Những ai quen biết đều rõ, Lục Vân Tranh yêu Hạ Dao đến mức có thể dâng hiến cả mạng sống.
Nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ lúc nào?
Anh ta không nhớ rõ nữa.
Anh ta chỉ biết có một ngày, anh ta bỗng cảm thấy ở bên Hạ Dao thật tẻ nhạt.
Trò chuyện không thú vị, nắm tay không thú vị, ngay cả hôn nhau cũng chẳng còn cảm giác gì.
Bạn bè nghe xong suy nghĩ của anh ta thì cười lớn giải đáp:
“Cái này gọi là ngưỡng mười năm đấy.”
“Cậu và cô ấy ở bên nhau quá lâu rồi, cảm giác tươi mới phai nhạt thì đương nhiên sẽ thấy chán.”
“Hay là tớ giới thiệu cho cậu vài em nhé?”
Anh ta không ngần ngại từ chối ngay lập tức.
Dù thế nào đi nữa, anh ta cũng không muốn làm chuyện có lỗi với Hạ Dao.
Để né tránh việc giao tiếp với cô, anh ta bắt đầu ở lại trường suốt đêm này qua đêm khác.
Cũng chính vào lúc này, anh ta mới chú ý đến một sinh viên đại học tên là Cố Sương trong phòng thí nghiệm của mình.
Cô ta rất chăm chỉ, ngày nào cũng ở lại phòng thí nghiệm muộn nhất, dù kết quả thí nghiệm lúc nào cũng không như ý.
Có một ngày, cô ta đỏ hoe mắt hỏi anh ta:
“Thầy Lục, có phải em rất kém cỏi không ạ?”
Anh ta khựng lại một chút, nhưng vẫn thẳng thắn bảo: “Ừ, kết quả của em là tệ nhất nhóm.”
Cố Sương “a” lên một tiếng, nước mắt tuôn rơi lã chã, lát sau thậm chí còn không thở nổi.
Lúc này anh ta mới biết cô ta bị bệnh tim, thế là ngày càng để tâm đến cô ta hơn.
Ngày nhận ra mình đã thích Cố Sương, anh ta đã ngồi ngoài ban công uống rượu suốt cả đêm.
Bốn giờ sáng, Hạ Dao mơ màng đẩy cửa ban công ra, ngồi xuống bên cạnh anh ta, khẽ hỏi:
“Sao thế anh? Có chuyện gì phiền lòng à?”
Anh ta không nói gì, chỉ ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.
Cô khẽ oán trách: “Lâu lắm rồi anh mới ôm em thế này đấy.”
“Dạo này anh bận quá đúng không? Có thời gian thì phải nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
“Mẹ mấy ngày nay ở bệnh viện cứ nhắc anh suốt, bảo lâu rồi anh không đến thăm bà. Em bảo anh bận mà bà còn không tin cơ.”
Ngay ngày hôm sau, anh ta đã xách theo rất nhiều t.h.u.ố.c bổ đến bệnh viện.
Khoảng thời gian đó, anh ta đối xử với Hạ Dao có thể nói là chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc.
Anh ta nghĩ làm vậy là có thể kéo mọi thứ trở lại quỹ đạo.
Nhưng vô ích, mặt hồ phẳng lặng chỉ cần một viên sỏi nhỏ cũng đủ gợn sóng lăn tăn.
Trong một lần say xỉn, Cố Sương khóc lóc nói muốn gả cho anh ta.
Đó là lúc anh ta hối hận nhất vì đã kết hôn sớm với Hạ Dao.
Rung động là thứ không thể kiềm chế được, anh ta tự nhủ với lòng mình như thế.
Cho nên sau đó, Cố Sương chỉ cần than thở với anh ta một câu rằng mình bị đau bụng kinh khó chịu.
Anh ta liền bỏ mặc Hạ Dao đang m.a.n.g t.h.a.i năm tháng một mình ở Kinh Thị ngay giữa đêm giao thừa Tết Nguyên Đán, thời khắc gia đình đoàn viên.
Trời sáng, anh ta lững thững đi bộ về nhà một mình.
Trên đường gặp một cặp vợ chồng, người vợ đang ôm bụng bầu than vãn:
“Đói cũng muốn nôn, ăn vào cũng muốn nôn. Cảm giác buồn nôn cứ như dầu mỡ từ dạ dày trào ngược lên, nghẹn ứ ở cổ họng, không lên được mà cũng chẳng xuống xong.”
“Mỗi lần nghén đều ch.óng mặt, mở mắt ra thì trần nhà quay cuồng, nhắm mắt lại thì người như lơ lửng trên không trung, em sắp sụp đổ mất thôi.”
“Này, anh có đang nghe em nói không đấy?”
Cô ấy bực bội nhìn sang người chồng đang mải chơi điện thoại bên cạnh.
Gã đàn ông xua tay: “Ai m.a.n.g t.h.a.i mà chẳng thế, chút chuyện này đã không chịu nổi thì làm mẹ kiểu gì.”
Người vợ tức đến phát khóc nhưng cũng chẳng làm gì được gã, cuối cùng chỉ biết giậm chân bất lực.
Lục Vân Tranh rảo bước nhanh hơn để rời đi, anh ta như nhìn thấy chính thái độ của mình đối với Hạ Dao trước kia.
Coi mọi thứ là điều hiển nhiên, cho rằng cô quá nhõng nhẽo, điệu đà.
Lúc cô bị co thắt t.ử cung đau đến mức cuộn tròn người trên ghế sofa, cầu xin anh ta ở lại bên cạnh.
Anh ta đã nói thế nào nhỉ?
“Sự đồng hành của anh không thể làm giảm bớt nỗi đau của em.”
“Mang t.h.a.i một sinh mệnh vốn dĩ đã gian nan rồi, sinh ra là hết thôi.”
Lúc đó cô cũng khóc.
Anh ta thấy phiền phức nên đã đi vào thư phòng.
Lục Vân Tranh nhớ lại những chi tiết này, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe.
Hóa ra, anh ta đã tàn nhẫn với cô đến thế.
Cũng phải thôi, cô không cần anh ta nữa rồi.
Về đến nhà, Cố Sương thế mà lại ngồi đợi ở phòng khách suốt cả đêm.
Giây phút nhìn thấy anh ta, mắt cô ta sáng bừng lên.
“Thầy Lục, cuối cùng thầy cũng về rồi.”
Anh ta khựng lại: “Sao em không nghỉ ngơi trước đi.”
Cố Sương khẽ cười: “Em không yên tâm về thầy.”
“Nhà em đã tìm xong từ tối qua rồi, hôm nay em sẽ dọn đi.”
Nói xong, cô ta nhìn anh ta đăm đăm một lúc lâu, nhưng lại không đợi được một câu giữ lại nào.
Lục Vân Tranh chỉ gật đầu, sau đó đi thẳng vào phòng ngủ.
Anh ta có một nỗi hụt hẫng không thể gọi tên.