“Xem ra hôm nay cô không có phúc ngồi lên vị trí giám đốc rồi.”
“Đáng tiếc cho thủ đoạn khổ nhục kế này thật.”
“Tự rạch nhiều nhát như vậy, cuối cùng vẫn vô ích.”
Lời tôi vừa nói lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Phó Bắc Vọng không điếc, đương nhiên cũng nghe rõ.
Anh ta nghi hoặc nhìn tôi, rồi lại quay sang nhìn Lục Uyển.
Lục Uyển đã kinh hãi đến mức chẳng dám tự biện hộ, chỉ có thể ngồi đó trong hoảng loạn.
“Thẩm Kiều, rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Anh không biết em có thật sự là người thừa kế nhà họ Thẩm hay không, nhưng anh không tin tay em có thể vươn dài đến mức khiến nhiều đối tác đồng loạt chấm dứt hợp tác với anh.”
“Đây là Giang Thành.”
“Anh mới là vua ở nơi này.”
“Không phải chỗ để em tùy tiện làm loạn.”
“Vậy sao?”
“Thời gian cũng sắp đến rồi.”
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, chẳng khác nào một tia sét bổ thẳng vào tim từng người có mặt trong phòng họp.
“Tổng giám đốc Phó, nghe máy đi.”
Phó Bắc Vọng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ngón tay khẽ run lên, nhưng vẫn không chịu nhúc nhích.
Hóa ra, lòng anh ta đã bắt đầu d.a.o động.
Cứng miệng đến đâu thì cũng vô dụng.
Tiếng chuông điện thoại giống như một lời nguyền, cứ vang mãi không dứt.
Trốn tránh chưa bao giờ là cách giải quyết vấn đề.
Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân nặng nề.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, người còn chưa vào đến nơi mà giọng nói đã truyền tới trước.
“Tổng giám đốc Phó, có phải cậu đã đắc tội với ai rồi không?”
“Hơn ba mươi công ty đang tranh nhau yêu cầu hủy hợp tác với nhà họ Phó.”
Giọng nói vừa dứt, người cũng đã xuất hiện trong phòng họp.
Cổ đông lớn nhất của nhà họ Phó, chú Vương, đang dùng ánh mắt bất an nhìn Phó Bắc Vọng.
Chưa hiểu rõ tình hình, ông ta đã lập tức vô lễ với tôi.
“Cô là đồ vô dụng mà còn có tâm trạng ngồi đó à?”
“Còn không mau đứng dậy ra ngoài nghĩ cách giúp công ty giải quyết rắc rối?”
Tôi cười đầy ẩn ý nhìn ông ta.
“Ông không biết sao?”
“Cổ phiếu lao dốc, hàng loạt công ty chấm dứt hợp tác với nhà họ Phó, tất cả đều là do tôi làm.”
“Nếu ông còn dám nói thêm một câu vô lễ với tôi, tôi sẽ khiến ông phải hối hận vì cái miệng của mình.”
“Cái gì?”
“Là cô á?”
“Ha ha ha, đúng là cười c.h.ế.t tôi rồi.”
“Tôi sợ quá cơ!”
“Cô chỉ là một kẻ vô dụng không có bối cảnh, lấy đâu ra năng lực động vào nhà họ Phó?”
“Lại còn muốn dọa tôi?”
Tôi nhìn lướt qua tất cả mọi người trong phòng.
Bọn họ không dám động đậy, càng không dám tiếp tục khinh thường tôi.
“Người này có giống các người lúc trước không?”
“Có phải cũng thấy ông ta không biết sống c.h.ế.t, dám chọc vào tôi không?”
Không ai dám trả lời.
Nhưng ánh mắt hoảng hốt của bọn họ đã thay bọn họ đưa ra đáp án.
Có người nhịn không được, vội kéo tay chú Vương.
“Chủ tịch Vương, ông đừng nói nữa.”
“Cô ấy không chỉ là Thẩm Kiều đâu.”
“Cô ấy chính là người thừa kế nhà họ Thẩm.”
“Nhân vật huyền thoại ở Bắc Thành, người thừa kế của Thẩm thị, chính là cô ấy.”
“Cô ấy giấu thân phận để gả cho Tổng giám đốc Phó.”
Chủ tịch Vương sững người, nhưng vẫn còn muốn mạnh miệng.
Người bên cạnh lập tức ngăn ông ta lại.
“Lúc trước chúng tôi cũng giống ông, không tin.”
“Nhưng đầu tiên cô ấy khiến cổ phiếu lao dốc đúng thời gian đã nói, bây giờ lại khiến đối tác đồng loạt hủy hợp tác.”
“Không biết bước tiếp theo cô ấy còn định làm gì nữa!”
Chủ tịch Vương vẫn bán tín bán nghi nhìn về phía Phó Bắc Vọng.
Anh ta không nói gì, chỉ nặng nề trừng mắt nhìn tôi, sắc mặt khó coi đến mức đáng sợ.
Đây là lần đầu tiên Chủ tịch Vương nhìn thấy một Phó Bắc Vọng bất an đến vậy.
“Thẩm Kiều, em chơi đủ chưa?”
“Bước tiếp theo em còn muốn làm gì?”
“Tổng giám đốc Phó, anh hét lớn như vậy làm gì?”
“Anh chẳng phải là vua của Giang Thành sao?”
“Sao bây giờ lại hoảng hốt bất an như thế?”
“Em đừng nói nhảm với anh.”
“Nếu em thật sự là người thừa kế nhà họ Thẩm, em càng không thể đối xử với anh như vậy.”
“Anh là chồng em.”
Khi nói câu này, cảm xúc của anh ta kích động rõ rệt.
Cổ áo anh ta hơi xộc xệch, để lộ những dấu hôn lớn nhỏ khác nhau trên da.
Tôi khựng lại trong thoáng chốc, rồi bật cười, không còn chút để tâm nào mà lắc đầu.
“Rất nhanh sẽ không còn là chồng nữa.”
“Thỏa thuận ly hôn luật sư gửi cho anh đã nằm trong email rồi.”
Nói xong, tôi cúi đầu nhìn đồng hồ.
“Bước tiếp theo, toàn bộ lập trình viên và nhân viên kỹ thuật sẽ đến nộp đơn nghỉ việc với anh.”
“Không thể nào!”
Không ngờ lời vừa dứt, lập trình viên và nhân viên kỹ thuật đã lần lượt kéo đến trước cửa phòng họp.
“Tổng giám đốc Phó, hôm nay chúng tôi đồng loạt xin nghỉ việc.”
“Không làm nữa.”
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, người bị chấn động mạnh nhất chính là Chủ tịch Vương.
Cả người ông ta căng cứng, sau đó kinh hãi quay đầu nhìn tôi.
Đến nước này, dù ông ta không muốn tin cũng không được nữa.
Phó Bắc Vọng lúc này giống như một con cá bị đặt trên thớt, vừa tuyệt vọng vừa bất lực, chỉ còn có thể chờ nhát d.a.o cuối cùng rơi xuống.
“Tại sao các người lại xin nghỉ việc?”
“Công ty đã bị đả kích nặng nề như vậy.”
“Các người chính là lá chắn cuối cùng của tôi.”
“Nếu ngay lúc này các người cũng bỏ đi, vậy thì…”
Những lời còn lại, Phó Bắc Vọng dường như không còn đủ can đảm để nói tiếp.
“Bởi vì chúng tôi đều do Tổng giám đốc Thẩm đưa về.”
“Cô ấy bảo chúng tôi làm gì, chúng tôi sẽ làm nấy!”