Mỗi lần anh cười kiểu đó, chắc chắn sắp có người gặp chuyện.
“Dọn đồ trước đã.”
Anh nói:
“Tối nay rồi tính.”
3
Mười giờ tối, tiếng nhạc trên lầu không những không nhỏ lại, mà còn càng lúc càng lớn.
Âm bass của loa siêu trầm khiến đèn trần nhà tôi rung lắc, cốc nước trên bàn trà cũng gợn sóng từng vòng.
“Đệt, còn để người ta ngủ không vậy?!”
Lý Đại Tráng cuối cùng không nhịn được nữa, bật dậy khỏi sofa.
Tôi liếc nhìn điện thoại.
Mới mười giờ, đúng là chưa quá muộn.
Nhưng cũng không ai biến nhà mình thành hộp đêm như vậy cả.
Lý Đại Tráng đã bắt đầu xỏ giày:
“Anh lên xem thử.”
Tôi vội vàng đi theo:
“Đừng nóng, cứ nói chuyện đàng hoàng trước.”
Cửa căn 602 dán đầy poster các ban nhạc rock, ánh đèn màu nhấp nháy hắt ra qua khe cửa.
Lý Đại Tráng bấm chuông ba lần, bên trong mới có người nghe thấy.
Người ra mở cửa là một thanh niên ngoài hai mươi, tóc nhuộm tím, tai đeo ít nhất mười cái khuyên.
Mặt hắn đầy vẻ mất kiên nhẫn:
“Ai đấy?”
Lý Đại Tráng cố gắng giữ bình tĩnh:
“Tụi tôi ở tầng dưới, có thể vặn nhỏ nhạc một chút không? Ồn quá.”
Gã tóc tím — chắc chính là Trương Rock trong lời ông Mã — liếc đ.á.n.h giá Lý Đại Tráng từ đầu đến chân, rõ ràng không hề để thân hình vạm vỡ kia vào mắt.
“Mới mấy giờ? Đời sống về đêm vừa bắt đầu thôi. Thấy ồn thì dọn đi biệt thự mà ở!”
Nói xong, hắn định đóng sầm cửa lại.
Lý Đại Tráng đưa tay chặn cửa:
“Tôi nói lại lần nữa, vặn nhỏ nhạc xuống.”
Trương Rock cười khẩy:
“Tôi cũng nói lại lần nữa, cút.”
Sau đó hắn quay đầu hét vào trong:
“Anh em! Có đứa kiếm chuyện!”
Ba gã thanh niên ăn mặc quái dị từ trong phòng bước ra, ánh mắt đầy địch ý.
Tôi lo lắng kéo tay áo Lý Đại Tráng:
“Hay… hay mình về trước đi anh.”
Lý Đại Tráng vỗ nhẹ tay tôi, quay sang nhìn đám thanh niên kia, đột nhiên mỉm cười:
“Được lắm, mấy người bản lĩnh đấy.”
Anh buông tay khỏi cánh cửa, quay người dẫn tôi xuống lầu.
Trương Rock ở phía sau cười lớn chế giễu:
“Đồ hèn!”
Về đến nhà, tiếng nhạc trên lầu còn lớn hơn, rõ ràng là bọn họ đang ăn mừng chiến thắng.
Tôi ngồi phịch xuống ghế, chán nản nói:
“Hay là… mai mình gọi ông Mã trả nhà đi?”
Nhưng Lý Đại Tráng lại cười đầy thâm ý:
“Trả nhà? Trò vui mới chỉ bắt đầu thôi.”
Anh đi vào phòng ngủ, lôi từ vali ra một thiết bị kỳ quái.
May mà tôi đã quen với mấy món đồ lạ của anh.
“Cái gì đây?” Tôi tò mò hỏi.
“Máy rung phá trần.” Lý Đại Tráng đắc ý đáp, “Mua trên Taobao, chuyên trị mấy nhà tầng trên ồn ào.”
Thiết bị kia trông như một cái giác hút cỡ lớn, nối với một mô-tơ.
Lý Đại Tráng dán nó lên trần nhà, bật công tắc.
Lập tức vang lên tiếng “thình thình” đều đặn, tần số vừa khéo phá tan tiết tấu âm nhạc trên lầu.
Quả nhiên, tiếng nhạc lập tức loạn nhịp, như đĩa CD bị xước.
Chưa đến năm phút, nhạc tắt phụt.
Ngay sau đó là tiếng bước chân lảo đảo, xen lẫn vài câu c.h.ử.i thề.
“Hiệu quả không tệ.”
Lý Đại Tráng gật gù hài lòng, rồi tắt thiết bị.
Mười phút sau, cửa nhà chúng tôi bị đập như muốn bay cả bản lề.
Lý Đại Tráng hoàn toàn không hoảng, ung dung đi ra mở cửa.
Bên ngoài là Trương Rock và hội bạn của hắn, ai nấy tức đến đỏ mặt.
“Đệt, mày muốn c.h.ế.t à?!”
Trương Rock chỉ thẳng vào mũi Lý Đại Tráng mà mắng.
Lý Đại Tráng làm vẻ vô tội:
“Sao thế?”
“Đừng có giả ngu! Cái máy quái quỷ của mày làm hỏng hết loa nhà tao rồi!”
“À, cái đó hả?”
Lý Đại Tráng như vừa nhớ ra:
“Đó là máy massage. Vợ tôi đau lưng, cần rung cho dễ chịu. Sao, làm phiền mấy người à?”
Trương Rock tức đến mặt xanh mét:
“Mày…”
“Tôi làm sao?”
Lý Đại Tráng bỗng thu lại nụ cười, bước lên một bước.
Với chiều cao hơn hai mét và thân hình cực kỳ áp đảo, anh lập tức khiến mấy gã kia vô thức lùi về sau.
“Bây giờ biết tiếng ồn làm phiền người khác thế nào rồi chứ?”
“Từ nay về sau, mỗi tối sau mười giờ mà tôi còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào…”
Anh chỉ lên trần nhà:
“Cái máy massage của tôi sẽ làm việc cả đêm. Hiểu chưa?”
Trương Rock còn muốn cãi, nhưng mấy người bạn phía sau đã kéo hắn lại. Cuối cùng cả bọn xám mặt bỏ đi, chỉ để lại một câu hung dữ:
“Cứ chờ đấy!”
Trận đầu thắng lợi.
Lý Đại Tráng đóng cửa lại, quay sang nháy mắt đắc ý với tôi:
“Giải quyết xong một tên.”
Tôi dở khóc dở cười:
“Anh mua cái này từ lúc nào vậy?”
“Vừa nghe nói tầng trên ồn là đặt liền.”
Anh nhún vai:
“Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà.”
4
Sáng hôm sau, chúng tôi bị một mùi hôi thối nồng nặc đ.á.n.h thức.
Vừa mở cửa ra đã thấy bà Lưu đối diện chất hơn chục túi rác ngay giữa hành lang, vài túi còn bị rách, nước rác chảy ra thành vũng.
“Trời ơi…”
Tôi bịt mũi:
“Thế này còn đi lại kiểu gì nữa?”
Lý Đại Tráng cau mày nhìn một lúc:
“Bà này cố ý đây mà. Trạm rác ngay dưới tầng, đi vài bước là tới.”
Chúng tôi chỉ có thể lách qua “núi rác” để xuống nhà.
Ngay cổng khu chung cư, chúng tôi gặp ông Mã đang tập thể d.ụ.c buổi sáng.
“Chào buổi sáng nhé.” Ông Mã cười tươi rói, “Tối qua ngủ ngon không?”
“Tầng trên thì im rồi.” Lý Đại Tráng nói, “Nhưng đối diện lại bắt đầu gây chuyện.”
Ông Mã gật gù như quá quen:
“À, bà Lưu ấy mà. Bà ấy coi hành lang chung như kho riêng của nhà mình.”
“Trước đây từng có người thuê nhà cãi lại, bà ta nằm lăn ra đất ăn vạ, còn vu cho người ta đ.á.n.h mình. Náo loạn đến mức công an cũng phải tới.”
Tôi lo lắng nhìn Lý Đại Tráng:
“Hay là… mình chuyển đi thật đi?”
“Không sao.”
Lý Đại Tráng bình tĩnh đáp:
“Anh có cách.”
Sau khi ăn sáng quay về, núi rác vẫn nằm nguyên đó.
Lý Đại Tráng lấy từ trong nhà ra mấy túi rác lớn và găng tay cao su.
“Anh định giúp bà ta vứt rác à?” Tôi kinh ngạc hỏi.