Hai người đó lẻn vào phá hoại khắp nhà.

Tuy đều đeo khẩu trang, nhưng dựa vào dáng người và cử chỉ quen thuộc, khả năng cao chính là Trương Rock và Triệu Tứ.

“Chứng cứ rõ như vậy rồi.”

Lý Đại Tráng lưu video lại:

“Đến lượt chúng ta phản công.”

Đầu tiên, anh đến đồn cảnh sát, nộp toàn bộ bằng chứng về việc xâm nhập và phá hoại chỗ ở.

Cảnh sát tiếp nhận hồ sơ, hứa sẽ điều tra, nhưng vẫn bóng gió khuyên:

“Hàng xóm láng giềng với nhau, tốt nhất vẫn nên tự hòa giải.”

“Đương nhiên.”

Lý Đại Tráng mỉm cười lịch sự:

“Chúng tôi sẽ tự giải quyết theo cách riêng.”

Sau đó, anh đến trung tâm viễn thông. Khi trở về, anh nói với tôi:

“Anh kiểm tra được lịch sử liên lạc của Trương Rock và Triệu Tứ.”

“Mấy ngày nay hai người này gọi cho nhau rất nhiều, còn cùng gọi đến một số máy bàn khác…”

“Của ai?” Tôi hỏi.

“Nhà hàng của Vương lão bản.”

Anh gật đầu:

“Tức là bọn họ đã liên thủ. Bà Lưu tuy không trực tiếp tham gia, nhưng chắc chắn biết chuyện.”

Chiều hôm đó, trên lầu vang lên tiếng gào phẫn nộ của Trương Rock.

Hóa ra dây đàn guitar của hắn bị cắt sạch, còn giắc cắm dàn âm thanh bị đổ keo dính c.h.ặ.t.

“Không phải anh làm đâu nhé.”

Lý Đại Tráng nhìn tôi, vẻ mặt vô tội:

“Nhưng phải công nhận, người làm chuyện này khá có nghề.”

Đến tối, nhà Triệu Tứ đột nhiên bị mất điện.

Nhìn ra ngoài, thấy hắn đang cầm đèn pin soi tủ điện. Ba con ch.ó dữ bên cạnh sủa ầm ĩ như mất kiểm soát.

“Lạ thật.”

Lý Đại Tráng tỏ vẻ ngạc nhiên:

“Sao chỉ mỗi nhà anh ta mất điện nhỉ?”

8

Ngày hôm sau, nhà hàng của Vương lão bản bị thanh tra y tế kiểm tra đột xuất.

Nghe nói là vì có đơn tố cáo nặc danh liên quan đến vệ sinh thực phẩm.

“Trùng hợp ghê.”

Lý Đại Tráng nhìn bản tin địa phương trên điện thoại, khóe miệng nhếch lên.

Bà Lưu dường như là người duy nhất chưa bị xử lý trực tiếp, nhưng Lý Đại Tráng đã có kế hoạch riêng.

Anh dán một tờ thông báo lên bảng tin khu chung cư:

“Gần đây, tình trạng rác thải tại hành lang đã cải thiện rõ rệt, xin cảm ơn sự phối hợp của toàn thể cư dân.

Đặc biệt cảm ơn cô Lưu căn 501 đã tiên phong làm gương, dọn dẹp sạch sẽ khu vực trước cửa nhà.

— Cư dân phòng 502.”

Quá ác.

Bà Lưu đọc xong tức đến giậm chân đùng đùng, nhưng lại không thể phản bác.

Chẳng lẽ bà ta tự nhận mình chính là nguồn rác thải sao?

Tối hôm đó, chúng tôi nhận được một tin nhắn lạ từ số không lưu tên:

“Đủ rồi, dừng lại đi.”

Lý Đại Tráng nhắn lại:

“Ai vậy?”

Đối phương đáp:

“Triệu Tứ đây. Bọn tôi biết là cậu làm. Dừng lại đi, bọn tôi chịu thua.”

Lý Đại Tráng đưa điện thoại cho tôi xem:

“Xem ra có hiệu quả rồi.”

“Vậy là xong rồi à?” Tôi vẫn chưa dám tin.

“Tất nhiên là chưa.”

Anh cười lạnh:

“Bọn họ chỉ tạm rút lui thôi. Chờ yên ắng một thời gian, thế nào cũng quay lại. Muốn dập tận gốc, phải khiến họ thật sự thấy đau.”

Những ngày sau đó, Lý Đại Tráng bắt đầu triển khai cái gọi là “kế hoạch đ.á.n.h chính xác”.

Anh âm thầm điều tra điểm yếu của từng “ác nhân hàng xóm”, rồi chọn đúng chỗ đau nhất mà ra tay.

Với Trương Rock, anh phát hiện hắn lén bán c.ầ.n s.a.

Thế là Lý Đại Tráng gửi báo cáo nặc danh cho cảnh sát.

Dù chưa đủ bằng chứng để bắt người, nhưng cũng khiến hắn thấp thỏm lo sợ suốt một thời gian.

Với Triệu Tứ, anh phát hiện ba con ch.ó dữ kia không có đủ giấy tờ hợp lệ.

Chỉ cần một cuộc gọi báo quản lý đô thị, ba con ch.ó nhà Triệu Tứ đã bị đưa đi kiểm tra.

Dù sau đó anh ta xuất trình được giấy tờ và được trả ch.ó về, nhưng cũng đủ khiến Triệu Tứ toát mồ hôi, chạy vạy khắp nơi.

Nhà hàng của Vương lão bản thì liên tiếp bị khách hàng phàn nàn, thậm chí trên các trang đ.á.n.h giá còn có người nói ăn phải… gián.

Tuy không có bằng chứng xác thực, nhưng danh tiếng nhà hàng vẫn bị ảnh hưởng nghiêm trọng, doanh thu cũng tụt rõ rệt.

Còn bà Lưu, Lý Đại Tráng phát hiện con trai bà ta đang nộp hồ sơ thi công chức.

Thế là anh “tốt bụng” nhắc nhẹ:

“Dì à, xét tuyển công chức bây giờ nghiêm lắm đó. Thân nhân trực hệ mà nhiều lần vi phạm quy định khu dân cư, không chịu sửa đổi… có khi cũng bị ảnh hưởng đó nha.”

Sáng hôm sau, đống rác trước cửa nhà bà Lưu biến mất không dấu vết.

Thậm chí mấy vết bẩn lâu năm trên sàn hành lang cũng được lau sạch bóng.

Chỉ trong hai tuần ngắn ngủi, bốn đại ác nhân hàng xóm lần lượt bị thu phục.

Cả khu chung cư bắt đầu rỉ tai nhau về “nhân vật truyền kỳ phòng 502”, đến mức ông Mã chủ nhà nhìn chúng tôi cũng vừa kính nể vừa e dè.

Lý Đại Tráng đứng giữa căn hộ yên tĩnh, sạch sẽ, ánh mắt đầy mãn nguyện:

“Giờ thì chúng ta có thể tận hưởng căn nhà giá rẻ này rồi.”

Nhưng cả hai chúng tôi đều hiểu rõ.

Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.

Đám hàng xóm tuy tạm thời lùi bước, nhưng chắc chắn không cam tâm nhận thua.

Đặc biệt là khi chúng phát hiện người thuê nhà mới này không những không sợ, mà còn đ.á.n.h trả ngày càng mạnh tay, thì chắc chắn sẽ còn những chiêu trò nham hiểm hơn đang âm thầm ấp ủ.

9

Những ngày yên bình chỉ kéo dài chưa đầy một tuần.

Đêm đó, chúng tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng kim loại cào vào nhau ch.ói tai.

Lý Đại Tráng bật dậy khỏi giường trong nháy mắt, lao đến bên cửa sổ.

“Có người đang cào xe.”

Anh nói rất nhỏ, nhưng chắc nịch.

Tôi cũng chạy tới nhìn, vừa kịp thấy một bóng đen cúi thấp người bên cạnh xe chúng tôi, rồi vụt chạy mất vào bóng tối.

Sáng hôm sau, trên thân xe xuất hiện một vết xước sâu hoắm kéo dài từ đầu xe đến tận đuôi xe, nhìn mà đau lòng không tả nổi.

“Là Vương lão bản làm.”

Lý Đại Tráng vuốt nhẹ lên vết cào:

“Dao nhà hàng của hắn, tay nghề rất chuyên.”

Tôi nhìn chiếc xe yêu quý mà xót ruột:

Chương 5 - Chủ Căn Hộ 502 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia