Hoàng hậu hạ thấp giọng, thần sắc nghiêm túc.

“Đó là lời nguyền truyền trong huyết mạch hoàng tộc Tiêu thị.”

Lời nguyền?

Ta có chút hứng thú.

“Xin được nghe kỹ hơn.”

Hoàng hậu chậm rãi kể lại.

Hóa ra khai quốc Hoàng đế của Đại Tiêu năm đó dựa vào một trận binh biến cực kỳ t.h.ả.m liệt mới bước lên hoàng vị.

Nghe nói trận binh biến ấy m.á.u chảy thành sông, vô số oan hồn lượn quanh trên không hoàng thành, gào khóc t.h.ả.m thiết.

Từ đó về sau, mỗi đời quân vương Tiêu thị đều bị mộng yểm quấy nhiễu.

Nhẹ thì đêm không thể ngủ, tính tình đại biến.

Nặng thì thần trí không rõ, tuổi trẻ đã qua đời.

“Hoàng thượng là người có chứng mộng yểm nặng nhất trong huyết mạch Tiêu thị.”

Trong giọng Hoàng hậu mang theo một tia đau lòng.

“Nếu không gặp ngươi ba năm trước, e rằng ngài ấy…… không chống nổi đến hai mươi lăm tuổi.”

Ta bừng tỉnh đại ngộ.

Chẳng trách mộng yểm của Tiêu Kỳ lại “ngon” như vậy.

Hóa ra là tổ truyền.

“Danh không chính thì ngôn không thuận.”

Hoàng hậu nhìn ta, ánh mắt khẩn thiết.

“Nay ngươi không danh không phận ở trong cung, cuối cùng cũng không phải kế lâu dài.”

“Chỉ khi cho ngươi địa vị chí cao vô thượng, mới có thể chặn miệng thiên hạ, cũng mới khiến đám tiểu nhân kia không dám tính kế ngươi nữa.”

“Hoàng thượng cần ngươi, giang sơn Đại Tiêu này cũng cần ngươi.”

Những lời này của nàng nói rất chân thành tha thiết, chính khí nghiêm trang.

Nhưng ta chỉ nắm được trọng điểm.

“Vậy tức là, làm Quý phi rồi sẽ không ai dám đến quấy rầy ta ngủ nữa?”

Hoàng hậu sững ra một chút, sau đó nghiêm túc gật đầu.

“Không sai.”

“Bổn cung có thể bảo đảm với ngươi, chỉ cần ngươi gật đầu, cung điện của ngươi sẽ là nơi thanh tịnh nhất trong cả Hoàng cung.”

“Ngươi không cần thỉnh an bất cứ ai, không cần tham gia bất cứ yến hội nào ngươi không có hứng thú.”

“Sinh hoạt hằng ngày của ngươi, không ai dám quản. Lời của ngươi trong hậu cung, chẳng khác gì lời của bổn cung.”

Điều kiện này nghe đúng là rất mê người.

Tương đương với việc phát cho ta một kim bài “miễn quấy rầy”.

“Được thôi.”

“Thành giao.”

Hoàng hậu thở phào một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười chân thành.

“Vậy bổn cung xin chúc mừng An Quý phi nương nương trước.”

Sau khi vất vả đi hết tất cả quy trình, ta đội danh hiệu “An Quý phi”, chính thức vào ở Trường Lạc Cung.

Đình đài lầu các, núi giả nước chảy, thứ gì cần có đều có.

Quan trọng nhất là giường mới của ta.

Giường bạt bộ noãn ngọc đã được đặt vững vàng ngay giữa tẩm điện.

Chiếc giường kia toàn thân được điêu khắc từ một khối noãn ngọc khổng lồ, ôn nhuận trong suốt, chạm vào là thấy ấm.

Ta không kịp chờ đợi nhào lên, hạnh phúc lăn một vòng.

Thiên đường, đây chính là thiên đường mà!

Những ngày sau khi vào cung còn nhàn nhã hơn ta tưởng.

Hoàng hậu nói được làm được.

Ta thật sự sống những ngày thần tiên ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.

Trong hậu cung không phải không có người muốn đến gây phiền phức.

Có một tài nhân mới được tiến phong, ỷ vào mình có vài phần nhan sắc, muốn đến chỗ ta ăn vạ, diễn một màn “Quý phi ỷ sủng mà kiêu, chèn ép người mới” cho Hoàng thượng xem.

Nàng ta dẫn theo cung nữ, khí thế hùng hổ xông đến trước cửa Trường Lạc Cung, nhất quyết đòi gặp ta.

Kết quả bị thống lĩnh cấm quân canh cửa đá bay xa mười mét.

Cùng với đó, tất cả nô tài trong cung nàng ta đều bị Hoàng hậu hạ lệnh trượng tễ.

Tài nhân kia cũng bị đ.á.n.h thẳng vào lãnh cung.

G.i.ế.c gà dọa khỉ.

Từ đó về sau, không còn ai dám đến Trường Lạc Cung gây sự nữa.

Cửa cung của ta trở thành cấm địa của toàn bộ hậu cung.

Thế là mộng yểm của tất cả người và động vật trong cung đều bị ta vui vẻ nhận hết.

Chớp mắt đã qua ba năm.

Ta ở trong thâm cung này, sống nhàn nhã tự tại.

Giang sơn của Tiêu Kỳ cũng càng ngồi càng vững.

Bởi vì Hoàng đế nghỉ ngơi tốt, tinh thần sung mãn, xử lý triều chính đương nhiên làm ít công nhiều, quyết sách sáng suốt.

Bởi vì các phi tần hậu cung nghỉ ngơi tốt, nội đấu và chuyện yêu ma quỷ quái cũng ít đi hơn nửa, một mảnh hòa thuận.

Thậm chí ngay cả ch.ó mèo trong cung cũng vì chủ nhân tâm tình khoan khoái mà sống đặc biệt sung sướng.

Cả Đại Tiêu hiện ra cảnh tượng thịnh thế chưa từng có.

Các sử quan vắt óc suy nghĩ cũng không tìm ra nguyên nhân của thịnh thế này, cuối cùng chỉ có thể quy công cho thiên mệnh sở quy, quân vương hiền minh.

Chỉ có ta biết, phía sau chuyện này có bao nhiêu công lao của “nhân viên xuất sắc nhất” là ta.

Hôm đó, Hoàng hậu lại đến Trường Lạc Cung tìm ta uống trà.

Bây giờ, trong cả Hoàng cung, cũng chỉ có nàng có thể tự do ra vào cung điện của ta.

Quan hệ giữa hai chúng ta, nói là quân thần, chẳng bằng nói là khuê mật.

“Miên Miên, Công bộ mới tiến cống một mẻ minh châu Đông Hải, ta bảo người đưa cho muội một ít, nghiền thành bột trộn vào điểm tâm, dưỡng nhan nhất.”

Hoàng hậu cười đẩy một hộp thức ăn đến trước mặt ta.

Ta cầm một miếng điểm tâm tỏa ánh châu quang, không chút khách khí nhét vào miệng.

“Vẫn là nương nương hiểu ta.”

“Muội đó.”

Hoàng hậu bất lực lắc đầu.

Chúng ta đang nói cười thì Tiêu Kỳ cũng hạ triều, sải bước đi vào.

Hắn bây giờ đã rút đi vẻ non nớt và bạo lệ năm xưa, giữa mày toàn là sự trầm ổn và uy nghi của Đế vương.

Nhưng vừa nhìn thấy ta, phần uy nghi ấy lập tức biến mất.

Bây giờ, hắn đã rất ít khi gặp ác mộng nữa.

Dù thỉnh thoảng có, cũng chỉ là mấy cảnh nhỏ không đau không ngứa, đối với ta mà nói cũng chỉ là món khai vị.

Ba người chúng ta ngồi quanh nhau, uống trà, ăn điểm tâm, nói vài chuyện nhà không quan trọng.

Ánh mặt trời xuyên qua song cửa chiếu vào, ấm áp dịu dàng.

Năm tháng yên bình, đại khái chính là như vậy.

Ta ngáp một cái, lại hơi buồn ngủ.

“Ta ngủ một lát.”

Ta nói với bọn họ.

“Đi đi.”

Hoàng hậu giúp ta sửa lại vài sợi tóc mai rối, giọng nói dịu dàng.

Tiêu Kỳ cũng đứng dậy, cùng Hoàng hậu chuẩn bị rời đi, để ta yên tĩnh nghỉ ngơi.

Ta nằm trên chiếc giường noãn ngọc của mình, đắp chiếc chăn mềm như mây, rất nhanh đã chìm vào mộng đẹp.

Trong mộng, hình như ta lại trở về rất nhiều rất nhiều năm trước.

Ta vẫn là con thượng cổ Mộng Mô mờ mịt vô tri ấy, lang thang giữa đất trời, lấy ác mộng của thế nhân làm thức ăn.

Cô độc, lại vô vị.

Cho đến một ngày, có một giọng nói bảo ta:

“Ngươi đến nhân gian đi một chuyến đi, nơi đó có thứ ngươi muốn.”

Ta không biết mình muốn gì.

Nhưng bây giờ, hình như ta đã biết.

Thứ ta muốn không phải vàng bạc châu báu, không phải quyền thế ngập trời.

Chẳng qua chỉ là một chiếc giường thoải mái, một nơi có thể để ta thỏa thích ăn mộng yểm, không ai quấy rầy, ngủ một giấc ngọt ngào thật dài.

(Hết)

Chương 7 - Chủ Mẫu Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia