Lục Uyên chẳng buồn để ý đến hắn, chỉ thẳng bước đến trước mặt ta, hơi cúi đầu, cung kính hành một lễ của bề tôi với cấp trên, không sai một ly.

"Tạ cô nương, ta đến chậm, khiến cô nương phải kinh sợ rồi."

Khắp từ đường chìm trong tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Sở Hành trợn trừng hai mắt, nhìn thái độ của Lục Uyên đối với ta như thể đang nhìn một quái vật.

"Lục đại nhân... ngài có ý gì? Nàng ta là tội phụ làm hư hỏng ngự tứ!"

Ta chậm rãi đứng dậy, rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn từng dùng để lau vết m.á.u trên roi, tiện tay ném thẳng lên mặt Sở Hành.

"Sở Thiếu khanh, vừa rồi ngươi hỏi hôm nay ta đã đi đâu. Bây giờ ta sẽ nói cho ngươi biết."

Ta nhìn sắc mặt hắn từng chút một trở nên xám ngoét, rồi gằn từng chữ.

"Ta đã đến Hoàng thành ty, gióng Đăng Văn cổ."

"Chỗ dựa mà ngươi vẫn luôn cho là vững như Thái sơn, vị Các lão Nội các Thủ phụ ấy, ngay một canh giờ trước đã bị Hoàng thành ty tịch biên gia sản, áp giải vào ngục."

Sở Hành như bị sét đ.á.n.h ngang tai, liên tiếp lùi ba bước, loạng choạng ngã lên đống tàn tích của bàn thờ.

"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Thủ phụ đại nhân quyền khuynh triều dã, sao có thể..."

Đột nhiên, như kẻ c.h.ế.t đuối vớ được cọc, hắn vội vàng thò tay vào n.g.ự.c áo, rút ra một tấm kim bài miễn t.ử màu vàng, giơ cao quá đỉnh đầu.

"Trong tay ta có kim bài miễn t.ử do Thái hậu ban tặng. Dù Thủ phụ có thất thế, Hoàng thành ty cũng không có quyền động đến người của phủ Vũ An hầu khi chưa có thánh chỉ!"

"Người đâu! Mau bắt lấy con tiện nhân yêu ngôn hoặc chúng này cho ta!"

Ánh lửa trong từ đường hắt lên gương mặt Sở Hành. Hắn giơ cao tấm kim bài miễn t.ử, trong mắt lại bừng lên tia hy vọng điên cuồng.

Lục Uyên đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn tấm kim bài ấy lấy một lần, chỉ khẽ nghiêng người, nhường ra một lối ở cửa.

Từ bên ngoài vọng vào một giọng the thé.

"Thái hậu có khẩu dụ!"

Một lão thái giám vận nội thị phục màu tím, được hai tiểu thái giám dìu đỡ, chậm rãi bước vào từ đường. Lão liếc nhìn tấm kim bài trong tay Sở Hành, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.

"Sở Thiếu khanh, sao tạp gia nhìn tấm kim bài miễn t.ử trong tay ngài, lại thấy giống hệt tấm bị mất trộm trong cung Thái hậu ba năm trước vậy?"

Sắc mặt Sở Hành lập tức trắng bệch, không còn chút huyết sắc.

"Không thể nào! Chính Thủ phụ đại nhân tự tay giao nó cho ta, sao có thể là tang vật được?"

Lời vừa dứt khỏi miệng, hắn đã biết mình lỡ lời.

Nụ cười trên mặt lão thái giám vẫn không đổi, nhưng giọng nói đã lạnh đi mấy phần.

"Ồ? Là Thủ phụ đại nhân giao cho ngài sao? Vậy thì tạp gia phải ghi nhớ chuyện này, trở về cung bẩm báo nguyên văn với Thái hậu nương nương mới được."

"Trộm cắp ngự dụng chi vật, lại còn đem tặng cho triều thần. Tội danh này... quả thực không nhỏ đâu."

Bàn tay Sở Hành run lên dữ dội. Tấm kim bài "choang" một tiếng rơi xuống đất, lăn hai vòng rồi dừng ngay dưới chân Lục Uyên.

Lục Uyên khẽ dùng mũi giày gạt một cái, đẩy tấm kim bài đến trước mặt lão thái giám.

"Trương công công, mời."

Tô Nhược từ lâu đã mềm nhũn ngã quỵ dưới đất. Nàng ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không dám thốt lấy một lời, nhưng đôi mắt vẫn đảo liên hồi, rõ ràng đang tính toán đường lui cho mình.

Ta biết nàng ta sẽ không chịu ngoan ngoãn nhận thua.

Con tiện nhân trà xanh này giỏi nhất chính là tìm ra cơ hội lật ngược thế cờ giữa lúc tuyệt cảnh.

Năm xưa, từ một kẻ thân thích xa phải sống nhờ sống gửi, nàng ta từng bước leo lên vị trí người được Sở Hành nâng niu nơi đầu quả tim. Điều nàng ta dựa vào tuyệt đối không chỉ là vẻ ngoài yếu đuối mong manh ấy.

05

Quả nhiên đúng như ta dự liệu, Tô Nhược đột nhiên quỳ gối bò đến trước mặt ta, ôm c.h.ặ.t lấy chân ta.

"Biểu tẩu, biểu tẩu, ta biết sai rồi! Tất cả đều do biểu ca ép ta!"

"Huynh ấy nói nếu ta không giúp hãm hại tẩu, sẽ bán ta vào Giáo Phường ty. Ta chỉ là một nữ t.ử yếu đuối, sống nhờ dưới mái nhà người khác, mọi chuyện đều chẳng thể tự quyết. Biểu tẩu!"

Nàng ta khóc đến xé lòng xé dạ, nước mắt nước mũi lem luốc khắp mặt, không còn chút phong thái tao nhã điềm tĩnh như lúc bưng chén Hạc Đỉnh Hồng ban nãy.

"Biểu tẩu cũng là nữ t.ử, hẳn hiểu rõ trong chốn thâm trạch đại viện này, một cô nữ không nơi nương tựa như ta sống khó khăn đến nhường nào."

"Huynh ấy lấy tính mạng của mẫu thân ta ra uy h.i.ế.p, ta nào dám không nghe theo!"

Những lời này nghe như đang cầu xin tha thứ, nhưng từng câu từng chữ đều là để tự bào chữa cho chính mình.

Nàng ta muốn mọi người biết rằng Tô Nhược bị ép buộc, nàng ta mới là người bị hại, mọi việc đều bất đắc dĩ.

Ta cúi đầu nhìn nàng ta, khóe môi khẽ cong lên.

"Tô Nhược, ngươi nói mình bị ép buộc?"

"Đúng vậy! Đều là huynh ấy ép ta!"

Tô Nhược cuống quýt gật đầu lia lịa, ngỡ rằng ta đã tin lời nàng ta.

Ta khom người xuống, ghé sát bên tai nàng ta, cất giọng nhẹ đến mức chỉ mình nàng ta có thể nghe thấy.

"Vậy ngươi nói cho ta biết, ba ngày trước ngươi lén rời khỏi phủ, đến Bách Thảo đường ở phía đông thành, rốt cuộc đã mua loại t.h.u.ố.c gì?"

Tiếng khóc của Tô Nhược lập tức nghẹn bặt.

Nàng ta như bị rút hết gân cốt, cả người mềm nhũn ngồi phịch xuống đất, đôi môi run rẩy, đến nửa lời cũng chẳng thể thốt nên.

Ta không buồn nhìn nàng ta thêm lần nào, chỉ đứng thẳng người, hướng về phía Lục Uyên nói: "Lục đại nhân, chưởng quỹ Bách Thảo đường ở phía đông thành có thể làm chứng. Ba ngày trước, Tô Nhược từng mua Hạc Đỉnh Hồng và Đoạn Trường Tán."

"Thứ độc d.ư.ợ.c này không phải nhất thời nảy ý, mà là đã mưu tính từ lâu."

Trong mắt Lục Uyên thoáng hiện vẻ tán thưởng, hắn khẽ gật đầu: "Tạ cô nương tâm tư kín kẽ, từ sớm đã bày xong thế cục. Người đâu, bắt Tô Nhược lại."

Hai tên kỵ vệ lôi Tô Nhược từ dưới đất đứng dậy. Đến lúc này, nàng ta cuối cùng cũng xé bỏ toàn bộ lớp ngụy trang, gào thét điên cuồng về phía Sở Hành.

"Sở Hành, đồ vô dụng! Chẳng phải ngươi nói mọi việc đã vạn vô nhất thất sao? Chẳng phải ngươi nói Thủ phụ có thể một tay che trời sao?"

"Đồ vô tích sự! Ta đúng là mù mắt mới tin những lời quỷ quái của ngươi!"

Sở Hành bị câu nói ấy kích động đến hoàn hồn. Hai mắt hắn đỏ ngầu, bất ngờ vùng khỏi sự khống chế của kỵ vệ đang áp giải, lao thẳng về phía Tô Nhược.

"Con tiện nhân! Rõ ràng chính ngươi bày mưu. Là ngươi nói chỉ cần g.i.ế.c được Tạ Vân Sơ, phủ Hầu sẽ thuộc về ngươi!"

"Cũng là ngươi ngày ngày rót lời bên gối, bảo rằng nhà họ Tạ sớm muộn cũng thất thế, giục ta phải sớm tính đường lui!"

Hai người lập tức lao vào cấu xé, đ.á.n.h đ.ấ.m nhau giữa từ đường, nào còn chút dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt như lúc trước.

Ta nhìn màn nháo kịch ấy, trong lòng chẳng hề cảm thấy hả dạ.

Ba năm phu thê đã đủ để ta nhìn thấu con người Sở Hành.