Khi cuộc yêu đang ở hồi nồng nhiệt, điện thoại riêng của chồng tôi bỗng nhiên reo vang.

Máu nghịch ngợm nổi lên, tôi nhanh tay ấn nút nghe trước.

"... Luật sư Đàm?"

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ yếu ớt.

Tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp.

01.

Tôi ngồi trên ôm eo Đàm Kinh Từ, im lặng giơ điện thoại của anh lên.

Anh lạnh lùng đáp lại: "Có chuyện gì?"

Cùng lúc ấy, anh cố tình siết lấy eo tôi, khiến tôi khẽ run người.

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhưng vẫn vô tình lọt ra một tiếng rên rỉ trầm đục.

Đầu dây bên kia có lẽ đã nhận ra điều gì đó, im lặng rất lâu không phản hồi.

Chờ đến mức sốt ruột, giọng anh trở nên bất thiện: "Nói mau."

"... Nhiệm vụ anh giao em đã hoàn thành rồi, ngày mai để ở văn phòng của anh nhé?"

"Ừ."

Đàm Kinh Từ nhíu mày cảnh cáo: "Sau này ngoài giờ làm việc đừng làm phiền tôi. Vụ án có lớn đến mấy cũng không mở tòa vào ban đêm, tôi còn phải ở bên vợ tôi."

Anh cúp điện thoại, "cạch" một tiếng ném sang một bên rồi kéo tôi tiếp tục.

Sau cuộc mây mưa, anh đi tắm trước.

Tôi cầm điện thoại của Đàm Kinh Từ lên, thành thục mở khóa.

Tìm đến dãy số vừa rồi, không có lưu tên, cũng không có lịch sử cuộc gọi trước đó.

Tôi sao chép số điện thoại đó tìm kiếm trên WeChat: Không có người dùng này.

Bấm thêm bạn bè rồi nhập số vào, hiện ra một tài khoản có ảnh đại diện màu đen, trang cá nhân thiết lập người lạ không thể xem.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, tôi khôi phục giao diện chạy ngầm của điện thoại về trạng thái cũ, lặng lẽ đặt lại vị trí ban đầu.

Đàm Kinh Từ quấn khăn tắm bước ra, tôi mỉm cười, vờ như vô tình hỏi: "Ai vừa gọi thế anh? Sao muộn thế này còn gọi điện cho anh?"

Anh nhíu mày, gương mặt thoáng qua một nét chán ghét: "Học trò mới nhận năm ngoái của giáo sư hướng dẫn, tháng trước cứ sống c.h.ế.t nhét vào công ty luật bảo là để rèn luyện. Ngốc c.h.ế.t đi được, một cái hợp đồng cũng nhìn không hiểu, anh chẳng biết cô ta thi đỗ cao học kiểu gì nữa."

Tôi gật đầu, nửa đùa nửa thật nói: "Bây giờ công ty luật của anh có chuyện gì mới anh cũng chẳng kể với em nữa, có phải anh hết yêu em rồi không?"

Anh không nói lời nào, trực tiếp đè tôi xuống giường, cúi đầu c.ắ.n nhẹ vào vành tai tôi: "Xem ra vừa rồi anh yêu em vẫn chưa đủ đúng không?"

Tôi lập tức xin tha: "Ông xã, em sai rồi, em sai rồi."

"Không làm nữa, không làm nữa đâu, 7 giờ sáng mai em phải bay đi Paris công tác rồi."

Tôi đẩy anh ra, nhanh chân chạy thẳng vào phòng tắm.

Làn nước ấm áp từ đỉnh đầu xối xuống, nhưng lòng tôi lại lạnh ngắt.

Hồi công ty luật của Đàm Kinh Từ mới thành lập, anh hầu như lúc nào cũng đi công tác, tiếp khách, uống rượu, chỉ để giành lấy vài vụ án.

Khoảng thời gian đó, thường vài tháng tôi mới được gặp anh một lần.

Cho đến sau này, anh đ.á.n.h thắng một vụ kiện tưởng chừng như không thể thắng nổi.

Từ đó, anh một bước thành danh.

Thế là, anh không còn cần phải tự mình đi tìm việc nữa, mà chỉ có nguồn vụ án bất tận tự tìm đến anh.

Cũng từ lúc ấy, anh có một quy định.

Tuyệt đối không được làm phiền anh ngoài giờ làm việc.

Quy định này, người trong công ty luật ai ai cũng biết.

Một thực tập sinh. Trong tay rốt cuộc có vụ án quan trọng đến mức nào, mà quan trọng đến mức phải gọi điện cho anh giữa đêm khuya?

Hơn nữa, mọi thứ quá sạch sẽ.

Trong điện thoại, ngoại trừ cuộc gọi đêm nay thì không hề có bất kỳ lịch sử cuộc gọi nào trước đó.

Tôi đứng im lặng dưới vòi hoa sen, mặc cho dòng nước xối xả tuôn rơi.

02.

Năm năm yêu nhau, ba năm kết hôn.

Thậm chí từ sau năm 17 tuổi của Đàm Kinh Từ, mỗi một cột mốc trong cuộc đời anh đều in đậm dấu ấn của tôi.

Trong những năm tháng bên nhau ấy, chúng tôi dường như luôn có những câu chuyện nói hoài không hết.

Chúng tôi là tri kỷ tốt nhất, và cũng là người hiểu rõ đối phương nhất trên đời.

Chính vì quá thấu hiểu, nên chỉ cần anh để lộ ra một chút cảm xúc nhỏ nhặt nhất, tôi cũng có thể lập tức nhận ra.

Việc một thực tập sinh không biết quy định của anh mà gọi điện vào giữa đêm, chưa đủ để khiến tôi nảy sinh nghi ngờ.

Điều làm tôi nghi ngờ chính là câu trả lời sau đó của anh.

Vị giáo sư hướng dẫn thời cao học của anh tôi có quen biết, thậm chí trước đây còn tiếp xúc không ít.

Đó là một người vô cùng thanh cao và sáng suốt, học trò ông nhận đều do chính tay ông đích thân tuyển chọn.

Tuyệt đối không thể nào là một kẻ ngu ngốc, vụng về như lời Đàm Kinh Từ nói.

Thế nhưng, cái nhíu mày rất đúng lúc và nét chán ghét thoáng qua của anh đều như muốn chứng tỏ anh cực kỳ ghét bỏ cô đàn em này.

Hơn nữa, với một người đáng ghét như vậy, Đàm Kinh Từ lại còn đích thân chỉ bảo, thậm chí cho cả số điện thoại riêng.

Tôi không muốn nghi ngờ anh, nhưng hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống.

Tôi chưa bao giờ là kiểu người ngồi im chờ c.h.ế.t, thay vì đợi hạt giống nghi ngờ bén rễ nảy mầm, chi bằng trực tiếp đối mặt với sự thật.

03.

Năm ngày sau, tôi giải quyết công việc ở Paris với tốc độ nhanh nhất, bay về sớm hơn một ngày.

Dĩ nhiên, tôi không thông báo cho bất kỳ ai.

Máy bay hạ cánh, tôi bảo trợ lý về nghỉ ngơi, còn mình thì bắt taxi đến thẳng công ty luật.