Có người từng nói, điều đáng sợ nhất trên thế gian này không phải là không có được tình yêu, mà là cố chấp sống trong ảo tưởng rằng một ngày nào đó mình sẽ được yêu. 

Tôi đã mất trọn vẹn 5 năm, đ.á.n.h đổi bằng cả thanh xuân, lòng tự tôn và một phần sinh mệnh chỉ để nhận ra chân lý tàn khốc ấy.

7 năm quen biết, 5 năm kết hôn, 1825 ngày. Tôi, Lâm Hề, chưa từng có một ngày được Tưởng Xuyên yêu.

Đồng hồ điểm 11 giờ 30 đêm, tiếng kim giây lách cách vang lên giữa không gian rộng lớn và vắng lặng của căn biệt thự khu Tây Giao. Trên bàn ăn dài, bát canh sườn hầm củ sen tôi hầm từ chiều đã đóng một lớp váng mỡ mỏng lạnh ngắt. Bó hoa cát tường tôi tự tay cắm buổi sáng, chọn từng bông một ở tiệm hoa quen, giờ cũng đã bắt đầu héo rũ dưới ánh đèn vàng nhạt.

Hôm nay là kỷ niệm 5 năm ngày cưới của chúng tôi.

Cửa chính truyền đến tiếng lạch cạch của khóa mật mã. Tưởng Xuyên bước vào, mang theo hơi lạnh của đêm cuối thu. Anh cởi chiếc áo khoác vest vắt lên tay vịn sofa, động tác dứt khoát và quen thuộc. Dưới ánh đèn, khuôn mặt anh vẫn góc cạnh, sắc sảo và hoàn mỹ như ngày đầu tiên tôi rung động. Chỉ là đôi mắt phượng kia khi lướt qua tôi, chưa từng mang theo một tia ấm áp nào.

"Sao còn chưa ngủ?"

Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi và một chút thiếu kiên nhẫn thường trực mỗi khi đối diện với tôi.

Tôi nhìn lướt qua ống tay áo sơ mi của anh, chỗ đó có một nếp nhăn rất nhỏ và thoang thoảng trong không khí, át cả mùi nước hoa nam tính quen thuộc, là mùi t.h.u.ố.c sát trùng đặc trưng của bệnh viện. Mùi của khoa phục hồi chức năng, nơi Thẩm Dĩ An đang nằm.

"Em đợi anh."

Tôi cất giọng, phát hiện họng mình khô khốc.

"Hôm nay là..."

"Tôi bận."

Tưởng Xuyên cắt ngang lời tôi, không buồn nghe hết câu. Anh nới lỏng cà vạt, bước về phía quầy bar rót một ly nước lọc.

"Dĩ An hôm nay phải làm vật lý trị liệu đợt mới, chân cô ấy đau đến mức không ngủ được, tôi phải ở lại bệnh viện dỗ cô ấy."

Anh nói điều đó một cách thản nhiên, như thể việc một người đàn ông có vợ túc trực bên giường bệnh của người phụ nữ khác trong đêm kỷ niệm ngày cưới là điều hiển nhiên và hợp tình hợp lý nhất trên đời.

Mà đối với Tưởng Xuyên, đúng là nó hợp lý. Bởi vì trong mắt anh, Thẩm Dĩ An là ánh trăng sáng trong trẻo vô ngần, là người con gái anh yêu bằng cả sinh mệnh nhưng lại bị tôi dùng thủ đoạn đê hèn để chia cắt. Còn tôi, Lâm Hề, chỉ là một kẻ mang danh ân nhân, dùng cái ơn cứu mạng của bố tôi với ông nội Tưởng năm xưa để ép anh phải bước vào cuộc hôn nhân này.

Càng tồi tệ hơn, trong mắt anh, tôi chính là kẻ thủ ác đã cướp đi đôi chân múa của Thẩm Dĩ An.

"Bác sĩ nói thế nào rồi?"

Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm vào những ngón tay đang vô thức siết c.h.ặ.t lấy vạt áo của mình, cố gắng để giọng mình nghe không quá run rẩy.

"Vẫn vậy thôi, dây thần kinh tổn thương quá nặng, cơ hội đứng lên được, múa trở lại gần như bằng không."

Giọng Tưởng Xuyên lạnh đi vài độ, tiếng ly thủy tinh đặt mạnh xuống mặt đá cẩm thạch vang lên ch.ói tai. Anh quay lại, ánh mắt nhìn tôi sắc lẹm như lưỡi d.a.o, mang theo sự căm ghét không hề che giấu.

"Cô vừa lòng chưa, Lâm Hề? Nhìn người con gái ưu tú như vậy bị cô hại đến mức cả đời phải ngồi xe lăn, đêm nào cũng khóc vì những cơn đau co rút, cô có thấy mãn nguyện không? Cô có thấy vui không?"

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận cơn nhói quen thuộc truyền đến từ l.ồ.ng n.g.ự.c, lan dọc theo tủy sống. Ba năm rồi, đã ba năm kể từ vụ t.a.i n.ạ.n giao thông kinh hoàng đó. Câu hỏi này của anh vẫn lặp đi lặp lại, khoét sâu vào tâm trí tôi như một lời nguyền rủa.

"Em đã nói rất nhiều lần rồi, Tưởng Xuyên, vụ t.a.i n.ạ.n đó không phải do em cố ý."

Tôi khó nhọc thốt lên từng chữ dù biết rằng mọi lời giải thích đều vô nghĩa.

"Năm đó, em lái xe đưa Dĩ An ra sân bay theo yêu cầu của cô ấy. Một chiếc xe tải mất lái lao thẳng về phía chúng tôi. Trong khoảnh khắc sinh t.ử, em đã bẻ lái, dùng phần ghế lái của mình để đỡ lấy cú va chạm mạnh nhất, cố gắng bảo vệ cô ấy ở ghế phụ. Nhưng chiếc xe lật vòng, chân của cô ấy bị kẹt cứng..."

"Đủ rồi!"

Tưởng Xuyên cười lạnh, bước tới gần tôi. Bóng của anh đổ dài bao trùm lấy cơ thể gầy gò của tôi.

"Đường rộng như vậy, cô không đ.â.m vào đâu, lại đ.â.m thẳng vào giải phân cách bên phải, ép khoang phụ vào cột đèn. Lâm Hề, cô ghen tỵ vì Dĩ An sắp đi lưu diễn quốc tế, ghen tỵ vì tôi yêu cô ấy nên cô muốn hủy hoại cô ấy đúng không? Cô thật sự khiến tôi buồn nôn, cô có biết không?"

Tôi ngước lên nhìn anh, hốc mắt nóng ran nhưng kỳ lạ thay, không có giọt nước mắt nào rơi xuống. Có lẽ vì tôi đã khóc cạn trong những đêm dài vô tận của ba năm qua.

"Anh không tin tôi."

"Cảnh sát kết luận là t.a.i n.ạ.n do sự cố bất khả kháng, camera hành trình bị hỏng trong lúc va chạm. Không có bằng chứng nào cho thấy tôi cố ý. Nhưng anh không cần bằng chứng. Anh chỉ cần một chỗ để trút bỏ sự đau xót dành cho Thẩm Dĩ An. Và tôi là bia đỡ đạn hoàn hảo nhất."

Anh không hề biết, cũng không bao giờ buồn tìm hiểu xem trong vụ t.a.i n.ạ.n đó, người lái xe là tôi đã phải gánh chịu những gì. Xương sườn gãy ba cái, lá lách bị dập, hôn mê ba ngày ba đêm trong phòng ICU. Tỉnh dậy, thứ đầu tiên tôi nghe được lại chính là lời buộc tội của anh.

"Nếu anh đã nghĩ vậy thì cứ cho là vậy đi."

Tôi nhẹ giọng đáp, buông thõng hai tay. Sự mệt mỏi nghẹt thở bủa vây lấy tôi.

"Đồ ăn trên bàn, nếu anh đói thì hâm lại mà ăn. Em đi ngủ trước đây."

Tôi không muốn tranh cãi nữa. 1825 ngày qua, tôi đã tranh cãi, đã giải thích, đã cầu xin đến mức kiệt quệ. Đổi lại chỉ là sự chán ghét ngày càng sâu đậm trong mắt anh.

Tôi xoay người bước lên lầu, mỗi bước chân đều nặng như đeo chì. Sau lưng, giọng nói lạnh lùng của Tưởng Xuyên lại vang lên.

"Ngày mai Dĩ An xuất viện, tôi sẽ đón cô ấy về đây ở một thời gian để tiện chăm sóc. Cô chuẩn bị phòng cho cô ấy đi, phòng ở tầng một, có ánh nắng ấy."

Bước chân tôi khựng lại giữa cầu thang.

Đón Thẩm Dĩ An về đây ở? Về căn nhà này, nơi được gọi là nhà tân hôn của tôi và anh?

"Đây là nhà của chúng ta mà, Tưởng Xuyên."

"Nhà của chúng ta? Lâm Hề, cô đừng quên, cô có được vị trí Tưởng phu nhân này bằng cách nào. Dĩ An chân không tiện, cầu thang nhà cô ấy quá cao, ở đây là thích hợp nhất. Chuyện này tôi đã quyết rồi, cô không cần bàn nữa."

Tôi không quay đầu lại, chỉ siết c.h.ặ.t t.a.y vịn cầu thang đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

"Được, tôi biết rồi."

Tôi trả lời, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng, rồi tiếp tục bước lên lầu.

Trở về phòng ngủ chính rộng lớn nhưng lạnh lẽo, tôi đóng cửa lại, trượt người ngồi xuống sàn. Cuối cùng, nước mắt kìm nén cả tối cũng lặng lẽ trào ra.

Tưởng Xuyên, anh có biết không, tôi sắp không đợi được nữa rồi. Bác sĩ nói, khối u trong não tôi đã di căn, tôi chỉ còn nhiều nhất là ba tháng nữa thôi.

Ba tháng cuối cùng này, tôi không muốn yêu anh nữa.