Cô độc và t.h.ả.m hại. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của Tưởng Xuyên đang ghim c.h.ặ.t vào lưng mình. Nhưng tôi không quay đầu lại. Tôi sợ nếu quay lại tôi sẽ không kìm được mà hỏi anh: Tưởng Xuyên, nếu một ngày anh biết sự thật, anh có hối hận không?
Nhưng rồi, tôi tự cười nhạo chính mình. Hối hận ư? Anh hận tôi thấu xương. Cái c.h.ế.t của tôi đối với anh có lẽ chỉ là một sự giải thoát.
Về đến nhà, tôi kiệt sức ngã gục xuống sofa. Căn biệt thự rộng lớn vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ. Tôi cuộn mình lại, ôm lấy cánh tay phải đã hoàn toàn vô dụng, mặc cho những cơn đau nhói từ hệ thần kinh đang dần hoại t.ử hành hạ.
Chiều hôm đó, luật sư của Tưởng Xuyên đến. Ông ta đặt trước mặt tôi một bản thỏa thuận ly hôn mới đã được Tưởng Xuyên ký sẵn. Bên cạnh đó là một tấm séc trị giá 50 triệu tệ và giấy tờ chuyển nhượng một căn hộ chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố.
"Tưởng tổng nói đây là chút lòng thành cuối cùng anh ấy dành cho cô. Căn biệt thự Nam Sơn đã được sang tên cho cô Thẩm. Tưởng tổng hy vọng cô sẽ nhanh ch.óng ký tên và dọn ra khỏi đây trong vòng ba ngày."
Luật sư đẩy gọng kính, giọng nói đều đều, chuyên nghiệp, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Tôi nhìn lướt qua những con số 0 trên tấm séc, cảm thấy thật nực cười. 50 triệu tệ, Tưởng Xuyên dùng số tiền này để mua đứt 5 năm thanh xuân của tôi, mua đứt tình yêu hèn mọn của tôi và mua đứt cả mạng sống của tôi.
"Tôi không cần tiền."
Tôi đẩy tấm séc và giấy tờ căn hộ về phía luật sư.
"Tôi chỉ cần anh ấy ký tên vào tờ đơn tôi đã viết đêm qua."
Luật sư nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên trước sự dứt khoát của tôi.
"Lâm tiểu thư, Tưởng tổng nói cô không cần phải ra vẻ thanh cao. Cầm lấy số tiền này, nửa đời sau của cô ít nhất cũng không phải lo lắng về vật chất."
Nửa đời sau, tôi bật cười, tiếng cười chua chát vang vọng trong phòng khách. Nửa đời sau của tôi chỉ còn đếm bằng tháng, bằng ngày. Tiền bạc đối với một kẻ sắp c.h.ế.t thì có ý nghĩa gì?
"Phiền ông nói với Tưởng Xuyên, tôi đồng ý ly hôn, không cần bất kỳ tài sản nào, chỉ xin anh ấy nhanh ch.óng hoàn tất thủ tục."
Tôi cầm b.út bằng tay trái run rẩy ký tên mình lên bản thỏa thuận ly hôn do Tưởng Xuyên chuẩn bị, cẩn thận gạch bỏ các điều khoản về tài sản, chữ ký méo mó, xiêu vẹo nhưng lại mang theo sự kiên quyết tột cùng.
Ba ngày sau, tôi dọn ra khỏi biệt thự khu Tây Giao. Hành trang của tôi chỉ có một chiếc vali nhỏ, chứa vài bộ quần áo cũ và một cuốn album ảnh. Tôi không mang theo bất cứ thứ gì thuộc về Tưởng Xuyên, kể cả chiếc nhẫn cưới kim cương lấp lánh mà anh đã sai trợ lý mua cho tôi 5 năm trước. Tôi đặt nó ngay ngắn trên bàn trang điểm, bên cạnh tờ giấy chứng nhận ly hôn vừa mới nhận được từ cục dân chính.
Ngày ra tòa Tưởng Xuyên không xuất hiện, anh ủy quyền cho luật sư giải quyết mọi thủ tục. Có lẽ anh không muốn lãng phí thêm bất kỳ giây phút nào để nhìn mặt tôi.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ rẻ tiền ở ngoại ô thành phố. Căn phòng chỉ rộng vỏn vẹn 30m², tường sơn đã bong tróc, mùi ẩm mốc sộc lên mũi. Nhưng đối với tôi, như vậy là đủ. Tôi không cần một không gian rộng lớn để chứa đựng sự cô đơn của mình.
Những ngày sau đó, bệnh tình của tôi diễn biến xấu đi một cách ch.óng mặt. Chân phải của tôi đã hoàn toàn mất khả năng đi lại. Tôi phải dùng nạng để di chuyển trong căn phòng chật hẹp. Cánh tay trái, chỗ dựa duy nhất của tôi cũng bắt đầu xuất hiện những cơn run rẩy bất thường. Mỗi lần cố gắng cầm cốc nước hay cầm đũa, tôi đều phải mất rất nhiều sức lực và thường xuyên làm rơi vỡ.
Tôi không dám đi bệnh viện nữa. Tôi sợ những ánh mắt thương hại của bác sĩ, sợ những tiếng thở dài bất lực và hơn hết, tôi sợ phải đối mặt với sự thật rằng cái c.h.ế.t đang đến rất gần.
Tôi nhốt mình trong phòng, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Số điện thoại cũ tôi đã vứt bỏ, chỉ giữ lại một chiếc điện thoại cục gạch để thỉnh thoảng gọi điện hỏi thăm ông nội Tưởng. Nhưng tôi cũng không dám gọi nhiều, sợ ông nhận ra giọng nói của tôi đang ngày càng yếu ớt và khàn đặc.
Một buổi chiều cuối đông, trời mưa rả rích, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn những hạt mưa đập vào lớp kính mờ đục. Cơn đau đầu dữ dội lại ập đến, kèm theo cảm giác buồn nôn và ch.óng mặt. Tôi biết khối m.á.u tụ trong não đang lớn dần lên, chèn ép các dây thần kinh.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Tôi giật mình, cố gắng dùng chiếc nạng chống người đứng dậy. Ai lại đến tìm tôi vào lúc này? Chỗ ở mới của tôi ngoài ông nội Tưởng không ai biết cả, mà ông nội thì không thể nào tự mình đến đây được.
Tôi lết từng bước nặng nhọc ra cửa, hé mở một khe nhỏ. Đứng ngoài cửa là một người đàn ông mặc áo khoác đen, đội mũ sụp thấp. Khi anh ta ngẩng mặt lên, tôi sững sờ. Là Lục Cảnh, trợ lý thân cận của Tưởng Xuyên.
"Lâm tiểu thư."
Lục Cảnh cúi đầu, giọng điệu vẫn cung kính nhưng mang theo sự xa cách.
"Tưởng tổng sai tôi đến đưa cho cô một thứ."
Anh ta đưa qua khe cửa một chiếc phong bì màu nâu dày cộm. Tôi ngập ngừng, đưa tay trái run rẩy nhận lấy.
"Đây là gì?"
Tôi hỏi, giọng nói thều thào.
"Tưởng tổng nói đây là quà cưới anh ấy tặng cô."
Lục Cảnh nói nhanh như thể muốn nhanh ch.óng hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi nơi tồi tàn này.
"Anh ấy sắp kết hôn với Thẩm tiểu thư, hôn lễ sẽ được tổ chức vào tháng sau."
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt. Kết hôn nhanh như vậy sao? Chúng tôi vừa mới ly hôn chưa đầy một tháng, anh đã vội vã muốn danh chính ngôn thuận ở bên người con gái anh yêu.
Tôi run rẩy mở chiếc phong bì, bên trong là một xấp ảnh và một chiếc USB. Những bức ảnh chụp lại cảnh Tưởng Xuyên và Thẩm Dĩ An đang thử váy cưới. Dĩ An mặc chiếc váy trắng tinh khôi, ngồi trên xe lăn mỉm cười rạng rỡ. Tưởng Xuyên đứng bên cạnh cúi xuống nhìn cô ấy bằng ánh mắt dịu dàng say đắm. Ánh mắt mà tôi đã khao khát suốt 5 năm qua nhưng chưa từng một lần có được.
Tôi cắm chiếc USB vào chiếc máy tính xách tay cũ kỹ. Một đoạn video hiện ra. Đó là đoạn video ghi lại khoảnh khắc Tưởng Xuyên cầu hôn Thẩm Dĩ An. Trong không gian lãng mạn ngập tràn hoa hồng, anh quỳ một chân trước xe lăn của cô ấy, trao cho cô ấy chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
"Dĩ An, anh xin lỗi vì đã để em phải chờ đợi lâu như vậy. Từ nay về sau, anh sẽ là đôi chân, là đôi mắt của em, anh sẽ chăm sóc em cả đời. Em đồng ý lấy anh nhé?"
Thẩm Dĩ An khóc nức nở gật đầu.
"A Xuyên, em đồng ý, em cuối cùng cũng đợi được anh rồi."
Tiếng vỗ tay chúc mừng vang lên trong video.
Tôi ngồi c.h.ế.t lặng trước màn hình, nước mắt không biết từ lúc nào đã lăn dài trên má. Không phải vì ghen tỵ, không phải vì đau lòng vì anh yêu người khác. Mà vì tôi nhận ra, người đàn ông tôi yêu suốt 10 năm, hóa ra cũng có thể dịu dàng, cũng có thể thâm tình đến vậy, chỉ là đối tượng chưa bao giờ là tôi.
Lục Cảnh đã rời đi từ lúc nào. Căn phòng lại trở về với sự im lặng đến đáng sợ.
Tôi tắt video đi, rút chiếc USB ra, ném thẳng vào thùng rác. Những bức ảnh kia, tôi cũng xé nát.
Tưởng Xuyên, anh không cần phải gửi thiệp mời theo cách tàn nhẫn như vậy đâu. Tôi chưa bao giờ có ý định quay lại giành giật anh với cô ta cả.
Bởi vì, tôi sắp không còn trên cõi đời này nữa rồi, anh có biết không?
Tôi chống nạng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn mưa trắng xóa. Thành phố này rộng lớn như vậy, nhưng lại không có chỗ nào cho Lâm Hề tôi dung thân.
Nhưng không sao cả, ba tháng nữa, hoặc có thể sớm hơn, tôi sẽ được giải thoát hoàn toàn.