Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa. Bác sĩ Trần đứng đó mặc nguyên chiếc áo blouse trắng nhăn nhúm, tóc tai rối bời, n.g.ự.c phập phồng thở dốc. Trên tay ông cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ.

"Bác sĩ Trần?"

Tưởng Xuyên nhíu mày, nhận ra bác sĩ điều trị của bệnh viện nơi Thẩm Dĩ An từng phục hồi chức năng, cũng là nơi ông nội anh đã qua đời.

"Ông đến đây làm gì?"

Bác sĩ Trần bước những bước dài, nặng nề tiến về phía bục cưới, phớt lờ sự ngăn cản của bảo vệ. Ông đi thẳng đến trước mặt Tưởng Xuyên, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên sự tức giận.

"Đám cưới này anh không thể tiếp tục được."

Bác sĩ Trần gằn từng chữ, giọng nói khàn đục vang vọng khắp sảnh tiệc tĩnh lặng.

Thẩm Dĩ An biến sắc, bàn tay đang nắm lấy tay Tưởng Xuyên vô thức siết c.h.ặ.t.

"Bác sĩ Trần, ông đang nói bậy bạ gì vậy? Bảo vệ, đưa ông ta ra ngoài!"

"Khoan đã."

Tưởng Xuyên giơ tay ngăn bảo vệ lại, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ trên tay bác sĩ Trần.

"Ông có ý gì?"

Bác sĩ Trần cười lạnh, nụ cười chứa đầy sự khinh bỉ. Ông giơ chiếc hộp gỗ lên.

"Anh tưởng anh đang tổ chức đám cưới linh đình. Anh có biết vợ cũ của anh, cô Lâm Hề hiện đang ở đâu không?"

Cái tên Lâm Hề thốt ra khiến bầu không khí trong sảnh tiệc lập tức đóng băng.

Tưởng Xuyên khẽ nhíu mày. Đã gần một tháng nay anh không nghe tin tức gì về cô.

"Cô ta ở đâu không liên quan đến tôi."

Tưởng Xuyên lạnh lùng đáp.

"Không liên quan?"

Bác sĩ Trần bật cười lớn, tiếng cười chua chát vang dội. Ông đột ngột ném mạnh chiếc hộp gỗ xuống sàn nhà ngay dưới chân Tưởng Xuyên.

Chiếc hộp vỡ tung, một hũ tro cốt bằng sứ trắng lăn ra, va vào mũi giày da bóng lộn của Tưởng Xuyên. Nắp hũ bung ra, một ít tro xám nhạt rơi vãi trên tấm t.h.ả.m đỏ rực. Cùng lúc đó, một xấp giấy tờ từ trong hộp bay lả tả rơi rải rác xung quanh.

"Cô ấy c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t cách đây ba ngày."

Bác sĩ Trần gầm lên, nước mắt lưng tròng.

"Người phụ nữ mà anh căm ghét, người phụ nữ mà anh cho là độc ác, tâm cơ đã c.h.ế.t trong sự cô độc và đau đớn tột cùng ở bệnh viện, không một người thân, không một ai bên cạnh."

Tưởng Xuyên sững sờ, toàn thân anh cứng đờ như bị hóa đá. Đôi mắt anh mở to, nhìn chằm chằm vào hũ tro cốt lăn lóc trên t.h.ả.m đỏ.

"Ông nói dối."

Tưởng Xuyên lẩm bẩm, giọng nói run rẩy không kiểm soát được.

"Cô ta mới 25 tuổi, cô ta luôn giả vờ ốm yếu để lấy sự thương hại, sao có thể c.h.ế.t được?"

"Giả vờ?"

Bác sĩ Trần chỉ tay vào những tờ giấy rơi trên sàn.

"Anh tự mình xem đi, xem cô ấy đã giả vờ như thế nào."

Tưởng Xuyên vô thức cúi xuống nhặt một tờ giấy lên, đó là một tờ bệnh án, dòng chữ in đậm đập vào mắt anh như một nhát b.úa tạ.

Bệnh nhân: Lâm Hề. Chẩn đoán: Hội chứng thoái hóa tế bào thần kinh vận động tiến triển nhanh, ALS, biến thể hiếm gặp do di chứng chấn thương sọ não. Thời gian phát hiện: 3 năm trước.

3 năm trước, đó là thời điểm xảy ra vụ t.a.i n.ạ.n giao thông của Thẩm Dĩ An.

Tưởng Xuyên cảm thấy tai mình ù đi, anh lật nhanh những tờ giấy khác, các báo cáo y tế, hình ảnh chụp CT, những đơn t.h.u.ố.c ức chế thần kinh, tất cả đều chứng minh một sự thật tàn khốc. Lâm Hề đã mang trong mình căn bệnh vô phương cứu chữa suốt 3 năm qua và nguyên nhân chính là do cú va đập mạnh ở đầu trong vụ t.a.i n.ạ.n đó.

"Anh có biết bệnh ALS là gì không?"

Bác sĩ Trần tiến lên một bước, ép sát Tưởng Xuyên.

"Là cơ thể từ từ tê liệt, mất khả năng đi lại, mất khả năng nói, không thể nuốt, cuối cùng là không thể thở. Cô ấy đã phải chịu đựng những cơn đau co giật thấu xương mỗi đêm, nhưng cô ấy chưa từng nói với anh một lời."

Tưởng Xuyên lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Bàn tay cầm bệnh án của anh run lên bần bật. Anh nhớ lại đêm kỷ niệm ngày cưới khi cô đ.á.n.h rơi đĩa thức ăn, anh đã mắng cô diễn trò. Anh nhớ lại ngày ở bệnh viện khi cô ngã quỵ trước cửa phòng vật lý trị liệu, anh đã giẫm nát lọ t.h.u.ố.c của cô đuổi cô cút đi. Anh nhớ lại đêm ông nội mất, anh đã ném cô ngã đập đầu vào tường khiến cô nôn ra m.á.u.

"Tại sao..."

Tưởng Xuyên thì thào, cổ họng nghẹn đắng.

"Tại sao cô ấy không nói cho tôi biết?"

"Nói cho anh biết để làm gì? Để anh tiếp tục sỉ nhục cô ấy sao?"

Bác sĩ Trần cười cay đắng.

"Anh có biết tại sao cô ấy lại bị chấn thương sọ não không? Trong vụ t.a.i n.ạ.n đó, để tránh chiếc xe tải, cô ấy đã chủ động bẻ lái, dùng phần ghế lái của mình để hứng chịu cú va chạm mạnh nhất, bảo vệ người phụ nữ đang ngồi cạnh anh bây giờ."

"Không! Ông nói dối."

Thẩm Dĩ An đột ngột hét lên, khuôn mặt xinh đẹp trở nên méo mó hoảng loạn. Cô ta bám c.h.ặ.t lấy cánh tay Tưởng Xuyên.

"A Xuyên, đừng tin ông ta. Lâm Hề cố tình hãm hại em."

Bác sĩ Trần quay sang nhìn Thẩm Dĩ An, ánh mắt sắc lẻm. Ông rút từ trong túi áo ra một chiếc USB nhỏ, giơ lên cao.

"Đoạn ghi âm cắt ghép của cô, tôi không biết, nhưng tôi có thứ này. Đây là dữ liệu được khôi phục từ camera hành trình trên chiếc xe của Lâm Hề ngày hôm đó."

Bác sĩ Trần ném chiếc USB cho Lục Cảnh.

"Cắm vào màn hình lớn đi, cho tất cả mọi người cùng xem, xem rốt cuộc ai mới là kẻ g.i.ế.c người."

Lục Cảnh run rẩy cắm vào màn hình LED khổng lồ giữa sảnh tiệc. Hình ảnh tuy hơi mờ nhưng âm thanh vô cùng rõ nét.

Trong video, Lâm Hề cầm lái. Thẩm Dĩ An ngồi ghế phụ.

"Rẽ vào đường tắt đi, em sắp trễ giờ bay rồi."

"Không được, đường tắt đang sửa, nguy hiểm lắm."

"Cô cố tình làm tôi trễ chuyến bay để tôi mất suất lưu diễn đúng không?"

"Nếu cô giỏi, cô cứ bảo anh ấy ly hôn đi."

Ngay sau câu nói đó, hình ảnh trong camera cho thấy Thẩm Dĩ An đột ngột chồm sang giằng lấy vô lăng từ tay Lâm Hề.

"Cô làm cái gì vậy? Buông ra, nguy hiểm!"

Chiếc xe loạng choạng, đúng lúc đó, một chiếc xe tải ngược chiều mất lái lao tới. Trong khoảnh khắc sinh t.ử, Lâm Hề đã dùng hết sức bình sinh đ.á.n.h lái mạnh về phía trái, đưa phần ghế lái của mình ra chắn trước mũi xe tải, cố gắng bảo vệ ghế phụ.

"RẦM!"

Màn hình tối đen.

Toàn bộ sảnh tiệc chìm trong sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.

Tưởng Xuyên lảo đảo lùi lại, đôi chân anh mềm nhũn không thể đứng vững. Anh ngã khuỵu xuống sàn nhà ngay bên cạnh hũ tro cốt bằng sứ trắng. Anh nhìn Thẩm Dĩ An, người con gái anh đã dùng cả thanh xuân để yêu thương bảo vệ, lúc này khuôn mặt cô ta trắng bệch, cả người run rẩy.

"Là thật sao?"

Tưởng Xuyên cất giọng, âm thanh khàn đặc vỡ vụn.

"Dĩ An, em đã lừa anh."

"A Xuyên, em không cố ý... Lúc đó em quá hoảng loạn..."

Tưởng Xuyên gầm lên, hất văng tay cô ta ra, nước mắt trào ra từ khóe mắt đỏ ngầu của anh.

"Em biết cô ấy vô tội, em biết cô ấy đã cứu em, nhưng em vẫn trơ mắt nhìn anh hành hạ cô ấy suốt ba năm qua!"

Sự thật như một lưỡi d.a.o sắc lẹm, tàn nhẫn lăng trì trái tim Tưởng Xuyên.

Anh đã làm gì thế này? Anh đã nhân danh tình yêu, nhân danh công lý để tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t người phụ nữ yêu anh nhất trên đời.

Anh cúi xuống, run rẩy nhặt hũ tro cốt lên, ôm c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c như ôm một báu vật đã mất đi.

"Lâm Hề..."

Tiếng gọi của anh vỡ òa, tiếng khóc của một người đàn ông lần đầu tiên biết thế nào là mất mát thực sự vang vọng khắp sảnh cưới xa hoa nhưng lạnh lẽo.

Khách khứa lặng lẽ rời đi. Chỉ còn lại Tưởng Xuyên ngồi bệt trên t.h.ả.m đỏ, ôm hũ tro cốt của vợ cũ, khóc như một đứa trẻ.

Thẩm Dĩ An bị cảnh sát mời đi vì tội vu khống và gây t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng.

Và đám cưới thế kỷ, cuối cùng chỉ còn lại một màu trắng tang thương của tro cốt và những tờ bệnh án bay lả tả trong gió điều hòa.

Chương 9 - Chưa Từng Được Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia