Mẹ tôi và dì La ngày ngày ở bên nhau, ngay cả Ngưu Lang và Chức Nữ cũng không khao khát được gặp nhau nhiều như vậy.

Tôi và Tống Khuynh Chu trở thành hai đứa con bị ép phải theo hầu.

Trong tuần đó, tôi và Tống Khuynh Chu ngồi cạnh nhau trên ghế sofa để lắng nghe hai vị "lão Phật gia" buôn chuyện, đứng chờ ngoài phòng thử đồ để vỗ tay khen ngợi hai vị "lão Phật gia", và ngồi cạnh nhau trên bàn ăn để nếm thử những món ăn không khác gì v.ũ k.h.í sinh học mà hai vị "lão Phật gia" nấu.

Có thể nói, ngoại trừ lúc ngủ ra, hầu như lúc nào tôi và Tống Khuynh Chu cũng ở bên cạnh nhau.

Dưới sự thúc ép của hai vị "lão Phật gia", tình bạn của chúng tôi đã thăng cấp từ tình bạn vĩ đại lên tình bạn cách mạng, cùng nhau đồng cảm.

Cuối cùng, một ngày nọ, tôi không thể nhịn được nữa, kéo bà ấy sang một bên:

"Mẹ, mẹ và dì La quấn lấy nhau thì có thể đừng kéo con vào được không? Mẹ hãy để con, một chú chim nhỏ, được bay nhảy tự do được không?"

"Chim nhỏ cái gì? Phải gọi là đại bàng dang cánh thì đúng hơn!"

Mẹ tôi trợn mắt nhìn tôi.

"Con nhìn Tống Khuynh Chu kìa, có than vãn lấy một câu nào không?"

Tôi đành bại trận, kéo Tống Khuynh Chu lại:

"Sao anh dễ tính thế hả? Cuối cùng mọi chuyện lại đổ lên đầu tôi."

Tống Khuynh Chu là người biết cách ứng xử, lúc cần lên tiếng thì sẽ lên tiếng.

Anh rửa một đĩa cherry rồi mang đến cho mẹ tôi.

"Dì Hạ, cháu và Vãn Vãn ở đây sẽ làm phiền dì và mẹ cháu nói chuyện, hay là để bọn cháu..."

Mẹ tôi nắm lấy cánh tay của Tống Khuynh Chu.

"Tiểu Chu à, khi cháu vẫn còn trong bụng mẹ, dì đã coi cháu như con của dì rồi, bây giờ được gặp cháu, dì thật sự không đành lòng để cháu rời khỏi tầm mắt của dì..."

Nửa câu sau của Tống Khuynh Chu bị mẹ tôi chặn lại, anh bất lực nhìn tôi.

Tôi cười lạnh.

Tôi từ bụng bà ấy chui ra, làm sao tôi không biết bà ấy đang định làm gì được?

Con trai khác cha khác mẹ? Bà ấy coi Tống Khuynh Chu là con rể của mình thì có!

Đầu óc của Tống Khuynh Chu quá đơn giản, chẳng biết gì cả, đã bị bà ấy xoay mòng mòng.

Tôi nhìn Tống Khuynh Chu với ánh mắt đầy thương hại.

Nhưng nhìn kỹ lại, tôi bỗng phát hiện... càng nhìn càng thấy anh đẹp trai!

Tôi nhét một quả cherry vào miệng, thầm niệm "Thanh Tâm Chú".

7.

Đến ngày trở lại trường, tôi tự nhiên bị nhét chung chuyến bay với Tống Khuynh Chu.

Ngay khi lên máy bay, tôi đã ngủ gục luôn. Khi máy bay hạ cánh, tôi phát hiện một bên đầu của mình đang được Tống Khuynh Chu bảo vệ.

Mà bên vai còn lại...

Tôi lập tức bật dậy, ngồi thẳng lưng.

Nhìn một mảng ướt lớn trên vai anh, tôi thấy xấu hổ vô cùng.

Tống Khuynh Chu vẫn chu đáo như trước, anh kéo quai balo lên để che đi, bình tĩnh nói:

"Đi thôi."

Sau khi lên taxi, Tống Khuynh Chu trực tiếp đọc địa chỉ:

"Cảm ơn, Lang Viên."

Tôi sững người.

Mẹ tôi đã báo cả địa chỉ nhà tôi cho con rể tương lai của bà rồi sao?

Trong ký túc xá của chúng tôi có một người quái gở, nên tất nhiên là tôi phải cảnh giác rồi.

Thật tình cờ, khi tôi còn là sinh viên năm nhất, mẹ tôi đã mua cho tôi một căn hộ gần trường.

Tôi đã nghĩ đến chuyện chuyển đến đó trong học kỳ này, cũng đã báo trước cho mẹ biết, nhưng tôi không nói rõ lý do, chỉ bảo là để nâng cao chất lượng giấc ngủ.

Ai ngờ bà ấy còn nhanh miệng hơn cả Tiểu Lý Phi Đao?

Tống Khuynh Chu tiễn tôi xuống lầu dưới, tôi đuổi anh đi:

"Đến đây là được rồi, anh về đi."

Anh hiếm khi bướng bỉnh:

"Không sao, tôi tiện đường."

Tôi thầm nghĩ, anh thực sự không biết nói dối.

Tiễn tôi xuống dưới lầu, sao anh lại nói là tiện đường được?

Sự thật như một cơn lốc xoáy đập thẳng vào mặt tôi, đau đớn vô cùng.

Tống Khuynh Chu đẩy vali của tôi tới cửa phòng 1502 rồi đứng thẳng người.

Dưới ánh đèn hành lang lờ mờ, khuôn mặt trắng trẻo của anh như tỏa ra ánh sáng.

Anh rất cao, cao hơn tôi nửa cái đầu. Tôi thầm nghĩ.

Anh vò tóc tôi, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa ấm áp:

"Vãn Vãn, tạm biệt."

Con nai trong lòng tôi nhảy ra, nhưng chưa kịp tung tăng chạy nhảy, tôi đã thấy Tống Khuynh Chu quay lại, lấy chìa khóa ra, cắm vào ổ khóa của phòng 1501 bên cạnh.

Tôi: ? ? ? ? ?

Tôi vồ lấy quai balo của anh, nhanh nhẹn như một con báo:

"Chuyện này là sao?"

Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt trong suốt của Tống Khuynh Chu rồi biến mất trong tích tắc.

Chỉ một giây sau, sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú của anh:

"Dì Hạ chưa nói với em sao? Dạo này tôi ngủ không được ngon, dì Hạ nói vừa khéo dì ấy có một căn hộ trống ở ngoài trường, nên cho tôi ở tạm."

Vừa khéo?

Khi mua căn hộ này, tôi đã đứng ngay bên cạnh, chính mắt tôi thấy giấy trắng mực đen chỉ ký hợp đồng với mỗi một căn hộ, chính là căn hộ số 1502 mà tôi đang ở.

Thế quái nào bây giờ lại "vừa khéo" có một căn hộ trống nằm ngay gần nhà tôi?

Ha.

Thì ra là đã tính toán trước.

Hoá ra bà ấy không chỉ đơn giản là báo địa chỉ của con gái mình cho con rể tương lai, mà là để giữ chân con rể tương lai, dứt khoát mua luôn một căn hộ khác để nhét anh vào trong!

Người ta nói không sai:

Hào phóng nhất vẫn là mẹ vợ Đông Bắc.

Tôi cố nuốt cơn giận xuống, liên tục lặp lại trong lòng: "Ngu Vãn, không được giận cá c.h.é.m thớt!" và "Không được trút giận lên người Tống Khuynh Chu vô tội!". Phải mất một lúc lâu, tôi mới gượng cười với Tống Khuynh Chu, nụ cười còn xấu hơn cả khóc:

"Phải ha. Sao dạo này ai cũng có vấn đề về giấc ngủ thế nhỉ?"

Tống Khuynh Chu đáp lại bằng một nụ cười nhẹ.

8.

Tống Khuynh Chu sống lặng lẽ ở đối diện tôi.

Đến nỗi sau hai ngày bận rộn sắp xếp đồ đạc trong nhà mới, tôi đã quên béng mất chuyện này.

Và rồi, khi tôi đang xoã mái tóc hai ngày chưa gội, khoác chiếc áo lông cừu dài đến đầu gối có hai cái tai, tay xách hai túi rác to đùng, mệt mỏi bước ra khỏi thang máy thì chạm mặt với Tống Khuynh Chu, người đang cực kỳ đẹp trai trong bộ đồ thể thao màu trắng.