14

Lần thứ ba, tôi lại bị tiếng rung điện thoại đ.á.n.h thức lần thứ ba.

Chủ nhóm lại tag tất cả mọi người.

[Bắt đầu ghép đơn ăn tối nào.]

Không được.

Tôi lao nhanh vào phòng Hứa Lam thì thấy cô ấy đang chọc ngón tay vào màn hình gõ chữ.

"Đừng ghép đơn!"

Hứa Lam ngước lên nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

"Rẻ lắm mà, sao lại không ghép?"

"Không được."

Tôi hất rơi điện thoại của cô ấy xuống đất.

Hứa Lam thấy tôi toàn thân run rẩy thì biểu cảm của Hứa Lam trở nên nghiêm trọng.

"Sao thế, Lâm Kiều Kiều? Có chuyện gì vậy?"

"Không kịp giải thích đâu, chúng ta đi ngay đi."

"Nửa đêm nửa hôm, đi đâu chứ?"

"Không biết, tóm lại là rời khỏi đây trước đã."

Tôi kéo cô ấy khoác thêm áo ngoài rồi ra khỏi cửa.

Hành lang vắng lặng như tờ.

Khi tôi đẩy cửa ra, ánh đèn cảm ứng trên lối đi lập tức sáng lên.

Cánh cửa phòng 602 tối om ngay sát vách khiến tôi thấy lạnh sống lưng.

Tôi nắm lấy tay Hứa Lam, rảo bước nhanh về phía thang máy.

Nhưng tôi chưa kịp bấm nút thì thang máy đã bắt đầu chuyển động đi lên.

Gương mặt của gã shipper lại hiện lên trong tâm trí tôi.

Tôi kéo Hứa Lam đổi hướng.

"Đi cầu thang bộ, nhanh lên!"

Hứa Lam ngơ ngác không hiểu gì nhưng vẫn để mặc tôi kéo đi.

Lúc ra đến cửa, tôi đã gọi báo cảnh sát không biết bao nhiêu lần nhưng điện thoại vẫn luôn báo không có tín hiệu.

"Chung cư này kỳ quái lắm, chúng ta cứ ra ngoài trước đã."

15

Tôi đưa Hứa Lam chạy một mạch đến cổng chung cư.

Phòng bảo vệ trống không.

Có vẻ như bác bảo vệ đã đi ngủ rồi.

Tôi khẽ mở cánh cổng sắt rồi lén lút luồn người qua khe cửa.

Hứa Lam bám sát theo sau, cùng tôi rời khỏi chung cư.

Chung cư Hạnh Phúc sở dĩ giá rẻ là vì vị trí của nó khá hẻo lánh.

Xung quanh chung cư toàn là đất hoang.

Sau khi đi ra ngoài, bốn bề không một bóng người.

Chúng tôi đi thêm một đoạn nữa thì thấp thoáng thấy phía đầu đường có ánh đèn.

"Là tiệm ăn đêm ở cổng chung cư, không ngờ giờ này vẫn còn mở cửa."

Tiệm ăn đầu ngõ sáng đèn, bàn ghế bày ngoài trời đã chật kín khách.

Tiếng ồn ào náo nhiệt vang lên, trông có vẻ rất đông đúc.

Tôi chăm chú nhìn kỹ.

Ông chủ tiệm ăn đang đứng ở quầy thái thịt kho.

Bà chủ đang mở bia cho khách ở cửa.

Một cô bé tết tóc đuôi ngựa đang dọn dẹp đống vỏ chai dưới đất.

Hứa Lam lắc lắc cánh tay tôi.

"Dù không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng giằng co nãy giờ, tôi  đói quá."

"Lâm Kiều Kiều, cậu đói chưa?"

Bụng tôi cũng réo lên một tiếng đầy đúng lúc.

"Cũng hơi đói thật."

"Được rồi, thế để tôi mời cậu ăn thịt xiên."

Hứa Lam kéo tôi đi về phía tiệm ăn đêm.

16

Vị khách ở bàn bên trái đang bàn chuyện chứng khoán mấy hôm nay.

Bên phải là mấy người trông giống sinh viên, có vẻ như vừa tan làm.

Bà chủ nhiệt tình đón tiếp chúng tôi.

"Mấy người nhỉ?"

"Hai người ạ."

"Vậy hai đứa ngồi đây đi, cô vừa mới dọn bàn xong."

Hứa Lam kéo tôi ngồi xuống rồi bà chủ đưa thực đơn tới.

"Hai đứa muốn ăn gì cứ gọi nhé, quán cô tuy nhỏ nhưng món đa dạng lắm, có đủ cả."

Bà chủ trông rất đôn hậu, nói chuyện lúc nào cũng tủm tỉm cười.

Cô bé kia thì đang chống cằm xem tivi ở một bàn khác.

Trên tivi đang chiếu phim 'Heo Peppa'.

Khách khứa trong quán trò chuyện rôm rả.

Người thì tán gẫu, kẻ thì cụng ly ầm ĩ.

Không khí ở đây rất thân tình.

Cảm giác sợ hãi trong lòng tôi đã vơi bớt nhiều.

Hứa Lam dán mắt vào thực đơn.

"Hay là mình gọi một suất cà tím nướng, một đĩa thịt bò kho với một suất tôm cay nhé?"

Tôi gật đầu.

Sau khi gọi món xong, tôi lấy điện thoại ra nhưng vẫn không có tín hiệu.

Tin nhắn trong nhóm cư dân vẫn dừng lại từ nửa tiếng trước.

Khi đó, trưởng nhóm vừa tag tất cả mọi người.

[Lên danh sách ghép đơn ăn tối nào.]

17

Ông chủ tiệm đang đứng thái thịt kho ngay bên cạnh.

Ông ta không ngẩng đầu, nói với bà chủ.

"Chung cư Hạnh Phúc lên đơn rồi đấy, bà xem họ gọi gì rồi tí nữa mang qua đó cho người ta."

Tôi nghe thấy câu này thì tim tôi lại đập thình thịch.

Bà chủ nhìn chăm chú vào điện thoại để ghi chép.

"Hai suất cơm rang trứng, một đĩa thịt bò kho, một két bia ướp lạnh, một suất cà tím nướng..."

Đó là những món ăn bình thường.

Tôi lại thở phào nhẹ nhõm.

"Được rồi, lát nữa sẽ giao đến ngay."

Ông chủ vui vẻ nói rồi cúi đầu tập trung vào công việc trong tay.

"Lâm Kiều Kiều, tối nay cậu cứ hốt hoảng như vậy, nửa đêm nửa hôm kéo tôi ra ngoài, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?"

"Chẳng lẽ chỉ để tôi mời cậu ăn đêm thôi sao?"

Tôi không biết phải kể cho cô ấy nghe về hai giấc mơ kỳ lạ kia thế nào.

Cho dù có nói ra cô ấy có tin không?

Tôi suy nghĩ hồi lâu, chỉ có thể nói.

"Không có gì, tôi gặp ác mộng thôi."

Tôi vừa dứt lời, bỗng thấy một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Dường như trong giấc mơ thứ hai, tôi cũng đã nói câu này.

Một lúc sau, đồ ăn của chúng tôi đã lên đủ.

Hứa Lam bắt đầu ăn một cách ngon lành.

Còn ông chủ cũng đã đóng gói xong các món trong danh sách ghép đơn của nhóm.

"Hai người trông tiệm giúp tôi, tôi đi giao hàng cho họ đây."