Là gã đàn ông mềm nhũn bò trườn trên mặt đất trong ký ức của tôi.

Tôi nhớ tới cảnh anh ta bị m.ó.c m.ắ.t trong giấc mơ mà cố nén cơn buồn nôn trong bụng.

"Chào anh, đồ ăn 'ghép đơn ăn tối' của anh đã tới rồi ạ."

Anh ta đưa tay ra nhận lấy túi đồ từ tay tôi.

"Thìa đâu?"

Tôi chợt sực nhớ ra.

Trong tầng giấc mơ trước, ông chủ tiệm ăn đêm quên mang theo thìa.

Là con gái ông chủ đã mang lên.

"Xin lỗi anh, tôi quên mang thìa rồi. Nhà anh có thìa không? Anh dùng tạm xem sao."

"Nhà tôi không có thìa."

"Vậy... Anh đợi chút được không? Lát nữa tôi quay lại mang bù cho anh."

"Tôi đói rồi, tôi muốn ăn ngay bây giờ."

Ai nhìn vào cũng biết rõ anh ta đang cố tình gây sự.

"Anh có thể dùng đũa trong nhà để ăn tạm cũng được mà."

"Không được, tôi không quen dùng đũa để ăn cháo."

Trong lúc đôi bên đang tranh cãi thì cửa phòng 601 mở ra.

Tôi thấy Hứa Lam mở cửa, đặt túi rác trước thềm nhà.

Vì tôi đang đội mũ bảo hiểm, đeo khẩu trang và mặc đồ shipper nên cô ấy không nhận ra tôi.

Tôi vội vàng nói với cô ấy.

"Chào bạn, cho tôi hỏi nhà bạn có thìa không? Có thể cho tôi mượn một chiếc được không? Lát nữa tôi đi mua cái mới trả lại cho bạn."

Hứa Lam nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ ngốc.

"Đồ điên, rảnh hơi đâu mà cho mượn thìa, thần kinh à."

Cô ấy đóng sầm cửa lại, gã đàn ông phòng 602 vẫn tiếp tục làm khó.

"Nói đi, giờ tính sao đây? Không có thìa thì tôi ăn bằng gì, chẳng lẽ bảo tôi bốc bằng tay chắc?"

Tôi suy đi tính lại một hồi lâu.

Chỉ còn cách miễn phí đơn này cho hắn.

"Thật sự xin lỗi anh, vậy bát cháo này tôi miễn phí cho anh luôn, không thu tiền nữa. Lần sau tôi nhất định sẽ chú ý hơn."

"Chỉ miễn phí bát cháo thôi à? Nhưng cô đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm trạng ăn uống của tôi rồi đấy, khoản phí tổn thất tinh thần này tính sao đây?"

"Nếu cô không bồi thường, ngày nào tôi cũng qua quán cô làm loạn, cho cô khỏi buôn bán làm ăn gì nữa."

Tôi bất lực.

"Được rồi, miễn phí hết cho anh."

Mọi chuyện đến đây.

Tôi đã hiểu ra vấn đề.

Chính sự làm khó từ phòng 602 đã khiến ông chủ tiệm ăn nảy sinh chấp niệm.

Nhưng chỉ vì chút chuyện này, cũng không đến mức khiến ông ấy hóa thành ác quỷ chứ?

Sau khi phòng 602 được miễn phí đơn hàng.

Anh ta nhe hàm răng vàng khè ra, cười đắc thắng rồi đóng sầm cửa lại.

Mọi việc đến đây là kết thúc.

Tôi đứng trước cửa phòng 601, điện thoại của tôi bắt đầu có mạng.

Thông báo tin nhắn trong nhóm cứ thế hiện lên liên tục.

601: [Tôi đã bảo mà, ông chủ không mang thìa, cuối cùng cũng phải miễn phí cho tôi thôi.]

601: [Chẳng phải lỗi tại tôi, tại nó vốn không mang thìa, lẽ nào lại bắt tôi bốc tay ăn?]

201: [Ông chủ dễ tính thế cơ à? Thế không cho tôi giấy ăn, có được miễn phí không nhỉ?]

601: [Ông thử xem.]

202: [Thịt gà trong bánh sandwich hơi khô, tôi cũng muốn miễn phí.]

201: [Hay là tụi mình cùng thử đi?]

302: [Dựa vào đâu mà các người đều được miễn phí, tôi cũng muốn.]

402: [Tôi cũng muốn.]

...

25

Một đám người cứ thế nhao nhao đòi miễn phí.

Ban đầu bà chủ còn ôn tồn giải thích: [Các anh chị thiếu gì cứ nói với tôi, tôi sẽ lập tức cho người mang tới ngay.]

[Buôn bán nhỏ lẻ, mong quý khách thông cảm cho.]

[Lần tới đặt đơn, tôi sẽ tặng thêm nước uống cho mọi người.]

Nhưng chẳng ai nể mặt bà cả.

601: [Tại bà không cho tôi thìa trước, chứ tôi đâu có vô lý. Chỉ vì một cái thìa mà ảnh hưởng đến tâm trạng ăn uống của tôi. Không phải tôi không trả nổi 200 tệ này mà là tôi thấy tức!]

Anh ta đứng đầu kích động mọi người, các hộ dân khác cũng nhao nhao đòi không trả tiền.

Bà chủ im lặng hồi lâu không nói gì.

Tôi giao xong đơn hàng, xoay người đi xuống lầu nhưng bỗng nhiên nghĩ ra một điều quan trọng.

Cô bé mang thìa tới đâu rồi?

Tôi không rời đi mà trốn ở trong hành lang.

Chẳng bao lâu sau, tôi thấy một bóng hình nhỏ bé xuất hiện.

Cô bé nắm c.h.ặ.t chiếc thìa trong tay, đang ngước mắt nhìn số phòng trên cửa.

"Mình nhớ là chú phòng 602 gọi cháo, chú ấy không có thìa chắc sẽ giận lắm."

Cô bé lấy hết can đảm mà gõ cửa phòng 602.

"Chú ơi, thìa của chú đây ạ."

Phòng 602 c.h.ử.i bới rồi mở cửa.

"Có bệnh à, đêm hôm khuya khoắt gõ cái gì?"

"Chỉ là cái thìa thôi mà."

Anh ta nhìn thấy ở cửa là một cô bé nhỏ thì khoái chí quay lại cảnh này rồi đăng lên mạng.

[Mau xem đi, vợ chồng chủ quán ăn đêm ngược đãi trẻ con, mười hai giờ đêm còn bắt cô bé đi ship đồ ăn.]

Anh ta cảm thấy vẫn chưa đủ độ hot nên lại tát cô bé mấy cái.

Khuôn mặt cô bé lập tức sưng vù lên.

[Mọi người xem này, không chỉ bắt trẻ con ship đồ mà con bé chỉ cần chậm một phút là bị bố nó đ.á.n.h ra nông nỗi này.]

Cuối cùng, anh ta mượn chút men rượu mà muốn làm một cú thật chấn động.

Anh ta kéo thẳng cô bé vào trong nhà.

Chuyện gì xảy ra bên trong thì không ai biết nhưng chỉ biết trong đoạn video sau đó, tên ở phòng 602 nói: "Bố cô bé là một kẻ biến thái, đã không ít lần sàm sỡ cô bé."

Chương 6 - Chung Cư Hạnh Phúc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia