Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, La Sát thừa dịp hộ viện chưa phát hiện Đoàn Anh Võ đã c.h.ế.t liền rời đi trước, hắn bay qua tường cao rồi nhẹ nhàng rơi xuống, lúc muốn rời đi thì kinh ngạc vì sau lưng có người, quay đầu lại xem nhưng lại thấy người hắn không tưởng tượng được nhất – Tề Dị.
“Ngủ ngon” Tề Dị cười mị nhìn hắn.
“Là ngươi !” La Sát cả kinh ngây người, không thể tin được hai mắt của mình “Làm sao ngươi có thể ở chỗ này ?”
Trong lúc nhất thời, trong lòng hắn có ngũ vị tạp trần, vừa kinh ngạc lại vừa có chút vui sướng nói không nên lời, cực kỳ mâu thuẫn phức tạp.
“Ta tới tìm ngươi” Tề Dị nói như là lẽ đương nhiên, không hề biết có gì là không đúng cả.
Lúc này, bên trong đột nhiên truyền ra tiếng người ồn ào, ánh lửa đỏ chiếu rực cả một góc trong đêm. Chắc là đã phát giác ra Đoàn Anh Võ c.h.ế.t nên hộ vệ trong thành vội vàng điều tra thích khách.
Trong đôi mắt trong suốt của La Sát hiện lên một tia vội vàng xao động.
Tề Dị nhíu mày cười “Thật là chuyện lớn rồi, xem ra ngươi đã trêu chọc một nhân vật lớn”
La Sát không muốn nói chuyện nhiều, thản nhiên nói “Ta phải đi rồi, ngươi cũng nhanh rời đi đi”
Bên trong có nguy cấp nhưng hắn vẫn không quên dặn Tề Dị rời đi, không thể tưởng được vì sao mình lại đi quan tâm hắn, chỉ biết trực giác mìnhkhông muốn để cho hắn gặp nguy hiểm mà thôi.
Tề Dị thật vất vả mới tìm được hắn, làm sao có thể để hắn rời đi dễ dàng như vậy được, nên vội vàng chạy lên chặn hắn lại.
“Không được, ta phải tốn rất nhiều công sức mới tìm được ngươi, ngươi cũng không thể nói đi là đi được. Cho dù có đi thì ta cũng muốn đi cùng ngươi”
Thật sự lúc này La Sát không muốn cùng hắn nói qua nói lại, không kiên nhẫn bỏ lại một câu “Tùy ngươi”, rồi thi triển khinh công rời đi.
Dù sao khinh công của Tề Dị cũng không bằng hắn, cho dù có theo hắn thì chính mình cũng sẽ bỏ xa hắn thôi.
Tề Dị đương nhiên hiểu được suy nghĩ của hắn nên mở miệng uy h**p “Ngươi đừng tưởng khinh công giỏi hơn ta thì tránh được ta, nếu ngươi dám hành động thiếu suy nghĩ thì ta sẽ hạ độc nặng hơn lần trước nữa đấy”
La Sát âm thầm thở dài, biết hắn sử dụng độc cao minh đến cực điểm, có thể nói là khó lòng phòng bị, chỉ có thể bất đắc dĩ đáp “Ta hiểu rồi, chúng ta đổi sang nơi khác nói chuyện”
“Được” Tề Dị thấy uy h**p thành công nên cười rất đắc ý.
Hai người thỏa thuận xong liền cất bước rời đi. Mặc dù La Sát rất muốn thoát khỏi Tề Dị, nhưng cũng giữ tín vô cùng, đặt bước chân rất chậm cùng song hành với hắn.
Mà Tề Dị mặc dù khinh công không bằng La Sát, nhưng so ra cũng không kém, hai người đi với tốc độ cực nhanh, không bao lâu đã đến vùng ngoại thành Kim Lăng.
Thấy bốn bề vắng lặng, La Sát mới dừng lại cước bộ, lạnh lùng nhìn Tề Dị, trong mắt tràn đầy đề phòng.
“Được rồi, hiện tại chúng ta có thể tâm sự thật tốt rồi” Tề Dị cười xem xét hắn.
La Sát trầm mặc. Mấy ngày nay thoát khỏi Tề Dị, nhưng ngẫu nhiên lại nhớ tới hắn ta. Bởi vì hắn luôn phong bế chính mình, cự tuyệt bất luận kẻ nào tiếp cận mình, cho nên Tề Dị là người ở chung với hắn lâu nhất, hơn nữa…cũng là người săn sóc hắn nhất.
Không biết vì sao khi nhớ tới bộ dáng của Tề Dị, còn có cá tính cố chấp làm người ta vừa bực mình vừa buồn cười kia, thì tâm của hắn…sẽ nổi lên d.a.o động nào đó không hình dung được.
Tề Dị thấy hắn rất lâu không nói, lại có chút đăm chiêu, đành mở miệng nói “Làm sao vậy ? Là ngươi nói muốn đổi sang nơi khác nói chuyện, sao giờ lại không nói gì cả thế ?”
La Sát vội vàng thu hồi suy nghĩ hỗn loạn của mình, âm thanh lạnh lùng nói “Sao ngươi tìm được ta ?”
Hắn mỉm cười “Ta tự nhiên có cách của ta. Ngươi trốn một lần, ta tìm một lần, nếu ngươi lại trốn đi nữa thì ta cũng sẽ đuổi theo, cho đến khi ngươi cho ta nghiên cứu độc trên người ngươi mới thôi”
La Sát căng thẳng nói “Ngươi không sợ ta sẽ tức điên mà g**t ch*t ngươi sao ?”
“Không sợ. Trước tiên nói đến khi ta thanh tỉnh, đảm bảo ngươi không g.i.ế.c được ta. À mà lần trước khi ta hôn mê, ngươi cũng không g.i.ế.c ta ? Ta biết, ngươi không nỡ g.i.ế.c ta” Hắn chăm chú nhìn đôi mắt xinh đẹp kia, không bỏ qua một tia biến hóa nào cả.
Mặt La Sát ửng đỏ, vội vàng quay đầu qua một bên “Nói bậy !”
Tề Dị không tha cho sự né tránh của hắn, liên tục hỏi “Ta nói bậy sao ? Nếu không ngươi nói cho ta biết đi, vì sao ngươi không g.i.ế.c ta ? Nếu lúc trước ngươi quyết tâm g.i.ế.c ta, thì không phải sẽ cắt đứt mọi dây dưa của ta hay sao ?”
Hắn hơi nhếch môi, lại trầm mặc. Ngay cả chính hắn cũng không biết vì sao lúc đó lại buông tha cho Tề Dị, thì nói cái gì với hắn ta đây ?
Tề Dị thở dài “Quên đi, dù sao hiện tại quan trọng nhất là tìm một nơi thanh tĩnh, để cho ta nghiên cứu độc trên người ngươi thật tốt”
“Ngươi nghe không hiểu sao ?” La Sát nhíu mày “Ta đã nói trước là ta không đồng ý rồi”
“Đừng vội cự tuyệt ta như vậy” Giờ đổi thành Tề Dị nhíu mày, hắn cực lực khuyên bảo, muốn cho La Sát thay đổi tâm ý “Ngày ấy ta cũng nói để có được sự đồng ý của ngươi, thì chuyện gì ta cũng có thể làm rồi mà”
“Sao ngươi lại có thể phiền như vậy ?!”
“Chỉ cần ngươi đồng ý với ta thì ta sẽ không phiền ngươi nữa”
Lúc hai người đang giằng co qua lại, thì cách đó không xa truyền đến một trận xôn xao, âm thanh của vài tên đại hán hét lên không ngừng.
La Sát cùng Tề Dị liếc mắt nhìn nhau một cái, La Sát đương nhiên biết những người đó nhất định là đang truy sát thích khách g.i.ế.c Đoàn Anh Võ, mà Tề Dị không rõ ràng tình hình cụ thể cho lắm, nhưng cũng khẳng định là có liên quan đến việc La Sát lẻn vào Đoàn gia.
La Sát đang suy nghĩ nên thoát khỏi Tề Dị và truy binh như thế nào, thì Tề Dị lại giành nói trước “Ta biết ngươi không muốn lộ diện, ngươi đến trong rừng cây bên kia nấp đi, ta sẽ thay ngươi giải quyết truy binh”
Hắn ngẩn ra, thần sắc rất kinh ngạc.
“Vì sao ngươi lại giúp ta ? Ngươi vẫn chưa biết ta mới làm chuyện gì xong, cũng không biết mấy người đó vì sao lại truy đuổi ta. Chứ chưa nói đến chuyện nếu ngươi giúp ta, khả năng sẽ đưa tới họa sát thân”
Tề Dị mang thần sắc ngạo mạn bất cần nói “Ta không phải người sợ c.h.ế.t, hơn nữa cũng không cho rằng bằng vào những người đó thì có thể g**t ch*t ta, nên ngươi cứ yên tâm nấp trong rừng cây đi, giao cho ta xử lý là được rồi”
“Không, đây là chuyện của ta, cứ để cho ta giải quyết” La Sát hiểu được, nếu mình nhận phần ân tình này thì sau này muốn bỏ rơi Tề Dị lại càng không dễ dàng, thế là cố ý dọa lại hắn “Bọn hắn truy đuổi ta là vì ta đã g.i.ế.c minh chủ trung nguyên Đào Anh Võ, ngươi không sợ một hung thủ tàn nhẫn lãnh huyết như ta sao ?”
Tề Dị dĩ nhiên xoay người, chuyên chú nhìn đám đại hán đang tiếp cận, đầu cũng không quay lại, chỉ thản nhiên bỏ xuống một câu “Ta biết ngươi không phải người lạm sát người vô tội”
Một câu ngắn ngủi nhưng lại còn hơn thiên ngôn vạn ngữ, trong lòng La Sát ấm áp, có phức tạp đủ loại và tình cảm xa lạ.
Hắn nhìn Tề Dị một cái thật sâu rồi theo lời vào ẩn nấp trong rừng cây.
Lúc này, hộ viện Đoàn gia đã phóng tới, phát hiện thấy Tề Dị liền lập tức tiến lên vây thành một vòng, lớn tiếng chất vấn “Tiểu quỷ ! Ngươi ở chỗ này làm gì đây ?”