Bóng đêm thâm trầm, trong đất trời lại không có một tiếng động.
Trên vùng đất hoang vắng, có một chiếc xe ngựa đang vội vàng tiến lên, phu xe giả một thân bạch sam, tướng mạo tuấn tú, đúng là Tề Dị. Mà ngồi ở bên trong xe, tự nhiên cũng là La Sát, một lần nữa trên mặt hắn lại mang khăn che mặt.
Đêm nay thật vất vả mới có thể trở về Quỷ môn, nhưng trên mặt hắn lại không có một chút vui mừng nào cả, mặc dù hắn lớn lên ở nơi đó đã mười năm, nhưng nơi đó…không phải nơi sẽ làm cho người ta vui vẻ.
Quỷ môn…tràn ngập cừu hận, oán độc, thống khổ và bi thương, chỗ ở có thể chỉ có quỷ sống, là quỷ mà người thế gian không nhìn nhận…là quỷ giống như hắn…
La Sát xốc màn xe lên, sau khi nhìn thấy rừng cây rậm rạp phía xa thì sắc mặt lại càng trầm xuống. Kỳ thật hắn cũng không muốn trở về, nhưng lại không thể không trở về, dù sao, quỷ…chỉ có thể sinh tồn ở bên trong Quỷ môn, nơi đó là chỗ duy nhất hắn trở về.
Hắn lặng lẽ thở dài “Ngươi dừng xe đi, kế tiếp để ta tự đi”
Tề Dị theo lời dừng xe lại.
Sau khi La Sát xuống xe thì nhỏ giọng dặn dò “Ngươi ở chỗ này chờ ta”
Nếu là lúc trước, hắn tuyệt sẽ không để cho phu xe tới gần rừng cây như vậy, mà là dừng xe cách đây hai dặm, đến khi trông thấy phu xe rời đi mới tự đi vào trong rừng cây.
Nhưng là, phu xe hôm nay không phải người ngoài, mà là Tề Dị.
Hắn biết chính mình có thể tin tưởng Tề Dị. Hắn là hộ pháp Quỷ môn hay không không quan trọng, Quỷ môn tồn tại hay không không quan trọng, hắn ta chỉ có hứng thú với độc trong cơ thể hắn, cho nên sẽ không gây bất trắc gì cho Quỷ môn cả.
“Ừ” Tề Dị cũng không hỏi nhiều, chỉ là thần sắc mang chút suy nghĩ sâu xa mà thôi.
Cũng không phải là không hiếu kỳ La Sát lớn lên trong một Quỷ môn thế nào, nhưng hắn biết rõ La Sát làm việc rất cẩn trọng, không thích nói nhiều đến thân thế của mình, cho nên cũng không tiện hỏi nhiều.
La Sát nhíu mày khinh hỏi “Ngươi không hỏi ta muốn ngươi chờ bao lâu sao ?”
“Chờ bao lâu đi nữa cũng không sao cả, chỉ cần đợi ngươi xong việc là được” Tề Dị nhìn thẳng hắn, ánh mắt thật tình “Ta chờ được, ngươi nhanh đi đi”
La Sát trầm giọng nói “Ừ, ta cũng không nuốt lời. Nhớ kỹ, ngươi tuyệt đối không thể đến gần rừng cây, nếu không sẽ bị quỷ trong Quỷ môn phát hiện…vì an toàn của ngươi, ngươi nên ở yên chỗ này chờ ta”
Nếu là hơi có sơ suất, xác định là Tề Dị và Quỷ môn sẽ xảy ra xung đột, đây là điều hắn lo lắng nhất, cũng là ý nghĩ không vui nhất, cho nên mới dặn dò như vậy.
“Ta hiểu được, ta sẽ ở chỗ này chờ ngươi, ngươi an tâm vào đi thôi” Tề Dị cảm nhận được trong lời nói của hắn có ý quan tâm, khiến cho tâm nhỏ nổi lên xao động, như có dòng nước ấm chảy qua.
La Sát không nhiều lời nữa, xoay người nhắm thẳng rừng cây mà đi, bước chân hắn nhẹ nhàng, lanh lẹ, giống như một tia chớp, nháy máy biến mất không thấy bóng dáng đâu cả.
Tề Dị kinh ngạc buồn khổ, thần sắc buồn bã, nếu đi không trở lại, thì trong lòng…trống rỗng, giống như thiếu một thứ gì đó rất quan trọng…