Nhưng nếu ở cùng một chỗ với Tề Dị thì dường như tất cả đều có được…
Không ! Không được, Quỷ môn thật sự rất đáng sợ, vi phạm môn quy Quỷ môn, nhẹ thì chịu hình, nặng thì xử t.ử ! Mà có quan hệ tình cảm với người ngoài Quỷ môn, lại là tối kỵ của Quỷ môn, kết cục chỉ có con đường c.h.ế.t, hắn không thể làm cho Tề Dị bị liên lụy được.
Hắn dùng lực bỏ tay Tề Dị ra, âm thanh lạnh lùng nói “Không ! Ta không thích ngươi, cũng không muốn ở cùng một chỗ với ngươi, đời này cũng không có khả năng rời đi Quỷ môn”
Biết rõ nói như vậy sẽ làm nàng khổ sở, nhưng đau dài không bằng đau ngắn, vì hoàn toàn đoạn tuyệt tình ý của nàng, cũng chỉ có thể làm như vậy.
Tề Dị tâm đau xót, sắc mặt nháy mắt trở nên trắng bệch, nàng không thể tin nhìn chằm chằm thần sắc lạnh lùng của La Sát, c.ắ.n môi nói “Ngươi đối với ta…căn bản không có tình ý gì cả sao ? Nhưng mà ngươi đối tốt với ta như vậy, ánh mắt dịu dàng và hành động…đều xuất phát từ tình cảm bạn bè sao ?”
Nhìn nàng sắc mặt tái nhợt, trong lòng La Sát rất không đành lòng, nhưng lại không thể không hạ nhẫn tâm đáp “Đúng, ta không thích ngươi ! Cho tới bây giờ ta chỉ xem ngươi như một người bạn, trừ ra không có chút tư tình nam nữ gì hết !”
“Ta…” Nàng giật mình lăng lăng, một câu cũng nói không nên lời.
Tuy rằng La Sát đã cự tuyệt nàng, nhưng là vì sao nàng lại không cam tâm buông tha cho đây ! Đây là lần đầu tiên trong đời nàng thích một nam nhân như vậy, chắc chắn sau này sẽ không thích một ai khác hơn thích La Sát, nếu buông tha thì nhất định nàng sẽ hối hận.
Tề Dị nghĩ như vậy thì bình tỉnh lại, tin tưởng nói “Ngươi không thích ta cũng không sao, nếu hiện tại ta đă biết ta thích ngươi thì từ nay về sau ta sẽ rất rất tốt với ngươi, để ngươi cũng thích ta, vĩnh viễn ở cùng một chỗ với ta”
“Ngươi…” La Sát ngẩn ra, hắn đă quên tính tình Tề Dị có bao nhiêu bướng bỉnh rồi.
Nhưng như vậy thì vô luận thế nào hắn cũng không thể thoái nhượng được, bởi vì chuyện này không chỉ liên quan đến hạnh phúc hai người, mà còn là tính mạng của hai người, cùng đối nghịch với Quỷ môn thì chỉ có một con đường thua mà thôi.
Hắn lạnh mặt, tâm cứng rắn, nói ra lời khó nghe hơn nữa “Ngươi tự mình đa tình rồi, ta sẽ không thích ngươi ! Nếu ngươi lại dây dưa nữa thì chớ trách ta không niệm đến tình cảm bạn hữu, hạ độc thủ với ngươi !”
Nói xong, thừa dịp Tề Dị không kịp phản ứng, thân hình hắn chợt lóe, lập tức phóng ra khỏi phòng.
Tề Dị vội vàng đuổi theo ra, nhưng vốn dĩ khinh công của nàng không theo kịp La Sát, đương nhiên ngăn không được hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn biến mất ở lối ra vào sơn cốc.
Nàng vừa tức vừa giận, không hề nề hà, lớn tiếng hô to “Trầm Ngọc Hàn ! Ngươi nghe đây, cho dù ngươi chạy đến chân trời góc bể thì ta nhất định cũng phải tìm được ngươi !”
Nàng sẽ không buông tha cho hắn như vậy !
Từ chân thành tới kiên định, nàng nhất định phải làm cho La Sát thích mình !
~~~~~~
Giang Nam.
Tề Dị chạy đi suốt đêm, đi tới một trong những hão hữu ‘phiền toái’ là ‘kim khẩu không rơi không’ Bốc Mặc Nhi ở núi Duy Cô, cầu xin nàng giúp đỡ.
Bốc Mặc Nhi sở dĩ bị xưng là ‘kim khẩu không rơi không’, ch́nh là vì nàng có năng lực biết trước kỳ lạ, chỉ cần nàng tương trợ, nhất định có thể tìm nơi La Sát dừng chân.
Nhìn núi Duy Cô xanh ngắt trước mắt, đôi mi Tề Dị không khỏi nhíu lại, thở dài thật sâu.
Vốn nàng cũng không muốn làm phiền Bốc Mặc Nhi, chính là Tiêu Thường Tiếu và Sở Phi Vân mới cưới xong, lại đang có bầu, nàng thật sự rất ngượng nếu đến quấy rầy, đành không ngại nề hà, chỉ có thể chạy đến tìm Bốc Mặc Nhi.
Nàng mới bước ra vài bước, liền nhìn thấy trên đường núi một nữ t.ử mảnh khảnh mặc bạch sam đứng lặng, dung mạo nàng xinh đẹp thanh lệ, quần áo tuyết trắng lay động trong gió, thanh dật tú nhã, như tiên hạ phàm.
“Mặc Nhi !” Tề Dị trừng lớn mắt, vừa mừng vừa sợ bước nhanh về phía trước “Muội biết ta muốn đến đây nên cố ý ở đây chờ ta phải không ?”
“Vâng” Bốc Mặc Nhi không hề có điểm kinh ngạc trên mặt, ngược lại tràn ngập lo âu, nàng vội vàng bắt lấy tay Tề Dị, kéo nàng bước nhanh đi lên trên núi “Tề tỷ, trong phòng ta có một phiền toái nổi danh, tỷ mau đến trị liệu cho hắn đi”
Tề Dị khó hiểu hỏi “Phiền toái ? Là ai ? Là A Phong, A Tiếu hay là tiểu Hoa ?”
Nghĩ đến bạn tốt có khả năng bị thương, trong lòng nàng nóng như lửa đốt, lập tức thi triển khinh công, kéo Bốc Mặc Nhi chạy lên hướng núi.
“Cũng không phải, là…là người bên ngoài…” Bốc Mặc Nhi thở gấp nói.
Nàng thân mình yếu ớt, bị Tề Dị tha đi gấp như vậy, thật sự là không thoải mái chút nào, còn lo lắng người bị thương kia nữa nên ép chính mình phải đuổi theo cho kịp.
“Hả ?” Tề Dị kinh ngạc dừng lại bước chân “Trên đời này, trừ năm người chúng ta ra thì còn có ai có thể đi vào núi Duy Cô này?”
“Này…” Bốc Mặc Nhi muốn nói lại thôi, mà lúc này cũng không biết phải giải thích như thế nào “Dù sao, hắn bị thương rất nặng, Tề tỷ, nể mặt muội, tỷ trước tiên hãy trị liệu cho hắn đi, sau đó muội nói rõ ràng cho tỷ được không ?”
Tề Dị thấy nàng thật quan tâm người bị thương, tự nhiên sảng khoái đáp ứng “Được, muội yên tâm, dù sao ta cũng đến đây rồi, hắn bị thương nghiêm trọng nhưng Ma Y Tề Dị ta đây y thuật cũng rất tốt”
“Cảm ơn” Bốc Mặc Nhi mỉm cười, thật là cảm kích.
Trong khi hai người đang nói chuyện, bước chân vẫn không ngừng chuyển, không lâu liền đi ra sau hậu viện ở sâu trong rừng rậm, là nơi có một nhà gỗ đứng sừng sững, bốn phía bao quanh các loại hoa cỏ xinh đẹp, giống như thế ngoại đào nguyên.
Tề Dị theo Bốc Mặc Nhi tiến vào trong phòng, đi vào giường phía trong, thấy một thiếu niên tuấn tú nằm trên giường, sắc mặt vì mất m.á.u mà trắng bạch, ngũ quan nhíu c.h.ặ.t, giống như chịu đựng thống khổ vô cùng.
Đôi mi thanh tú của Bốc Mặc Nhi nhíu lại, c.ắ.n môi nói “Muội đã rửa sạch vết thương , cũng dùng t.h.u.ố.c trước kia tỷ để lại bôi vào vết thương, chắc là hắn bị thương rất nặng, chỉ trừ lúc trước có tỉnh táo được một chút, đến sau này vẫn hôn mê bất tỉnh, muội thật không biết nên làm gì bây giờ cả”
“Người này giao cho ta xử lý là được, muội ở bên nhìn, học hỏi để sau này biết thay t.h.u.ố.c cho hắn như thế nào” Tề Dị cuốn ống tay áo lên, từ trong lòng lấy ra bình t.h.u.ố.c và ngân châm, bắt tay trị liệu thương thế của thiếu niên.
Trước tiên nàng cởi bỏ vải băng trên người thiếu niên, cẩn thận xem kỹ vết thương, sau khi nhìn thấy miệng vết thương vô cùng nghiêm trọng thì nàng hơi nhíu mày, trong mắt xẹt qua một chút hứng thú.
Bốc Mặc Nhi đứng ở một bên lo lắng nhìn nàng thi châm trị thương.
Ước chừng qua nửa canh giờ, cuối cùng Tề Dị cũng xử lý tốt miệng vết thương trên người thiếu niên.
“Vất vả cho tỷ rồi” Bốc Mặc Nhi vội vàng đưa một cái khăn sạch sẽ cho Tề Dị lau sạch tay.
Tề Dị tùy ý xoa xoa tay, trầm ngâm nói “Xem ra miệng vết thương của hắn là do đao kiếm gây nên, hơn nữa là nhiều người cùng nhau ra tay. Không biết hắn đắc tội với người nào mà ra tay cũng thật ngoan độc, sát thương đều trí mạng, may mắn thân mình hắn có chút cường tráng, bị thương nặng như vậy, cư nhiên còn chạy đến được núi Duy Cô này, cũng gặp muội có lòng tốt cứu hắn, thật là phúc lớn mệnh lớn”
Ánh mắt Bốc Mặc Nhi chớp động, môi đỏ mọng loan ra một chút cười khổ “Hắn xông vào núi Duy Cô này của muội, gặp phải muội, là phúc hay họa còn chưa biết đâu…”
Thấy nàng giường như lâm vào trầm tư, Tề Dị nhẹ giọng gọi “Mặc Nhi ?”
Bốc Mặc Nhi thế này mới lấy lại tinh thần, miễn cưỡng cười nói “Thật ngại quá, muội lại ngẩn ngơ rồi. Tề tỷ, hắn bị thương nặng như vậy, sau này có tốt không ?”
Tề Dị mỉm cười, rất là tự hào “Đương nhiên, may mắn là lúc trước muội đă dùng d.ư.ợ.c của ta trị thương cho hắn, bằng không để lâu như vậy, muốn trị liệu thật tốt cũng không dễ dàng. Mấy ngày kế tiếp, mỗi ngày muội phải cẩn thận đổi t.h.u.ố.c cho hắn, đút t.h.u.ố.c cho hắn uống, tự nhiên hắn có thể khỏe hẳn. Hiện tại phải để hắn nghỉ ngơi thật tốt, chúng ta đi ra bên ngoài đi”
Bốc Mặc Nhi gật gật đầu, cùng nàng đi ra phòng trong, đi tới phòng ngoài.
Hai người ngồi xuống bên bàn, Bốc Mặc Nhi rót trà mời, cười nói “Tề tỷ, thật sự là cảm ơn tỷ. Muội đã hiểu được ý đồ tỷ đến đây, bây giờ muội sẽ vẽ lại chỗ Quỷ môn La Sát ẩn thân lại cho tỷ”
Nàng trời sinh có dị năng, có thể biết trước được mọi chuyện trong thiên hạ, sớm biết hôm nay Tề Dị sẽ đến, vì sao lại đến, mà chuyện liên quan đến Tề Dị và La Sát, mặc dù nàng không biết hết toàn bộ nhưng ít ra cũng biết đôi chút.
Tề Dị đã sớm quen với dị năng của nàng, bất đắc dĩ cười than “Tỷ vốn không nghĩ làm phiền muội, nhưng là chỗ A Tiếu tỷ không tiện đi làm phiền, nên đành phải tìm tới muội”
“Đừng nói khách khí như vậy, cũng may tỷ đến tìm muội mới cứu được tính mạng người đó, nhưng là…trên đời này tất cả đều đã có số, muội cứu hắn…cũng không biết là tốt hay xấu…”
Tề Dị nhăn mi lại “Mặc nhi, cuối cùng thì thiếu niên kia có lai lịch ra sao ?”
“Lai lịch thiếu niên kia muội cũng không biết rõ ràng…” Bốc Mặc Nhi hình như có lời khó nói.
“Trên đời này lại có người muội không làm rõ được sao ?” Tề Di kinh ngạc trừng lớn mắt.
Bốc Mặc Nhi thở dài, buồn bã nói “Tình huống của hắn rất đặc biệt, muội không thể nói nhiều.
Tề tỷ, muội biết tỷ gấp đi tìm La Sát, tỷ sẽ không ở lâu, chúc tỷ sớm tìm được người trong lòng”
Nghe nàng nhắc tới La Sát, Tề Dị mặt liền đỏ lên, thẹn thùng nói “Aiz, tìm hắn không khó, khó là nên gặp mặt như thế nào a”
“Yên tâm, nếu là tỷ thật lòng thích hắn, cho dù có trăm ngàn nạn lớn cũng sẽ giải quyết được” Bốc Mặc Nhi cười nhẹ, hình như trong lời nói có ẩn ý gì khác.
Tề Dị nghe hiểu ý của nàng, rõ ràng là ám chỉ tình cảm của mình và La Sát sẽ có kết quả tốt, cho nên trong lòng thêm chắc chắn vài phần.
Nàng nhướn mi cười nói “Ừ, tỷ đi xuống núi tìm hắn đây”
Ngày ấy bị La Sát bỏ rơi, lúc đầu rất buồn bực, nhưng sau khi nàng tĩnh tâm suy nghĩ thì phát hiện La Sát tuy có lời lẽ nặng nề cự tuyệt nàng, nhưng thái độ cũng rất kỳ quái, không giống với lúc bình thường, giống như là sợ hãi điều gì đó.
Huống chi, cùng sống chung với La Sát, mặc dù hắn cũng không chăm sóc nàng quá, nhưng cũng không đối với nàng lạnh nhạt như với người ngoài, nếu nói hắn không có tâm ý với mình thì nàng thật sự không thể tin.
Cho nên, nàng nhất định phải đi tìm La Sát, xác nhận tình cảm của hắn !