Chung Độc

Chương 27

Nàng thản nhiên cười”Khi ta ở cùng với chàng cũng là một nữ nhân bình thường, chỉ cần ở cùng một chỗ với chàng thì cuộc đời này ra sống không uổng”

Chính là, sau niềm vui sướng thì áp lực lại lập tức hiện lên, La Sát nhớ tới môn quy Quỷ môn, trong lòng không khỏi trầm xuống, hắn ôm sát Tề Dị, thở dài một tiếng.

“Dị, ta thật sự muốn cũng nàng kết làm vợ chồng, một đời một kiếp, vĩnh viễn không có chia lìa, có điều, ta là Quỷ môn La Sát, theo như môn quy Quỷ môn thì không thể kết giao với người ngoài, hơn nữa, ta đã bị chỉ định là một trong hai vị hôn phu mà Quỷ Vương phải chọn rồi, chúng ta muốn ở cùng nhau, chỉ sợ là khó khăn rất lớn…”

“Ta không muốn ! Chỉ cần ở cùng chàng thì ta cái gì cũng không sợ !” Tề Dị đầu tiên là xúc động thổ lộ tâm ý, nhưng nghĩ đến lời nói của hắn thì không khỏi ăn một bụng dấm chua “Mà khoan, chàng vừa mới nói cái gì vị hôn phu của Quỷ Vuong…rốt cuộc là xảy ra chuyện gì ?”

La Sát vội vàng giải thích «Ta là thân bất do kỷ. Thật ra Quỷ Vương là nữ t.ử, mà ta bị tuyển làm vị hôn phu của Quỷ Vương, là ý của bốn trưởng lão, có điều, xem ra thái độ của Quỷ Vương cũng không muốn thành thân với ta "

" Chàng chắc chắn chứ ? " Tề Dị rầu rĩ không vui chu miệng lên, trong lòng vẫn có vị chua " Quỷ Vuong rất đẹp đúng không ? Chàng với nàng ta chắc đã biết nhau lâu rồi ? "

La Sát nhẹ nhàng trấn an nói «Quỷ Vuong rất đẹp, nhưng lại là người tâm cơ thâm trầm đáng sợ, người khác không lường trước được, ta biết nàng cũng hơn mười năm rồi, nhưng cho tới bây giờ vẫn không rõ trong lòng nàng ta suy nghĩ cái gì. Đối với nàng ta, ta vẫn luôn một lòng kính sợ, tuyệt không có tình yêu nam nữ "

Nhìn vẻ mặt chân thành của hắn, Tề Dị thế này mới yên lòng " Được, ta tin tưởng chàng. Nhưng mà chuyện của chúng ta thì nên làm cái gì bây giờ đây ? "

" Ta tính về Quỷ môn phục mệnh trước, thuận tiện tìm cơ hội nói chuyện cùng Quỷ Vương, có lẽ, sự tình có thể có chuyển biến cho chúng ta một đường sống " La Sát trầm tư, nhớ lại thái độ ngày ấy của Quỷ Vương khi nhắc tới hôn sự vô cùng không bình thường. Nếu được Quỷ Vương giúp đỡ thì chuyện tình yêu của hai người sẽ có ủng hộ rất lớn.

Tề Dị ôm thái độ hoài nghi " Quỷ Vương sẽ giúp chúng ta sao ? Nàng thân là Quỷ Vương, không phải nên thống lĩnh chúng quỷ trong Quỷ môn giữ nghiêm môn quy sao ? "

" Không, tuy Quỷ Vương đứng đầu Quỷ môn, nhưng đốc thúc chúng quỷ phục tùng môn quy là bốn vị trưởng lão kim, ngân, đồng, thiết. Quỷ Vương đương nhiệm tuổi quá nhỏ, làm việc thường thường ngoài dự đoán của mọi người, nàng ta từng nhiều lần xung đột với bốn vị trưởng lão, cuối cùng các vị trưởng lão phải nhượng bộ, bởi vậy có thể thấy được, Quỷ Vương tâm kế rất sâu, thủ đoạn rât cao "

" Vậy chàng khi nào phải về Quỷ môn ? "

" Việc này không nên chậm trễ, sáng mai ta sẽ đi, nàng ở lại đây chờ ta, ta sẽ nhanh trở về " Miệng hắn nói rất thoái mái, nhưng trong lòng lại có chút lo lắng. Nếu là các trưởng lão biết được chuyện tình của hắn và Tề Dị, đừng nói là nhanh trở về, khả năng ngay cả mạng sống cũng không còn.

Tuy răng hai người kết giao không có một ai biết, nhưng Quỷ môn lại có nơi cung cấp thông tin, việc này cũng không biết còn có thể giấu diếm được bao lâu.

Cho dù hắn có thể mang Tề Dị thoát khỏi Quỷ môn, nhưng là chỉ trốn được nhất thời, lại không trốn được một đời, cùng với suốt ngày lo lắng bị phát hiện, không bằng sớm giải quyết ổn thỏa mọi chuyện, nhất lao vĩnh dật.

Tuy rằng lúc này trở về Quỷ môn rất nguy hiểm, nhưng hắn vẫn phải trở về, dù sao, nếu không có Quỷ Vương tiền nhiệm ra tay cứu giúp thì cũng không có hắn ngày hôm nay, sau nữa là Quỷ môn đáng sợ như thế, hắn cũng đã ở hơn mười năm, hắn không thể vì vậy mà phải bội Quỷ môn, càng yêu càng để ý, hắn phải cầu được Quỷ vương cùng các trưởng lão chấp thuận.

Nếu các trưởng lão kiên trì xử trí hắn theo môn quy thì ít nhất hắn cũng muốn Tề Dị thoát thân bình yên.

Tề Dị nhẹ xoa trán " Không, ta muốn cùng đi với chàng, cho dù ta không thể vào bên trong Quỷ môn, nhưng cũng có thể đ.á.n.h xe cho chàng "

Ánh mắt La Sát nhu hòa, tay xoa nhẹ hai má trắng noãn của nàng.

" Đừng lo, ta như thế nào lại chịu cho nàng ngày đêm phơi nắng gió chịu khổ ? Nếu nàng không thích ở lại nơi này thì trở về cốc trước, ta sẽ đến chỗ đó tìm nàng "

Hắn không thể để cho Tề Dị theo hắn, với tình tình bướng bỉnh của nàng, nếu không đợi được hắn, chỉ sợ sẽ liều lĩnh xông vào Quỷ môn, hắn sao có thể để cho nàng gặp nguy hiểm chứ ?

" Một chút cũng không vất vả, ta chỗ nào cũng không muốn đi, ta muốn ở bên cạnh chàng " Nàng gắt gao ôm La Sát, lo lắng nói " Ta biết lần này trở về chàng sẽ gặp nguy hiểm, cho nên mới không cho ta đi theo, nhưng nếu chàng để ta lại một mình, ta cũng không có cách nào an tâm. Không bằng để cho ta đi theo chàng, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, chúng ta đều ở cùng nhau ! "

" Dị… " La Sát trong lòng nóng lên, tình triều mãnh liệt, kinh ngạc nhìn nàng ánh mắt chân thành tha thiết kia, không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả cảm động đó.

Nàng nhíu đôi mi thanh tú, đôi mắt ngập tràn nước mắt, giọng nói nghẹn ngào năn nỉ “Ngọc lang, chàng cho ta theo chàng được không ?”

Tề Dị không phải là người dễ dàng rơi lệ, nhưng nàng rất sợ La Sát bỏ mình cô đơn một mình, nàng không dám tưởng tượng nếu mất đi hắn sẽ phải chịu đau đớn như thế nào…

Đau xót mất đi người thân, nàng đã không có cách nào thừa nhận, nếu là mất đi tình cảm chân thành, nàng biết chính mình nhất định sẽ rất đau khổ !

La Sát tỏ thái độ vừa cứng vừa mềm, hắn khe khẽ thở dài, thần sắc vừa vui sướng vừa có bất đắc dĩ, trầm giọng nhận lời " Được, chúng ta cùng đi, bất luận kết quả thế nào, chúng ta cùng nhau đối mặt, vĩnh viễn không thể chia cách "

Tề Dị được hắn đồng ý, lập tức mở miệng cười " Đúng vậy, ta tin tưởng chỉ cần chúng ta yêu nhau, bất luận là ai, là chuyện gì cũng không thể ngăn trở chúng ta ở cùng nhau "

Chỉ cần có thể ở cùng một nơi với hắn, đừng nói là đi Quỷ môn, mà ngay cả địa ngục nàng cũng nguyện ý xông vào !

Bởi vì, nàng yêu La Sát, yêu rất yêu, yêu vô cùng !

Vì bảo vệ hạnh phúc của hai người, nàng cái gì cũng không sợ !

~~~~~~

Ngày sau, hai người xuất phát đi tới Quỷ môn, cũng giống như lần trước, vẫn là đi xe ngựa thay cho đi bộ.

Lúc này Tề Dị vẫn làm nữ t.ử, nàng không để ý ngăn cản của La Sát, vẫn cố ý tự mình đ.á.n.h xe.

Trải qua mấy ngày liền chạy đi, hai người cách Quỷ môn càng lúc càng gần, ước chừng còn lại nửa ngày đi đường nữa, vì muốn giữ tốt tình thần và thể lực nên bọn họ chọn một quán trọ nhỏ để nghỉ ngơi.

Vì không cho La Sát lộ diện, Tề Dị lại lấy số tiền lớn bao toàn bộ nhà trọ, đểcho hai người được thanh tĩnh nghỉ ngơi.

Một mình ở trong phòng, La Sát chạm rãi tháo khăn che mặt, lẳng lặng chờ Tề Dị.

Một lát sau, nàng bâng bữa tối tiến vào trong phòng.

Hắn vội vàng đứng dậy tiếp nhận, đem đồ ăn đặt trên bàn, thở dài cảm thấy có lỗi " Thực xin lỗi, còn muốn làm phiền nàng thay ta làm những việc vặt vãnh này… "

Tề Dị hơi nhíu mày, khẽ cười nói " Chàng thật ngốc, làm giúp chàng chút việc nhỏ này, lòng ta cam tâm tình nguyện, hơn nữa vô cùng vui vẻ. Nhưng đổi lại, nếu là chàng làm những việc này cho ta, chàng sẽ không vui sao ? "

" Đương nhiên sẽ không rồi ! " Hắn không chút nghĩ ngợi liền đáp.

Ý cười nàng trong suốt " Thì cũng giống nhau thôi, giống như chàng nguyện ý làm một chuyện bình thường cho ta thì ta cũng nguện ý làm một chuyện bình thường cho chàng, sau này chàng không cần để ý nhiều "

" Uhm " Thế này La Sát mới không suy nghĩ, kéo nàng ngồi xuống cạnh bàn " Đến đây, ăn cơm đi "

Sau khi dùng qua bữa tối, La Sát vươn tay, dịu dàng đem nàng ôm vào lòng, hưởng thụ một lát thoải mái.

Hắn tò mò hỏi " Ta vẫn rất muốn biết, nàng một mình sống cô đơn trong sơn cốc, mà trước sau cũng chỉ có mình ta ra vào, nhưng nàng chi tiêu lại thoải mái như vậy, chẳng lẽ nàng có nơi cung cấp tiền đặc biệt sao ? "

Tề Dị thả lỏng dựa vào lòng hắn, thản nhiên nói " Ta ở trong sơn cốc đó không chỉ có địa hình đặc biệt, mà còn có rất nhiều bảo tàng chưa bị khai phá. Cốc bắc có mỏ vàng nằm sâu trong sơn động, bởi vì ta từng tới đó luyện t.h.u.ố.c nên mới khai thác một ít, có vàng trong tay thì tự nhiên thật sự dư dả "

" Thì ra là có chuyện như vậy, khó trách nàng lại tiêu tiền như vậy, không có chút nào đau lòng "

Hai người lại nói chuyện một lát, sau khi thấy đêm đã khuya, thế là nhẹ nhàng đẩy nàng ra, dịu dàng nói " Đã không còn sớm nữa, sáng sớm ngày mai chúng ta còn phải đi nữa, nàng trở về phòng nghỉ ngơi đi "

" Ta… "

Nàng lắc đầu, muốn nói lại thôi, trên mặt lại nổi lên hai rạng mây đỏ động lòng người.

" Nàng sao vậy ? "

Tề Dị không dám nhìn vào con mắt xin đẹp đang nhìn nàng kia, nàng thấp đầu, ngượng ngùng c.ắ.n môi nói " Ngọc lang, chàng…đem này có thể bồi ta hay không ? "

La Sát trong lòng chấn động, hiểu được ý của nàng, sắc mặt cũng không khỏi ửng đỏ, cười cười nói " Không phải bây giờ ta vẫn còn bồi nàng đây sao ? "

Nàng lức đầu, vẫn không dám ngẩng đầu lên " Không, ý của ta là…chàng bồi ta cả một đêm cho đến sáng… "

" Ta…như vậy không tốt ? La Sát thẹn thùng, mười phần không tự nhiên.

Nàng cúi thấp mặt, sắc mặt đỏ bừng, thấp giọng nói " Ngày mai chúng ta đi tới Quỷ môn, chuyến đi này cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì, ta nghĩ…kết làm vợ chồng với chàng trước… "

La Sát vừa xấu hổ lại vừa cảm động " Dị…nàng… "

Nàng ngẩng đầu, một đôi mắt thâm u nhìn thẳng hắn " Ta thật muốn như vậy, dọc theo đường đi, ta nghĩ thật lâu, sớm đã nhận định chàng là trượng phu duy nhất trong cuộc đời ta rồi, chàng chắc cũng cho rằng ta là thê t.ử duy nhất của chàng đúng không ? "

" Đương nhiên, nàng là nữ nhân duy nhất ta âu yếm, trừ nàng ra ta không có khả năng rung động với người khác " Hắn mong mỏi khuôn mặt thanh tú kia, thành tâm thành ý thổ lộ.

" Ngọc lang… " Nàng nhào vào trong lòng hắn, gắt gao ôm c.h.ặ.t thắt lưng của hắn, như thế nào cũng không chịu buông ra " Ôm ta, yêu ta, làm cho chúng ta trở thành phu thê chân chính, bất luận ngày mai chúng ta đi Quỷ môn còn sống hay đã c.h.ế.t, ít nhất, chúng ta cũng có một ngày là phu thê… "

Vốn nàng ngạo thị thiên hạ, tình tình cuồng ngạo không sợ cái gì, nhưng sau khi yêu thương La Sát, nàng bắt đầu hiểu được cái gì gọi là sợ hãi.

Không thể ở cùng với hắn chính là sợ hãi lớn nhất đời này của nàng.

" Ta hứa với nàng, chúng ta không chỉ làm một ngày phu thê, mà là vĩnh viễn kết làm phu thê " Trong mắt La Sát tràn đầy yêu thương, ôm lấy thân thể không xuong mềm mại của nàng, chậm rãi đi đến phía giường.

Tề Dị ôm cổ hắn, trong lòng không có chút chần chờ sợ hãi, có chăng cũng là tất cả ngôn ngữ nùng tình thâm ý không thể hình dung được.

Nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, hắn cúi người hôn lên trán nàng, nụ hôn nóng cháy dời xuống hai gò má nhu thuận của nàng, đôi môi đỏ mọng cùng với cái cổ trắng noãn.

Tay hắn ấm áp tham lam tiến vào trong áo quần của nàng, mềm nhẹ v**t v* từng tấc da thịt như tơ của nàng, gây cho nàng kh*** c*m trước nay chưa từng có, cảm thụ kia thư sướng vô cùng, lại như lửa lớn đang cháy, cơ hồ thiêu cháy thân thể và suy nghĩ của nàng, còn giống như rượu say nồng, làm cho nàng say mê trong đó, không thể tự kiềm chế.

Đắm chìm trong những nụ hôn nồng nhiệt, quần áo của hai người từng cái được rút đi, gần như l** th* nhưng lại không chút nào ảnh hưởng.

Thân mình hữu lực rắn chắc nằm trên thân thể mềm mại thơm tho của nàng, hơi thở nam t.ử thô ráp cùng với âm thanh yêu kiều của nữ t.ử, hợp tấu thành khúc nhạc nguyên thủy vĩnh viễn không thể thay đổi.

Trong nháy mắt kia La Sát tiến vào thân thể của nàng, đôi mắt nàng nhắm lại, chảy xuống nước mắt trong suốt, không phải đau đớn của nữ t.ử khi lần đầu tiên hoan ai mà bởi vì vui sướng tận sâu trong lòng nàng.

Giờ phút này, hai người đã hợp thành một, bất kể là suy nghĩ hay thân thể đều kết hợp c.h.ặ.t chẽ, sau này, hai người chân chính là phu thê, không một ai có thể chia lìa hai người nữa.

Chương 27 - Chung Độc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia