Năm mẫu thân bệnh nặng, ca ca đang học ở Quốc T.ử Giám.
Sau đó vào nha môn làm việc, một tháng về phủ không quá hai ba lần.
Đêm mẫu thân qua đời, lúc huynh ấy vội vàng trở về thì mẫu thân đã tắt thở.
Huynh ấy quỳ bên giường khóc lớn, khóc còn to hơn bất cứ ai.
Nhưng năm cuối cùng của mẫu thân, người ngày đêm ở bên cạnh bà là ta.
“A Miên...”
Trên mặt huynh ấy thoáng hiện một tia thần sắc kỳ lạ, rất nhanh đã bị đè xuống.
“Muội nói vậy là có ý gì? Ý muội là vì muội chăm sóc mẫu thân nên A Trâm mắc nợ muội sao? Lúc đó A Trâm ở Thanh Châu, muội ấy có thể làm được gì chứ?”
“Muội chưa từng nói tỷ ấy mắc nợ muội.” Ta nghe thấy giọng mình rất bình tĩnh.
“Muội chỉ đang nghĩ, ca ca luôn nói tỷ tỷ số khổ nhưng khoảng thời gian trước khi mẫu thân qua đời, tỷ ấy chưa từng quay về thăm mẫu thân lấy một lần.”
Sắc mặt ca ca thay đổi.
“Là phụ thân không cho tỷ ấy về! Sợ tỷ ấy vất vả trên đường…”
“Muội cũng vất vả.” Ta khẽ nói.
“Nhưng ngày mẫu thân mất, muội ở đó.”
Ca ca nhìn ta, môi huynh ấy mấp máy mấy lần cuối cùng không nói được lời nào.
Huynh ấy quay người bỏ đi, bước chân rất gấp.
Vạt áo cuốn theo một cơn gió, làm ánh nến trước từ đường lay động liên hồi.
Ta đứng trong ánh chiều tà, nhìn bóng lưng huynh ấy dần đi xa.
Bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có thứ gì đó được buông lỏng.
Không phải là thanh thản mà là cuối cùng đã xác nhận được một điều.
Huynh ấy chưa từng nhìn thấy ta.
9
Đêm đó ta khóc đến nửa đêm, mơ mơ màng màng thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh lại, mắt ta sưng đến mức không mở ra nổi.
Nhũ mẫu phải dùng khăn nóng đắp cho ta rất lâu, ta mới miễn cưỡng có thể gặp người.
Ta ngồi trước gương, nhìn khuôn mặt tái nhợt tiều tụy trong gương, bỗng nhiên cảm thấy xa lạ.
Đây thật sự là ta sao?
Thẩm Ngọc Miên, Thẩm nhị cô nương.
Người không tranh không giành, không để tâm đến bất cứ điều gì, mãi mãi lặng lẽ trốn trong góc khuất.
Ta giơ tay lên, chạm vào gương mặt của người trong gương.
Lạnh ngắt chẳng có chút hơi ấm nào.
“Nhị cô nương.” Nhũ mẫu khẽ gọi ta từ phía sau.
“Đến giờ dùng điểm tâm rồi.”
“Ta không ăn đâu, nhũ mẫu.”
“Người phải ăn một chút chứ…”
“Ta nói không ăn.”
Nhũ mẫu sững người, ta cũng sững người.
Đây là lần đầu tiên ta dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với bà.
Ta nhìn khuôn mặt mình trong gương, bỗng cảm thấy thứ nặng nề đã đè ép ta suốt bao năm qua, sau trận khóc tối qua, dường như đã hơi lung lay một chút.
“Ta đến từ đường ngồi một lát.”
Ta đứng dậy, đẩy cửa viện bước ra ngoài.
Gió sớm lành lạnh, mang theo mùi hương của sương mai, trong phủ vẫn còn rất yên tĩnh.
Đám hạ nhân đang quét dọn sân vườn, thấy ta đi ngang qua liền đồng loạt cúi đầu hành lễ.
Ta đi thẳng đến từ đường.
Từ đường Thẩm gia không lớn, bên trong thờ bài vị của mấy đời tổ tiên, ở hàng cuối cùng là bài vị của mẫu thân.
Ta bước vào, quen đường quen lối quỳ xuống chiếc bồ đoàn cũ đã dùng hơn mười năm.
Chiếc bồ đoàn đã mòn đến rất mỏng, quỳ xuống đầu gối bị cấn đau nhói.
Ta không thắp hương, chỉ lặng lẽ quỳ đó.
“Mẫu thân.” Ta khẽ nói.
“Họ muốn gả con cho người khác rồi.”
“Thứ t.ử nhà Triệu gia, con từng gặp một lần. Hắn từng cưỡi ngựa phi giữa phố, giẫm c.h.ế.t con của một người bán hàng rong. Chỉ bồi thường ít bạc là xong chuyện. Ánh mắt hắn nhìn người khác, giống như đang nhìn súc vật.”
“Mẫu thân, con không muốn sống những ngày tháng như vậy nhưng mẫu thân à, con không biết phải làm sao nữa.”
Trong từ đường yên tĩnh vô cùng.
Ánh mặt trời từ ô cửa sổ hẹp trên cao xiên xuống từng tia mảnh mai, chiếu lên lớp bụi trên bàn thờ.
Ta đứng đó, chợt nghe thấy tiếng cửa phía sau khẽ được đẩy mở.
“Nhị cô nương.”
Là nhũ mẫu bước vào, tiện tay khép cửa lại.
Từ đường tối đi trong thoáng chốc rồi lại sáng lên.
Bà từng bước từng bước đi đến bên cạnh ta.
Không giống như thường ngày, lải nhải bảo ta đừng quỳ quá lâu mà từ trong tay áo lấy ra một chiếc túi gấm cũ.
Lớp lụa bên ngoài đã mòn đến bạc màu, đường chỉ cũng đã lỏng lẻo.
Ta nhận ra chiếc túi đó, khi còn sống mẫu thân dùng nó để đựng kim chỉ.
Sau khi mẫu thân qua đời, ta không còn nhìn thấy nó nữa.
“Nhũ mẫu, đây là...”
“Nhị cô nương.”
Nhũ mẫu đặt chiếc túi lên bàn thờ, chậm rãi tháo dây buộc.
“Đêm trước khi phu nhân qua đời, bà gọi riêng lão nô đến bên giường.”