Khắp kinh thành đều nói bệ hạ chẳng qua chỉ là một con rối xinh đẹp trong tay Nhiếp chính vương, ngồi trên long ỷ cho đủ danh nghĩa mà thôi, triều chính lớn nhỏ rốt cuộc vẫn phải nhìn sắc mặt Hoắc Bằng Lan.

Cũng đúng vào thời điểm ấy, ta gả vào Tĩnh An Công phủ.

Phó Vân Giai là thế t.ử Tĩnh An Công phủ, trong kinh có không ít phu nhân khen hắn ôn hòa, biết lễ, tiến lui có chừng mực, là một vị công t.ử hiếm có.

Đêm tân hôn, ánh nến đỏ lay động, phủ lên khuôn mặt hắn một tầng sáng ấm áp. Hắn nắm lấy tay ta, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta rất dễ tin tưởng rồi nói:

“Hoài Ninh, đời này ta nhất định không phụ nàng.”

Ta đã tin.

Năm đầu tiên sau khi thành thân, hắn đối xử với ta quả thật không tệ. Ta thay hắn quản lý việc trong phủ, lo liệu nội viện, còn hắn cũng luôn dành cho ta đủ sự kính trọng của một người chồng đối với chính thê.

Bà mẫu Mạnh thị gặp ai cũng khen:

“Nữ nhi Trình gia xuất thân tốt, tính tình lại trầm ổn, đúng là phúc khí của Phó gia chúng ta.”

Nhưng bắt đầu từ năm thứ hai, mọi chuyện dần dần thay đổi.

Đến ngày sinh thần của Hoắc Bằng Lan, trong cung vậy mà gửi thiệp tới Tĩnh An Công phủ, hơn nữa còn chỉ đích danh muốn ta tới dự yến.

Ngay tối hôm ấy, Phó Vân Giai liền hỏi ta có phải rất thân với thiên t.ử hay không.

Ta chỉ nói thuở nhỏ từng vào cung làm bạn đọc, có gặp bệ hạ vài lần.

Từ sau hôm đó, ánh mắt hắn nhìn ta liền dần có thêm những toan tính mà trước kia ta chưa từng thấy.

Ban đầu hắn chỉ thăm dò:

“Phụ thân muốn mưu một chức ở Binh bộ, Hoài Ninh có thể thay ta chuyển lời với bệ hạ được không?”

Sau đó, thấy ta không đáp, hắn lại tiếp tục:

“Trước kia nàng từng che chở người, chút thể diện này chắc bệ hạ không đến mức cũng không cho nàng chứ?”

Nhưng ta chưa từng giúp hắn chuyển lấy một lời.

Ngày ấy Phó Vân Giai sa sầm mặt, đặt mạnh chén trà xuống bàn đến mức nước trà trong chén b.ắ.n cả ra ngoài.

“Trình Hoài Ninh, nàng đã gả vào Phó gia thì phải biết tính toán cho Phó gia. Nàng thì hay rồi, cứ giữ mãi chút tình nghĩa cũ với Hầu phủ, chẳng lẽ còn mong nó dưỡng lão cho nàng?”

Ta nhìn hắn, chỉ bình tĩnh đáp:

“Ân tình cũ không phải thứ để chàng mang ra đổi lấy tiền đồ.”

Hắn cười lạnh:

“Ân tình cũ? Nàng thật sự cho rằng Ôn Yêu Yêu còn nhớ tới nàng sao? Hắn gặp Hoắc Bằng Lan còn sợ đến phát run, chẳng qua chỉ là một phế vật lớn lên trong đống son phấn.”

Ta lập tức lạnh giọng:

“Chàng ăn nói tôn trọng một chút.”

“Tôn trọng?”

Hắn càng nói càng khinh bạc, ánh mắt cũng đầy vẻ coi thường.

“Nếu hắn thật sự có bản lĩnh thì bảo hắn tự mình tới trị tội ta đi.”

Từ đó về sau, Phó Vân Giai dứt khoát không thèm giả vờ nữa.

Hắn bắt đầu đêm nào cũng ngủ lại hoa lâu, mỗi lần trở về phủ trên người đều nồng nặc mùi son phấn của nữ nhân.

Ta chỉ hỏi thêm một câu, hắn đã cười nhạt rồi đáp:

“Nàng vô vị thì thôi, chẳng lẽ còn không cho phép người khác thú vị hay sao?”

Ngay cả hạ nhân trong phủ cũng dần thay đổi sắc mặt với ta. Trà nóng biến thành trà nguội, than mới biến thành than vụn, còn những thứ vốn nên được đưa tới viện ta đúng phần thì ngày một kém đi.

Sổ sách do các cửa hàng thuộc của hồi môn của ta đưa tới, cứ cách vài ngày lại thiếu mất mấy trang.

Ta gọi người tới hỏi, đám quản sổ người nào người nấy đều ấp a ấp úng, đùn đẩy qua lại, chẳng ai chịu nói thật.

Mãi sau ta mới biết Phó gia đã âm thầm lấy lợi nhuận từ những cửa hàng thuộc hồi môn của ta để lấp khoản thâm hụt ở trường ngựa phía tây kinh thành.

Ta tới tìm bà mẫu nói lý.

Mạnh thị ngồi trên ghế, vừa lần chuỗi Phật châu trong tay vừa chậm rãi nói:

“Hoài Ninh, nữ t.ử một khi đã xuất giá thì của hồi môn cũng có thể tính là một nửa tài sản của nhà chồng. Con thành thân ba năm mà vẫn chưa có con, số bạc ấy để mãi dưới đáy rương cũng chẳng có tác dụng gì, chi bằng lấy ra giúp phủ xoay xở. Đây cũng là hiền đức của con.”

Thành thân ba năm, ta quả thật không có con.

Nhưng một tháng Phó Vân Giai đến phòng ta cũng chỉ hai ba lần, còn phần lớn thời gian hắn đều say ngủ trên giường của những nữ nhân khác.

Thế nhưng trong phủ chẳng một ai nói hắn có lỗi.

Ai nấy đều chỉ biết nói nữ nhi Trấn Bắc Hầu phủ không biết sinh dưỡng.

Ta nhịn.

Phụ thân bệnh nặng, Trấn Bắc Hầu phủ đã không còn cứng rắn như năm xưa.

Sau lưng Tĩnh An Công phủ lại có cả một nhóm lão huân quý chống lưng. Bọn họ ngoài mặt kính trọng hoàng gia, trong bóng tối lại luôn để mắt tới từng động tĩnh của Hoắc Bằng Lan.

Triều cục khi ấy quá mức vi diệu, ta không muốn chỉ vì chuyện của mình mà kéo Hầu phủ xuống vũng nước đục, càng không muốn khiến Ôn Yêu Yêu bị kẹp ở giữa rồi thêm phần khó xử.

Cuộc sống của hắn vốn đã đủ khó khăn.

Ngồi trên long ỷ nhưng bị người đời chỉ trỏ, ai nấy đều xem hắn như một con rối vô dụng.

Ta cần gì phải mang chuyện nhà mình tới làm phiền hắn thêm?

Nhưng một người cứ lùi mãi về sau, kẻ khác sẽ càng được đà mà lấn tới.

Vừa qua tháng Giêng, Phó Vân Giai liền đưa một nữ t.ử từ Ỷ Hà Các về phủ, tên là Kiều Điệp Y.

Ngày ấy trời âm u đến mức khiến lòng người cũng nặng nề theo.