18

Người nhà họ Cố đến cầu thân nhanh đến mức khiến người ta trở tay không kịp.

Có lẽ Cố phu nhân đã chờ ngày này từ lâu, vừa nghe Cố Tuấn Xuyên mở miệng, bà liền dẫn người tới cửa.

Mẫu thân vừa chuyện trò vui vẻ với Cố phu nhân, vừa lén trừng mắt nhìn ta.

Trên mặt viết rõ mấy chữ:

“Ta biết từ lâu rồi.”

Hôn kỳ được định sau ba tháng, đối ngoại thì nói Cố Tuấn Xuyên và ta vốn đã có hôn ước từ nhỏ.

Tin tức vừa truyền ra, cả kinh thành lập tức chấn động.

Người thì chúc phúc, người thì ghen ghét, còn có kẻ chạy tới trước cửa phủ nhà ta hắt phân, nghe nói là nha hoàn của Liễu tiểu thư làm.

Mẫu thân tức đến mức muốn báo quan, phụ thân lại ngăn lại:

“Ngày vui đừng chấp nhặt với tiểu nhân.”

Ta thì chẳng để bụng.

Bởi vì Cố Tuấn Xuyên đã nói, hắn sẽ xử lý.

Cách xử lý của hắn vô cùng đơn giản và thô bạo.

Hắn sai thuộc hạ tới đứng gác trước cửa phủ họ Liễu suốt mấy ngày liền.

Không làm gì cả.

Chỉ đứng gác.

Toàn thân giáp trụ, mặt không cảm xúc.

Đám tiểu thương qua lại còn tưởng nhà họ Liễu xảy ra đại sự gì, ai nấy đều tránh xa.

Nhà họ Liễu sợ hãi, ngay trong đêm đã đưa Liễu tiểu thư tới trang t.ử ngoài thành.

“Chàng không khỏi quá bá đạo rồi đấy.”

Ngoài miệng ta nói vậy, trong lòng lại ngọt đến nổi bong bóng.

“Không bá đạo một chút, sao bảo vệ được nàng?”

Hắn lật binh thư, đầu cũng không ngẩng lên.

Ta ghé lại nhìn hắn, phát hiện vành tai hắn đỏ hồng.

“Cố Tuấn Xuyên, tai chàng đỏ rồi.”

“Nóng thôi.”

“Đầu đông mà nóng cái gì?”

“Nàng đứng gần quá, hơi nóng hun tới.”

Ta cố ý ghé sát thêm một chút, ch.óp mũi gần như chạm vào gò má hắn.

“Vậy còn thế này?”

Hắn đột ngột khép binh thư lại, quay đầu nhìn ta, trong mắt như có lửa cháy.

“Thẩm Đường, nàng thật sự không sợ ta sao?”

“Ta sợ chàng cái gì?”

“Ta sợ...”

Hắn nhướng mày, kéo ta ngồi lên đùi mình.

“Bây giờ sẽ để nàng thử xem, rốt cuộc ta có sữa hay không.”

“... Cố Tuấn Xuyên! Chàng đúng là đồ lưu manh vô lại!”

Ta bật dậy bỏ chạy, phía sau vang lên tiếng cười trầm thấp của hắn.

Tiếng cười ấy đuổi theo ta rất xa, mãi đến tận trong mộng.

19

Ba tháng nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn.

Những ngày chuẩn bị xuất giá bận đến mức chân không chạm đất, ta thậm chí chẳng có thời gian nhớ tới Cố Tuấn Xuyên.

Ngược lại, Viên Quất ngày nào cũng hứng thú bừng bừng báo cáo động tĩnh nhà họ Cố cho ta:

“Cô gia hôm nay lại mang tới một trăm hai mươi gánh sính lễ!”

“Cô gia cho sửa sang lại căn nhà phía đông thành, nói là làm biệt viện hồi môn cho cô nương!”

“Cô gia đ.á.n.h nhau với Hứa thiếu gia rồi!”

“Cái gì?!”

Khung thêu trong tay ta suýt nữa bay ra ngoài.

“Vì sao lại đ.á.n.h nhau?”

Viên Quất nhịn cười:

“Vì Hứa thiếu gia nói một câu: ‘Biểu muội hồi nhỏ còn bảo muốn gả cho ta nữa mà’, thế là cô gia trở mặt ngay.”

“... Hứa Yến đúng là cái miệng thiếu đòn!”

Ta tức đến giậm chân, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà buồn cười.

Cố Tuấn Xuyên ở bên ngoài là đại tướng quân uy phong lẫm liệt.

Sao đến chỗ ta lại biến thành một hũ dấm lớn thế này?

Ngày trước khi thành thân, ta lén chạy đi gặp hắn.

Đám binh sĩ trong giáo trường vừa thấy ta đã ai nấy mặt mày hớn hở, vô cùng cung kính.

Viên Quất khó hiểu:

“Mấy người này bị sao thế? Ai nấy đều cười như hồ ly vậy.”

Tâm phúc của Cố Tuấn Xuyên tiến lên giải thích:

“Trước đây tướng quân đã đem số vải Thẩm cô nương chọn tặng cho thân quyến của các tướng sĩ, bây giờ ai nấy đều ghi nhớ ân tình của cô nương.”

Ta lúc này mới bừng tỉnh.

Hóa ra hắn đã sớm bày sẵn một ván cờ lớn, chỉ chờ ta bước vào.

Cố Tuấn Xuyên đang luyện kiếm trên giáo trường.

Ánh kiếm bạc tung bay giữa hoàng hôn, tựa như một con du long.

Thấy ta tới, hắn thu kiếm, sải bước đi về phía này.

“Ngày mai thành thân rồi, hôm nay còn chạy ra ngoài, không sợ xui xẻo sao?”

“Ta nhớ chàng.”

Hiếm khi ta thành thật một lần, vừa nói xong chính mình đã đỏ mặt trước.

Hắn khựng lại.

Sau đó đưa tay kéo ta vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu ta.

“Thẩm Đường.”

“Ừm.”

“Nàng có biết ta đã đợi ngày này bao lâu rồi không?”

Ta lắc đầu.

Hắn cúi xuống, môi kề sát vành tai ta, giọng nhẹ như tiếng thở dài.

“Từ lúc nàng ở trong căn phòng nhỏ năm đó, thèm ăn đến chép miệng liên hồi, ta đã thích nàng rồi.”

20

Đêm động phòng hoa chúc.

Ta ngồi trên giường cưới, khăn voan đỏ che khuất tầm nhìn, chỉ nghe thấy tiếng nến cháy lép bép.

Tiếng bước chân từ xa tới gần, rồi dừng lại trước mặt.

Cây cân vàng khẽ nâng khăn voan lên, để lộ gương mặt tuấn mỹ đến mức không chân thực của Cố Tuấn Xuyên.

Hắn mặc hỉ phục đỏ thẫm, tóc đen b.úi gọn, giữa hàng mày mang ba phần men say, bảy phần nghiêm túc.

“Phu nhân.”

Hắn gọi một tiếng, giọng khàn thấp đến mức khiến người ta mềm nhũn cả chân.

“Chàng… chàng uống rượu rồi sao?”

“Uống một chút.”

Hắn ngồi xuống bên mép giường, nắm lấy tay ta, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc vòng ngọc trắng trên cổ tay.

“Ta sợ nàng căng thẳng.”

“Ai căng thẳng chứ.”

“Vậy sao tay nàng run thế?”

Ta cúi đầu nhìn.

Quả thật tay mình đang run.

“... Lạnh thôi.”

“Trời đầu xuân thì lạnh cái gì?”

“Chàng quản ta làm gì!”

Hắn bật cười.

Tiếng cười rất khẽ.

Sau đó cúi người lại gần.

Mùi đàn hương hòa cùng hơi rượu bao trùm lấy ta.

Bên tai tóc mai chạm nhau, hắn chậm rãi nói:

“Thẩm Đường, nàng còn nhớ hồi nhỏ từng nói... bảo ta đợi đến khi có sữa rồi hãy tới tìm nàng không?”

Ta nhắm mắt lại, vành tai nóng đến mức như sắp nhỏ m.á.u.

“Bây giờ.”

Hơi thở hắn lướt qua môi ta.

“Đến lúc nghiệm thu rồi.”

Nến đỏ lay động, màn trướng buông thấp.

Ta nghe thấy giọng mình vỡ vụn trong lòng hắn, mang theo tiếng nức nở và nghẹn ngào:

“Cố Tuấn Xuyên... chàng lừa người... vốn chẳng có sữa gì cả...”

Hắn bật cười trầm thấp.

“Không vội.”

“Chúng ta còn rất nhiều thời gian.”

“Chàng… chàng đúng là đồ vô lại...”

“Ừm, không được gọi ta là vô lại, phải gọi là ca ca...”

7 - Chụt Chụt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia