1
Ngày được chẩn đoán mắc chứng đa nhân cách, thế giới của tôi hoàn toàn mất đi sắc màu.
Ngoài cửa trời mưa như trút nước, tôi siết c.h.ặ.t tờ giấy chẩn đoán, nước mắt đầm đìa.
Bố mẹ đuổi tôi ra khỏi nhà, bạn thân cũng xem như không thấy tôi.
Ngay lúc tôi tưởng chừng đã bị cả thế giới bỏ rơi, Cố Hiên xuất hiện.
Anh ta đưa tôi về nhà họ Cố, tỏ tình với tôi trước mặt tất cả người thân bạn bè: "Lâm Nhĩ, anh hứa với em dù có chuyện gì xảy ra thì anh cũng sẽ không bao giờ rời xa em. Anh yêu em và sẽ yêu cả tất cả nhân cách của em nữa."
Bố mẹ Cố vô cùng cởi mở, vừa lật bệnh án của tôi vừa nói: "Ngôi sao nổi tiếng và bác sĩ tâm lý, toàn nhân cách tràn đầy năng lượng tích cực! Nhĩ Nhĩ, điều này càng chứng minh con là một đứa trẻ lương thiện!"
"Đúng vậy, con trai tôi thật có phúc, một lúc cưới được tận hai cô gái tốt!"
Tôi hoảng loạn lau giọt nước mắt trên mặt, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
Họ không biết rằng ngoài nhân cách chủ ra, tôi còn chẩn đoán ra nhân cách thứ ba.
Đồ tể mưa đêm.
Hễ tiếp xúc với nước mưa thì cái tôi vốn dĩ cuồng sát ấy lại được thả ra tựa như bây giờ.
Không một ai phát hiện ra cuốn bệnh án đó đã thiếu mất một trang.
2
Sáng hôm sau, trong khu biệt thự nhà họ Cố ở, người ta phát hiện rất nhiều xác mèo ch.ó.
Trên bàn ăn một màu yên bình, không ai nghi ngờ tôi cả.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nào ngờ hàng xóm nghe ngóng được bệnh tình của tôi từ đâu mà hắt cả một thùng sơn đỏ lớn ngoài cửa nhà họ Cố.
Lúc đi còn không quên để lại lời cay nghiệt: "Quản cho kỹ con nhỏ thần kinh nhà tụi mày đấy!"
"Tất cả là do tôi làm! Không liên quan gì đến Nhĩ Nhĩ cả!"
Có lẽ sợ bố mẹ anh ta đeo kính màu nhìn tôi, Cố Hiên lại chủ động nhận lấy chuyện này.
Tôi vừa cảm động vừa thấp tha thấp thỏm.
Một người như tôi, liệu có thực sự được bố mẹ anh ta chấp nhận không?
Nào ngờ bố mẹ anh ta không hề để tâm, ngược lại còn bước tới an ủi tôi: "Chúng ta đương nhiên tin tưởng Nhĩ Nhĩ, người ngoài nói gì đừng nghe nhé. Hay là thế này, cả nhà chúng ta lên du thuyền chơi mấy ngày, đợi quản gia dọn dẹp sạch sẽ rồi hãy về."
"Vâng ạ."
Tôi đương nhiên không có lý do gì để từ chối mà thu dọn đơn giản mấy bộ quần áo rồi cùng người nhà họ Cố lên du thuyền.
Nhà họ Cố là tập đoàn đứng đầu Kinh Thị.
Cố Hiên lại là luật sư ưu tú top đầu trong ngành.
Họ không thiếu tiền nên ra tay là vung ra một chiếc du thuyền trị giá hai trăm triệu.
Ngoài sự kinh ngạc ra, tôi còn có chút hoang mang.
Chỉ ra ngoài chơi mấy ngày, có cần tiêu ngần ấy tiền không?
Cho đến khi bước lên du thuyền, cơn mưa hoa hồng ngập trời.
Cố Hiên quỳ một chân xuống đất: "Lâm Nhĩ, anh yêu em, yêu đến tận xương tủy."
Lúc này tôi mới hiểu ra hóa ra anh ta muốn cầu hôn tôi.
Chiếc du thuyền này chính là món quà anh ta tặng tôi.
Trên thuyền tổng cộng có ba mươi người, ngoài hai mươi nhân viên phục vụ đi theo thuyền thì số còn lại đều là người thân bạn bè, quản gia và vệ sĩ của Cố Hiên.
Họ đến đây đều là để chứng kiến tình yêu giữa tôi và Cố Hiên.
Khoảnh khắc đeo nhẫn lên, tôi nghĩ tất cả chúng tôi ở đây chính là gia đình hạnh phúc nhất thế gian.
Chúng tôi bắt đầu chuyến du lịch ngọt ngào kéo dài một tuần.
Cố Hiên nói muốn cho tôi khung cảnh đẹp nhất cuộc đời này nhưng chỉ mới qua một ngày, anh ta đã đổi thay.
3
"A Hiên, anh sao thế, em là Nhĩ Nhĩ đây, anh mau mở cửa đi!"
"Tránh xa ra! Đồ điên này!"
Tôi nghe vậy thì sắc mặt tái mét.
Toàn thân mất hết sức lực, mềm nhũn ngã quỵ ngoài cửa phòng khách.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Chẳng lẽ...
Tôi thẫn thờ bước ra boong tàu, nhìn mặt biển lấp lánh ánh sóng rồi nghiến răng hỏi vọng ra: "Cô lại làm gì nữa rồi?"
Sóng biển lớp này chồng lớp khác tựa như gương mặt tôi cứ thay đổi hết cái này đến cái khác.
Khóe môi vẽ lên nụ cười vừa máy móc vừa quỷ dị.
Cô ta đầy vẻ chế nhạo, hé mở đôi môi đỏ mọng: "Đố cô đấy."
Đủ rồi! Tôi nổi giận đùng đùng! Chộp lấy một vỏ chai rượu trống ném mạnh tới.
Bọt nước văng tứ tung.
Khuôn mặt đó dần biến mất thay thế vào đó chính là những giọt nước mắt của tôi.
Tôi cúi đầu xuống, phát hiện trên mặt đất có vài vết hằn đỏ bị kéo lê kéo dài tận mép thuyền.
Trên lan can còn có dấu bàn tay dính m.á.u và bên dưới là làn nước biển sâu không thấy đáy.
Tôi đột nhiên nhớ ra điều gì rồi toàn thân cứng đờ mà quay đầu nhìn lại, boong tàu trống không một bóng người nhưng rõ ràng tôi nhớ lúc nãy tất cả mọi người đều ở đây mà?
Tôi cấu xé mái tóc điên cuồng hồi tưởng nhưng cách nào cũng không sao nhớ lại được đoạn ký ức đã mất.
Tôi chỉ nhớ...
Chập tối, ai nấy đều uống say mèm trừ tôi ra.
Cố Hiên chăm sóc tôi, đỡ thay tôi không ít chén rượu nhưng bản thân anh lại chẳng may mắn đến thế, nằm ngủ trên boong tàu suốt mấy tiếng đồng hồ.
Gió biển rất lạnh.
Tôi đắp cho anh ta một chiếc chăn mỏng, ngồi bên cạnh hát khúc ru ngủ cho anh ta rồi tôi cũng ngủ thiếp đi.
"Rốt cuộc muốn hại tôi thành ra thế này đây!"
Tôi ôm đầu, quỳ sụp xuống boong tàu gầm gừ trong đau đớn.
Từ đằng xa, một tia sáng đỏ xẹt qua mắt tôi, tần suất nhấp nháy quen thuộc làm sao.