Trước kia, mỗi khi tôi gọi cho anh, chỉ cần đổ chuông tiếng đầu tiên là anh đã bắt máy ngay lập tức.

Tôi lại gọi cho thư ký của anh, nhưng chỉ nhận được thông báo đường dây đang bận.

Tôi vội vã phóng xe đến thẳng công ty Lương Tranh. Lễ tân nhận ra tôi bèn vội vàng dẫn tôi vào thang máy đi thẳng lên phòng Tổng giám đốc.

Dù trong lòng tôi vạn lần không muốn tin, nhưng sự thật là Lương Tranh đã bị người của Cục Thuế đưa đi rồi.

Có người đã làm đơn tố cáo đích danh tập đoàn Lương Thị thông qua việc ngụy tạo hợp đồng mua bán để xuất hóa đơn khống, đồng thời sử dụng “hợp đồng âm dương” để che giấu doanh thu dự án, trốn tránh nghĩa vụ nộp thuế.

Tôi hoảng hốt tột độ, khi lái xe về đến nhà thì trời đã về đêm.

Tiền, đúng rồi! Tôi vẫn còn tiền cơ mà!

Lương Tranh đã sang tên cho tôi rất nhiều bất động sản, cả mớ đồ hiệu xa xỉ kia cũng là của tôi.

Ròng rã suốt ba ngày trời, tôi thanh lý sạch sẽ những gì có thể bán được, gửi hết số tiền đó vào thẻ ngân hàng.

Nếu những gì báo chí đưa tin là sự thật, tôi sẽ đưa hết số tiền này cho Lương Tranh, giúp anh được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Khi tôi đang kéo chiếc túi to, nhét nốt đống trang sức, túi xách cuối cùng vào để chuẩn bị mang đi bán...

...thì có người mở cửa từ bên ngoài bước vào. Lương Tranh, người đã bặt vô âm tín suốt ba ngày qua đã xuất hiện trước mắt tôi với dáng vẻ phong trần, mệt mỏi.

Anh chẳng thèm liếc nhìn đống túi lớn túi nhỏ ngổn ngang bên cạnh tôi, sải bước thật nhanh lao tới ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

"Xin lỗi, đã làm em phải lo lắng rồi."

Tôi chớp chớp mắt, sống mũi chợt cay xè: "Lương Tranh, mấy ngày nay anh đi đâu vậy?"

"Có kẻ nặc danh vu khống tập đoàn Lương Thị trốn thuế, bên phía Cục Thuế tiến hành kiểm tra theo quy trình. Tình hình lúc đó khá đặc thù, nên anh bị giữ lại để phối hợp điều tra. Anh đã bảo Hạ Phàm liên lạc với em, nhưng cậu ta không may gặp t.a.i n.ạ.n giao thông trên đường đến tìm em, hôm nay mới vừa hồi phục đôi chút."

Tôi lóng ngóng xách chiếc túi, đặt xuống cũng không được mà cầm tiếp cũng chẳng xong: "Vậy... vậy anh không sao rồi chứ?"

"Ừ, bộ phận tài chính sẽ tiếp tục phối hợp điều tra, cơ bản là không có vấn đề gì lớn."

Anh cúi xuống lướt nhìn những món đồ trong tay tôi, rồi đột ngột cất lời: "Bùi Duật từng nói với anh rằng một khi em biết anh sắp phá sản, em sẽ ôm tiền bỏ trốn. Anh cứ nơm nớp lo sợ..."

Tôi đứng hình mất mấy giây, sau đó lập tức nổi trận lôi đình, chỉ thẳng vào mặt anh mà gào lên: "Đúng rồi, đúng rồi đấy! Anh thừa biết tôi yêu tiền đến nhường nào mà?Anh mà không có tiền thì tôi còn ở đây đợi anh làm cái gì nữa? Thấy chưa hả? Tôi bán sạch bách nhà cửa xe cộ anh cho tôi rồi đây này. Tôi cũng đang chuẩn bị mang đi bán nốt đống đồ này đây. Tôi đổi hết thành tiền để cao chạy xa bay. Số tiền này đủ cho tôi sống mấy đời sung sướng, không cần lo cái ăn cái mặc rồi!"

"Anh dựa vào đâu mà mơ rằng tôi sẽ đồng cam cộng khổ với một kẻ trắng tay như anh? Tôi cho anh biết, không bao giờ! Mãi mãi là không bao giờ!"

Tôi hiểu ra từ sớm rằng dù là Bùi Duật hay Lương Tranh, bọn họ vung tiền ném vào mặt tôi cũng chỉ vì say đắm nhan sắc của tôi.

Tôi luôn ý thức được điều đó, chẳng phải tôi cũng luôn coi họ là cái máy ATM sống đó sao?

Đáng lý ra sau khi bào cạn túi người đàn ông này, một kẻ hám tiền như tôi phải tiếp tục lên kế hoạch bòn rút người đàn ông khác.

Sao tôi lại có thể có cái suy nghĩ ngớ ngẩn về sự thủy chung son sắt rằng cho dù anh ấy có trở thành kẻ vô sản thì tôi cũng nguyện sát cánh cùng anh ấy gây dựng lại từ đầu cơ chứ.

Tôi thật ngu ngốc. Tôi không nên sa vào cái bẫy như thế này.

Lương Tranh giữ c.h.ặ.t cánh tay tôi, cố gắng xoa dịu ngọn lửa giận dữ đang bừng bừng trong lòng tôi.

"Anh vẫn luôn lo lắng..." Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, trong lời nói mang theo vẻ bất lực: "Mộng Mộng à, mấy ngày nay anh luôn lo lắng rằng nếu em muốn bỏ trốn, liệu số tiền anh cho em có đủ tiêu hay không? Lỡ như không đủ, em phải chịu khổ sở ngoài kia thì biết làm sao?"

Bỗng chốc cơn giận dữ của tôi vỡ vụn tan tành. Nước mắt chực trào nơi khóe mắt, nhưng tôi vẫn bướng bỉnh kìm nén không để nước mắt rơi xuống: "Anh... anh nói cái gì cơ?"

Anh khẽ lau đi những giọt nước mắt chực trào của tôi: "Bất kể trong hoàn cảnh nào thì cũng phải lo cho bản thân mình trước đã. Đừng vì anh mà bán tháo tài sản, cũng đừng vì anh mà phung phí tiền bạc. Anh sẽ đau lòng lắm."

Tôi nếm thấy vị mặn chát nơi đầu lưỡi, lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị.

"Nói xằng nói bậy. Tôi làm vậy đâu phải vì anh." Tôi ngoan cố ngụy biện: "Đó... đó là do tôi có tầm nhìn xa trông rộng. Tôi định dùng số tiền này để tái đầu tư đấy chứ. Anh tài giỏi như vậy, tôi rót vốn cho anh làm lại từ đầu, chắc chắn anh sẽ kiếm về cho tôi khoản lợi nhuận gấp trăm lần."

Lương Tranh mỉm cười, tay ôm lấy n.g.ự.c trái, đầu khẽ nghiêng sang một bên, cứ như thể vừa trúng phải mũi tên tình yêu vậy.

"Bảo bối à, cho dù là vậy thì anh cũng cảm động muốn c.h.ế.t mất thôi. Phải làm sao bây giờ?"

Tôi dùng hết sức đẩy anh ra, giậm chân bình bịch bước lên lầu: "Tránh ra đi! Anh phiền phức c.h.ế.t đi được! Anh còn như thế nữa là tôi tức giận thật đấy!"

Lương Tranh cười lớn rồi đuổi theo từ phía sau tôi, toàn thân anh toát lên vẻ nhẹ nhõm vô cùng.

Chương 10 - Cô Ấy Chỉ Hơi Mê Tiền Một Chút Thôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia