Lúc này Bùi Duật trở về biệt thự mới phát hiện ra tôi đã thu dọn toàn bộ hành lý và rời đi.
Anh ta cuống cuồng nhắn vào group chat: "Mẹ kiếp! Cô ấy đi rồi, đi thật rồi! Mấy cái túi cô ấy thích nhất mà cô ấy cũng không thèm mang theo cái nào. Không lẽ tao chơi ngu rồi hả?"
"Đừng có cuống, đã thấm vào đâu đâu. Ắt hẳn cô ta cố tình để lại những món đồ giá trị kia để vờ ra vẻ mình không thực dụng đấy. Hơn nữa cô ta không lấy mấy thứ đó, chẳng phải càng chứng tỏ chắc chắn cô ta sẽ quay lại sao?"
"Không phải, cô ấy còn chặn cả liên lạc của tao luôn rồi. Thế này không có vấn đề gì thật chứ?"
"Bao uy tín luôn người anh em ạ. Mày cứ chờ xem, nhất định phải nhịn cho bằng được, nếu không là xôi hỏng bỏng không đấy."
"Được rồi." Bùi Duật vẫn không yên tâm: "Không được, cô ấy xinh đẹp như thế, tao cứ có cảm giác vừa chia tay một cái là chắc chắn có cả tá thằng đàn ông thối tha bu vào. May mà tao chưa nói chuyện chia tay này cho ai biết, chỉ kể cho mấy đứa tụi mày thôi."
"Nhưng tao vẫn không yên tâm nổi. Lương Tranh, mày là người chín chắn nhất, mày làm việc tao rất yên tâm. Tao không tiện xuất hiện, mày giúp tao trông chừng cô ấy nhiều một chút."
Qua một lúc lâu sau, Lương Tranh mới trả lời trong group, vỏn vẹn đúng một chữ.
"Được."
4
Tôi vốn tưởng rằng sau khi chặn Bùi Duật thì tôi và đám anh em tốt của anh ta sẽ chẳng bao giờ dính líu gì tới nhau nữa.
Thế nhưng hai ngày nay, tôi luôn tình cờ chạm mặt bạn bè của Bùi Duật một cách khó hiểu.
Trong đó có vài người tôi chỉ vô tình gặp một hai lần khi đi chơi cùng Bùi Duật, thậm chí còn có những người tôi chưa từng gặp bao giờ.
Có lẽ cái danh hám tiền của tôi đã vang dội khắp vòng bạn bè của Bùi Duật rồi cũng nên.
Không có một trường hợp ngoại lệ nào, tất cả những người vô tình chạm mặt tôi này đều nghĩ đủ mọi cách để tặng tiền cho tôi.
Không phải là khen cái kẹp tóc trên đầu tôi đẹp rồi nằng nặc đòi dùng thẻ ngân hàng mua lại nó.
Thì cũng là nhất quyết đòi mua lại ly cà phê tôi gọi hôm nay bằng giá trên trời.
Thậm chí có người còn nhảy lên chiếc xe đạp công cộng tôi vừa mở khóa đạp đi mất, rồi quăng lại cho tôi một tấm thẻ đen.
Tuy tôi xinh đẹp thật đấy, nhưng tôi đâu có ngu.
Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, loại người có thể chơi cùng với hạng như Bùi Duật thì liệu có phải thứ tốt đẹp gì chứ?
Kẻo đến lúc ở bên nhau rồi lại đi khắp nơi chê bai tôi tiêu xài hoang phí.
Để không bị người ta coi thường, tôi bắt đầu tìm việc kiếm tiền một cách nghiêm túc, nhằm thỏa mãn cái bản tính hám tiền của mình.
Tôi học ngành múa, thông qua phỏng vấn thì vào làm ở một trung tâm dạy múa.
Nhưng đi làm thật sự quá mệt mỏi, tôi mới đi làm vài ngày mà đã cảm giác như mình bị hút cạn tinh lực rồi.
Tôi hoàn toàn không thích hợp để đi làm, tôi không hợp làm thân trâu ngựa, làm công ăn lương chút nào.
Đáng lẽ một người phụ nữ hám tiền như tôi phải ở trên một hòn đảo tư nhân, vừa hóng gió biển, vừa uống nước ngọt ngắm hoàng hôn mới đúng.
Có lẽ vì quá mệt, tôi không muốn phải cuốc bộ một quãng đường dài đến ga tàu điện ngầm nữa.
Thế là vào ngày hôm đó, khi chiếc xe phía sau lại bám đuôi theo, tôi đã dừng bước.
Sau khi lên xe của Lương Tranh, tôi siết c.h.ặ.t quai túi xách, ngồi thẳng lưng, giọng điệu tỏ ra xa cách: "Phiền anh thả tôi ở cửa ga tàu điện ngầm là được rồi."
"Không sao." Anh ta xoay vô lăng, liếc nhìn tôi một cái: "Tôi tiện đường, đưa em về."
Tôi đâu có ngốc. Công ty của anh ta ở tận trung tâm thành phố, tiện đường kiểu gì?
Anh ta khẽ hắng giọng một tiếng: "Tôi... tôi với Bùi Duật không thân lắm, tôi cũng mới quen cậu ta được vài tháng."
"Ồ." Tôi chẳng chút hứng thú, đáp lại một cách nhạt nhẽo.
Anh ta cực kỳ thẳng thắn. Anh ta tấp xe vào lề đường, nhoài người ra phía sau rồi bê một đống đồ từ ghế sau lên phía trước.
Tôi liếc mắt nhìn lướt qua, nào là đồng hồ Patek Philippe, dây chuyền Harry Winston, vòng tay Bulgari, còn có cả túi xách túi Hermes mẫu mới nhất. Anh ta còn chu đáo lấy hẳn mấy màu liền.
Thấy tôi nhìn sang, anh ta bèn giải thích: "Em đừng hiểu lầm. Tôi biết em không phải kiểu con gái vật chất."
Anh ta lóng ngóng một hồi, rút từ trong túi ra một phong thư nhăn nhúm: "Đây mới là thứ tôi muốn đưa cho em. Mấy món kia chỉ là đồ tặng kèm thôi."
Tôi liếc nhìn, trên phong bì có hai chữ "Thư tình" to chà bá.
Gì đây trời? Thời đại nào rồi mà còn có người viết thư tình?
Tôi gạt phắt lá thư tình anh ta đưa tới, chấn chỉnh lại quan niệm sai lầm của anh ta bằng giọng hung dữ:
"Anh nhầm rồi! Tôi là một người cực kỳ vật chất! Tôi chính là kẻ hám tiền đấy. Tôi không chỉ hám tiền mà còn ham hư vinh, chua ngoa cay nghiệt, nịnh bợ kẻ giàu chà đạp người nghèo. Tôi chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng, không làm mà hưởng, một bước lên mây. Tôi cuồng tiền, tôi thích tiêu tiền, tiền trong lòng tôi luôn là số một, không một ai có thể thay thế vị trí của tiền trong tim tôi hết!"
Tôi cố tình diễu võ giương oai, lên mặt kiêu ngạo mà tuyên bố.