12

Trên chuyến bay trở về Bắc Kinh, hãng hàng không thông báo tôi đã được nâng hạng ghế.

Chuyện nâng hạng ghế thì tôi không phải chưa từng gặp, nhưng việc nâng hạng đến mức đổi luôn cả máy bay thì đúng là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm.

Chiếc xe trung chuyển đưa tôi ra tới tận máy bay. Sau khi lên khoang tôi mới nhận ra đây là một chiếc chuyên cơ cá nhân.

Trong lòng tôi đã sớm có đáp án.

Quả nhiên là Đàm Triệu Nhất, hành khách duy nhất trên máy bay đang chăm chú lật xem báo cáo tài chính.

"Cậu có ý gì đây?"

Cậu ấy ngước mắt lên nhìn tôi: "Tiện đường, đưa cậu về nước thôi."

Tôi cảm thấy thật nực cười: "Cuối tháng này cậu đính hôn rồi, bây giờ lại bỏ mặc vị hôn thê ở lại, để tiện đường đưa tôi về nước?"

Cậu ấy đáp: "Đúng."

Tôi quay đầu định bước xuống máy bay. Dĩ nhiên tôi sẽ không để bản thân bị cuốn vào những mối quan hệ phức tạp, vừa làm tổn thương người khác lại tự rước họa vào thân.

Thế nhưng, cửa khoang đã bị đóng lại mất rồi.

"Ngồi xuống, thắt c.h.ặ.t dây an toàn đi, sau đó chúng ta sẽ cùng bàn một vụ làm ăn."

Tôi có chút sửng sốt. Hóa ra là cậu ấy muốn bàn việc chính sự.

Châu Tuyển từng nói nhà họ Đàm chuẩn bị quyên tặng một lô cổ vật cho Bảo tàng Quốc gia. Đây đều là những món đồ Đàm Triệu Nhất tự mình tìm về từ châu Âu và châu Mỹ trong suốt những năm qua. Có những món thất lạc trong dân gian được cậu ấy thu mua lại, có món mua được từ các buổi đấu giá với giá trên trời, cũng có những món do các thương gia gốc Hoa giàu có tặng. Tổng cộng có 361 hiện vật. Lô đồ cổ này sẽ được tổ chức một buổi triển lãm riêng.

Cậu ấy nói: "Tôi muốn giao dự án này cho công ty của cậu làm."

Tôi cố gắng kìm nén những đợt sóng cuộn trào mạnh mẽ trong lòng, ngay lập tức gật đầu đồng ý.

Cậu ấy bật cười: "Còn chưa đàm phán các điều khoản thương mại mà cậu đã vội nhận lời rồi?"

"Cho dù có lỗ vốn thì tôi cũng phải giành giật mà làm bằng được. Tôi không phải không hiểu đạo lý giá trị xã hội to lớn hơn giá trị kinh tế. Khi nào thì chúng ta ký hợp đồng?"

Để thể hiện thành ý, tôi bèn mở laptop tại chỗ và bắt đầu phác thảo kế hoạch.

Trong lúc lên kế hoạch, tôi còn thuận miệng hỏi cậu ấy một câu hỏi hết sức ngớ ngẩn:

"Những cổ vật đó đều ở trên chiếc máy bay này hết sao?"

Cậu ấy đáp: "Không có, có chứa cũng không hết."

Tôi thất vọng thở dài: "Vậy là trong số những bảo vật cậu tìm về không có món nào trên này luôn á?"

Tôi còn đang mong ngóng được chiêm ngưỡng mãn nhãn trước cơ.

Cậu ấy thu hồi ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào màn hình iPad, ngước mắt ngắm nhìn tôi.

"Có một món. Tôi luôn phải mang theo bên mình thì mới thấy yên tâm."

Tôi vội vàng gặng hỏi: "Là cái gì vậy?"

"Cậu thông minh như vậy, chẳng lẽ lại không đoán ra sao?"

"Chẳng lẽ là ngọc tỷ truyền quốc của Tần Thủy Hoàng thất lạc bấy lâu nay á!?"

Cậu ấy: ......

13

Sau khi máy bay hạ cánh, cậu ấy chẳng nói chẳng rằng lôi tuột tôi lên chiếc Cayenne, rồi chạy thẳng một mạch về căn biệt thự. Tôi vừa mới có ý định phản kháng, cậu ấy lại hỏi: "Cậu còn muốn ký hợp đồng nữa không?"

Trong căn biệt thự không một bóng người. Trên chiếc bàn ăn dài đã được chuẩn bị sẵn các món ăn.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, Đàm Triệu Nhất đẩy bản hợp đồng về phía tôi.

"Trả lời thành thật ba câu hỏi của tôi. Không chỉ riêng đợt triển lãm cổ vật lần này, mà sau này tôi sẽ giao hết cho cậu toàn bộ triển lãm nghệ thuật nằm trong phạm vi ảnh hưởng của nhà họ Đàm."

Lại có chuyện tốt nhường này sao?

Tôi đáp không do dự: "Câu hỏi gì? Tôi đảm bảo sẽ trả lời thành thật một trăm phần trăm, hỏi đi."

Cậu ấy khui một chai rượu, rót cho tôi nửa ly.

"Giọt nước mắt đó của cậu là rơi vì ai?"

Tôi đón lấy ly rượu, nhìn thẳng vào mắt cậu ấy và thành thật đáp: "Vì cậu, vì chính tôi, và vì đoạn tình cảm không có kết quả của chúng ta."

Nghe tôi nói vậy, cậu ấy ngẩn người một lát, rồi đột ngột ngửa cổ uống cạn ly rượu trong tay.

Tôi mỉm cười, cũng uống cạn ly của mình để tiếp cậu ấy.

"Câu hỏi tiếp theo: hãy cho tôi biết năm xưa giữa tôi và Châu Tuyển, cậu đã chọn cậu ta. Trong những năm qua, cậu có từng hối hận không?"

Tôi rót đầy ly rượu cho cậu ấy, bình thản nói: "Tôi chưa từng lựa chọn cậu ta."

Cậu ấy khó tin nhìn tôi: "Doãn Tư Tư, luật lệ là phải nói sự thật."

"Đó chính là sự thật. Tôi chưa từng chọn cậu ta, dù cho năm đó tôi từng mở lời xin giúp đỡ nhà họ Châu, cũng là vì nể tình bố mẹ cậu ta. Tôi đã sớm buông bỏ cậu ta rồi, nhưng cậu chưa bao giờ tin điều đó."

"Bảy năm nay hai người không ở bên nhau sao?"

"Không có."

Chương 10 - Cô Ấy Không Phải Cô Gái Xấu Xí - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia