Thậm chí cậu ta còn bôi nhọ ngoại hình của cô ấy trong cuộc bình chọn nhảm nhí và ghê tởm của lớp.

Khi cô ấy chuyển chỗ ngồi sang bên cạnh mình, Đàm Triệu Nhất cảm thấy cuối cùng thì thần Phật chín tầng trời cũng nghe thấy lời cầu nguyện của cậu rồi. Thế là cậu bắt đầu vắt óc tìm đủ mọi cách để đối xử tốt với cô ấy.

Khi cô ấy hỏi cậu có phải cậu thích cô ấy rồi không, Đàm Triệu Nhất cảm thấy cả đời này của mình chưa bao giờ căng thẳng đến mức ăn nói lộn xộn như lúc ấy.

Cô ấy luôn nghĩ cậu là một kẻ chỉ biết chơi bời lêu lổng khắp nơi.

Cậu nghĩ mình phải cho cô thấy khía cạnh xuất sắc của bản thân, vậy nên đã cố tình nói cho cô ấy biết thời gian phát sóng trận đấu vòng loại Olympic.

Cậu còn đứng đợi sẵn dưới lầu nhà cô, muốn mời cô ấy đi ăn xiên nướng, muốn được nghe cô ấy khen ngợi mình vài câu.

Thế mà cô lại đang ở nhà Châu Tuyển.

Hai bóng người phản chiếu trên cửa sổ kia áp sát nhau đến như vậy. Chuyện này khiến cậu ghen tuông đến phát điên.

Giáo dưỡng đã kìm hãm sự bốc đồng muốn lao lên lầu để chia rẽ hai người họ của cậu.

Cậu đứng ở đầu ngõ đếm từng giây từng phút, trong lòng nóng như thiêu như đốt.

Lúc nhìn thấy cô ấy, cậu không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.

Đêm đó, cậu đã hôn cô ấy, dùng hết sức bình sinh để hôn cô.

Hai người họ cứ như vậy mà ở bên nhau, nhưng cậu lại không có lấy một chút cảm giác an toàn nào.

Cô ấy thuận theo ý cậu, nhưng chưa bao giờ biểu lộ sự yêu thích dành cho cậu, hoàn toàn không thể sánh bằng dáng vẻ lúc cô ấy thích Châu Tuyển khi xưa.

Lúc cô ấy mở lời cầu xin cậu giúp đỡ nhà họ Châu, sợi dây lý trí trong lòng cậu đã hoàn toàn đứt phựt.

Hóa ra tất cả đều là vì Châu Tuyển sao?

Từ nhỏ đến lớn, Đàm Triệu Nhất chưa bao giờ trải qua cảm giác thất bại cay đắng nhường này.

Cô ấy nhắn tin nói: Xin lỗi, tôi không muốn làm cậu khó xử, tôi làm vậy cũng không phải vì Châu Tuyển.

Làm sao cậu có thể tin được?

Những bức tranh với nét b.út dịu dàng đó, những khoảnh khắc cô ấy thỉnh thoảng lại lén đưa mắt nhìn Châu Tuyển, cậu đều thu hết tất cả vào trong tầm mắt.

Khi cậu quay lại trường học, cô đang đứng trên bục phát biểu. Châu Tuyển thì đứng ngay cạnh cô, ánh mắt dịu dàng nhìn cô ấy.

Cậu chặn cô ấy ở cổng trường, hỏi có phải cô ấy muốn thi vào Thanh Hoa không. Cô ấy đã gật đầu.

Hóa ra vẫn muốn học chung một trường đại học với Châu Tuyển.

Thế nên Đàm Triệu Nhất đã chọn cách buông tay.

Cậu dồn toàn bộ tâm trí vào việc tập luyện trước thềm thế vận hội Olympic. Vào cái ngày giành được chức vô địch, cậu vẫn không nhịn được mà gửi cho Doãn Tư Tư một tin nhắn.

[Triệu Lý Thiêu Nhất: Nghe nói cậu đỗ Thanh Hoa rồi, chúc mừng nhé.]

Nhưng cô ấy đã xóa liên lạc của cậu rồi.

Tại sao chứ? Chỉ vì cậu không đồng ý giúp đỡ nhà họ Châu sao?

15

Cuối cùng Đàm Triệu Nhất vẫn nói với bố về chuyện của nhà họ Châu.

Nếu Doãn Tư Tư thực sự muốn gắn bó cả đời với nhà họ Châu, vậy thì nhà họ Châu không thể xảy ra chuyện được.

Cũng may bố Châu Tuyển không dính dáng đến vụ án, sự việc được giải quyết khá suôn sẻ.

Châu Tuyển từng tới cảm ơn cậu, hai người cũng khách sáo kết bạn Wechat.

Kể từ ngày hôm đó, thỉnh thoảng Đàm Triệu Nhất lại thấy hình bóng Doãn Tư Tư xuất hiện trong vòng bạn bè của Châu Tuyển.

Cuộc sống đại học của cô trôi qua rất rực rỡ, và cô ấy cũng ngày một xinh đẹp hơn trông thấy.

Cậu đã từng lén đi gặp cô vài lần, nhưng không dám để cô ấy phát hiện ra.

Lần được mời đến Thanh Hoa tham gia buổi tọa đàm, cậu vẫn không nhịn được mà tìm cách nhờ một vị giáo sư chuyển tấm vé đến tay cô ấy.

Nhưng cô ấy không hề tới. Vị trí đó bị bỏ trống cả buổi tối hôm đó.

Người đời thường nói trần gian có ba nghìn căn bệnh, chỉ có tương tư là không t.h.u.ố.c nào chữa khỏi.

Đàm Triệu Nhất đã nếm trải điều đó một cách sâu sắc.

Cái ngày mà Châu Tuyển chính thức công khai hẹn hò với Doãn Tư Tư trên vòng bạn bè, Đàm Triệu Nhất đang chuẩn bị chơi nhảy dù lượn. Bạn bè khuyên cậu đừng nhảy, nhưng cậu vẫn nhảy xuống. Giữa chừng gặp phải luồng khí lưu bất ổn, đã có một khoảnh khắc cậu nghĩ nếu mình thực sự xảy ra chuyện không may, liệu cô ấy có đau lòng rơi nước mắt vì cậu không?

Kể từ lần đó, cậu không bao giờ xem vòng bạn bè của Châu Tuyển nữa.

Cậu của lúc ấy chưa từng nghi ngờ về tính xác thực của những bài đăng đó. Cậu không biết rằng để có thể chiếm đoạt được một người, người ta lại có thể nghĩ ra những thủ đoạn thâm độc đến mức g.i.ế.c người không d.a.o như thế nào.

Cậu chỉ biết rằng bản thân chưa bao giờ nhung nhớ một người đến vậy, nhưng cũng chẳng muốn nhìn thấy người ấy.

Việc cô ấy vĩnh viễn không thuộc về cậu khiến cậu rơi vào tuyệt vọng.

Chương 12 - Cô Ấy Không Phải Cô Gái Xấu Xí - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia