Giọng của Hồ Linh oang oang, có tác dụng truyền đi rất xa, cô ta nhất hô bá ứng, càng nhiều người vây lại xem.
Đồng nghiệp đều ủng hộ Từ Kiều báo cảnh sát, nhưng cô ta vẫn đứng im bất động.
Mấy người đứng xem xung quanh ngược lại cảm thấy kì quái: “Cô gái này sao lại không nghe mọi người khuyên? Sao còn chần chừ chưa báo cảnh sát?”
Còn có người nhiệt tình muốn giúp Từ Kiều gọi điện thoại.
Từ Kiều cùng mẹ chồng lập tức kích động, báo án giả cũng là phạm pháp, sẽ bị câu lưu.
Từ Kiều vọt tới người đang cầm điện thoại muốn gọi cảnh sát, giật lấy điện thoại của anh ta.
Sắc mặt cô ta không tốt: “Báo gì mà báo, anh là cái quái gì mà dám quản chuyện nhà tôi?”
Lòng tốt lại bị nói thành bát quái, mấy người đồng nghiệp đều nhìn Từ Kiều bằng ánh mắt khinh thường, dần dần tản đi.
Lúc này, tôi đột nhiên đứng dậy: “Người nên gọi cảnh sát không phải là cô ta, mà là tôi!”
Đầu giờ làm vốn chưa vội, mọi người lại tụ tập lại.
“Mọi người chắc không biết, cô em chồng này cố ý lái xe của tôi lao xuống nước, xe hỏng mà một phân tiền cũng không đền. Ngày hôm qua lại cố ý đem xe mới mua gây tai nạn, cũng hỏng! Trong nhà có người như vậy, làm sao tôi dám về! Ngày nào đó cô ta gi//ết tôi cũng không biết chừng.”
Lời tôi vừa nói trực tiếp khiến cho đám đồng nghiệp nổ tung, hoá ra nhà của tôi còn có sự tình oanh tạc như vậy.
Người xung quanh chỉ trỏ Từ Kiều, mẹ chồng nhất thời nóng nảy, chỉ thẳng vào mũi tôi mà c.h.ử.i ầm lên: “Nếu không phải cô ép tôi phải mua xe, Kiều Kiều sẽ cố tình gây hoạ sao?”
Mọi người hít sâu một hơi, lời mẹ chồng vừa nói đã trực tiếp chứng thực tôi không nói dối.
Tôi uỷ khuất rơi vài giọt nước mắt: “Mẹ, em ấy khiến xe con ngâm nước bị hỏng, chẳng lẽ không nên bồi thường một chiếc khác sao? Mẹ nguyện ý chùi đ//ít cho con gái mẹ, con không có ý kiến. Thế nhưng rõ ràng là xe bồi thường cho con nhưng lại đứng tên mẹ, cái này là bồi thường à?”
“Xe mua chưa tới một tuần, con còn chưa đi lần nào, mà con gái mẹ lại gây t.a.i n.ạ.n làm hỏng! Bây giờ các người không bồi thường xe cho con, lại đòi con tiền. Không biết đây là cái lý gì?”
“Mẹ cho dù bất công nhưng sao lại không phân biệt được đâu là trái đâu là phải? Một nhà ba người già trẻ lớn bé đều bắt nạt con, mẹ nói xem, là ai ép ai?”
Tôi than thở khóc lóc, nghiễm nhiên khiến mình thành dáng vẻ của một người vợ đáng thương bị nhà chồng bắt nạt.
Rất nhiều bác gái hoặc chị gái trong công ty đều có ân oán với nhà chồng, nhất là Hồ Linh, cô ta cùng với mẹ chồng bợm nhậu có thể nói là không đội trời chung.
Hồ Linh cũng không quan tâm chuyện vừa mới mắng tôi, lập tức vọt tới trước mặt tôi, dáng vẻ bảo vệ: “Tôi đã nói mà, một nhà ba người các người vừa nhìn là đã biết không phải người tốt. Định ăn bánh bao tẩm má//u con dâu chắc?! Bà già kia, bà còn dám đến đây cậy già mà lên mặt!"
Hồ Linh lại chỉ vào Từ Kiều cùng Từ Thiên, lớn giọng quát: “Hai người các ngươi có đầy đủ mắt mũi chân tay lại không đi làm kiếm tiền nuôi mẹ, thấy Tần Miểu có một mình liền ức h.i.ế.p, tuổi còn trẻ mà mặt đã luyện được độ dày không vừa nhỉ! Các người cái này gọi là gì? Lòng hiếu thảo đi thuê à?!”
Cuối cùng Hồ Linh lại trừng mắt lườm Từ Thiên: “Làm chồng mà còn giúp người khác ức h.i.ế.p vợ mình, Tần Miểu sao lại có thể cưới anh chứ? Đúng là một tên ẻo cơm nhão!”
Đồng nghiệp vốn là không thuận mắt người nhà họ Từ, Hồ Linh một hơi lưu loát nói ra tiếng lòng của tất cả mọi người như vậy, tất cả đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn ba người họ.
“Lại còn dẫn theo bà già đến công ty làm loạn, sợ người khác không biết việc thối tha bẩn thỉu mấy người làm hay sao?”
“Tần Miểu, mau ly hôn cùng tên đàn ông khố//n kiếp này đi, em gái của chồng cô còn đáng ghét hơn mẹ chồng cô nhiều!”
Toàn bộ quá trình tôi đều đứng sau Hồ Linh, không nói gì, hốc mắt đỏ bừng, im lặng rơi nước mắt.
Ba người Từ gia sắc mặt lúc thì đỏ bừng lúc thì xanh mét, thật giống đèn giao thông.
Nhất là Từ Kiều, thần tình khó chịu, trong mắt là sự ác độc khiến người ta sợ hãi, trạng thái này của cô ta chính là muốn liều mạng.
Quả nhiên, giây tiếp theo, Từ Kiều vọt về phía tôi, Hồ Linh chắn trước người tôi phản ứng rất nhanh, mạnh mẹ trực tiếp hất cô ta ra.
Từ Kiều lảo đảo không vững, va vào bàn làm việc bên cạnh.
“Bang" một tiếng, tiếng notebook rơi xuống đất chát chúa.
Mọi việc phát sinh quá nhanh, mọi người còn chưa phản ứng kịp thì đã nhìn thấy Từ Kiều ngã ngồi dưới đất, m.á.u tươi chảy ra.
Khung ảnh trên bàn cắt vào tay cô ta, miệng vết thương rất sâu, m.á.u chảy ào ạt, người khác nhìn thôi cũng thấy rùng mình.
Mà notebook cũng đã vỡ thành hai mảnh, sợ là không thể sửa chữa được nữa.
6
Mọi người hít một ngụm khí lạnh, vội vàng tản ra, không ai muốn gặp phải phiền phức.
Hồ Linh nhất thời há hốc mồm, xấu hổ cười cười muốn đi: “Nói đến cùng cũng là chuyện gia đình của mấy người, tôi đi trước…”
Từ Kiều thét ch.ói tai: “AAAA!!!”
Từ Thiên, ông anh trai cuồng em gái nhanh chân chạy đến, mẹ chồng cũng gấp gáp khóc lóc.
Từ Thiên hung tợn nhìn tôi chằm chằm, bao nhiêu tinh hoa dân tộc văng ra hết: “Tần Miểu, cô còn là con người sao? Khiến Kiều Kiều bị thương nặng như vậy, tôi sẽ không để cô yên thân đâu!”