“Mọi trách phạt thần nữ nguyện một mình gánh chịu, xin bệ hạ niệm tình phụ t.ử, đừng giận lây sang Thái t.ử.”
Nàng ta dập đầu thật mạnh xuống đất.
Trên nền gạch xanh lập tức in lại một vệt m.á.u.
Chiêu lấy lui làm tiến này khiến Cố Thành Dực cảm động sâu sắc.
Sự đau lòng trong mắt hắn gần như tràn ra ngoài.
“Nhu nhi, không phải lỗi của nàng, nàng mới là thê t.ử duy nhất trong lòng cô.”
Hắn đưa tay lau nước mắt trên mặt Từ Tuyết Nhu.
Sau đó quay sang nhìn ta đầy bất cam, vẻ mặt quyết tuyệt.
“Phụ hoàng, trong bụng Tuyết Nhu đã có cốt nhục của nhi thần, xin người nể mặt đứa trẻ mà thành toàn cho chúng con.”
Cơn giận trên mặt Hoàng đế khựng lại.
Con nối dõi hoàng thất không đông, mỗi đứa trẻ đều vô cùng quý giá.
Ông ta lộ vẻ do dự, ánh mắt chuyển sang ta.
Ta biết ông đang chờ ta lên tiếng cầu tình cho Cố Thành Dực và Từ Tuyết Nhu, rồi thuận thế kết thúc chuyện này.
Tiêu Ngôn không phải ta, nàng im lặng không nói một lời.
Ta vốn cũng chẳng ôm hy vọng gì ở nàng.
Người bình thường thấy cảnh này nhất thời chưa phản ứng kịp cũng là chuyện dễ hiểu.
Ta tốt bụng góp ý: 【Không có bảy mươi vạn đại quân của ta, Cố Thành Dực căn bản không ngồi vững được ngai vàng, chi bằng nhân cơ hội này từ hôn, đổi sang nâng đỡ một vị hoàng t.ử khác.】
Lục hoàng t.ử là một lựa chọn không tệ.
Hắn nhân nghĩa lương thiện, tài học hơn hẳn Cố Thành Dực.
Huống hồ kiếp trước hắn còn có ân với ta.
Tiêu Ngôn cười khẩy, giọng đầy hoài nghi: 【Ngươi thật sự có bảy mươi vạn đại quân?】
Ta đáp: 【Có hổ phù làm chứng, chỉ cần ta ra lệnh một tiếng, bảy mươi vạn đại quân bất cứ lúc nào cũng có thể chờ lệnh.】
Nàng lại hỏi: 【Ngươi bảo đảm bọn họ trung thành với ngươi chứ?】
Ta tự tin nói: 【Bọn họ với ta như huynh đệ tay chân, thậm chí không nhận Hoàng đế, chỉ nhận Từ Trường Ninh ta.】
Kiếp trước, nếu không phải Cố Thành Dực lừa lấy tín vật của ta, bảy mươi vạn đại quân cũng sẽ không nghe hắn điều động.
Tiêu Ngôn im lặng một lúc, rồi buông đúng một chữ: 【Đỉnh.】
Thấy Hoàng đế bắt đầu d.a.o động, Từ Tuyết Nhu càng hạ mình thấp hơn.
Nàng ta ôm bụng bò tới trước mặt ta, túm lấy vạt váy rồi không ngừng dập đầu.
“Tỷ tỷ, là muội không tốt, đã yêu người không nên yêu.”
“Nhưng đứa trẻ vô tội.”
“Xin tỷ giơ cao đ.á.n.h khẽ, cho muội sinh đứa trẻ này ra, chỉ cần được nhìn con một lần, muội cam nguyện lấy cái c.h.ế.t tạ tội.”
Nàng ta dập đầu càng mạnh hơn.
Máu tươi men theo trán chảy xuống, từng giọt từng giọt rơi trên nền gạch xanh.
Không ít người thương cảm đến lau nước mắt.
Cố Thành Dực càng hận không thể dùng ánh mắt lăng trì ta.
Ta âm thầm nghiến răng.
Từ Tuyết Nhu tàn nhẫn với bản thân, với người khác còn tàn nhẫn hơn.
Nhưng nàng ta lúc nào cũng bày ra vẻ vô hại như thể mình mới là người bị bắt nạt.
Ta từng chịu không ít thiệt thòi vì nàng ta.
Bàn chuyện hành quân đ.á.n.h trận, nàng ta không phải đối thủ của ta.
Nhưng nếu nói đến những thủ đoạn âm độc trong hậu trạch, mười người như ta chưa chắc đã đấu lại một mình nàng ta.
Ta thở dài, nói với Tiêu Ngôn: 【Từ hôn đi.】
Nếu bọn họ đã chàng có tình, thiếp có ý, vậy cứ thành toàn cho họ.
Ta muốn xem không có ta nâng đỡ, ngôi vị Thái t.ử của Cố Thành Dực còn ngồi được bao lâu.
Nhưng Tiêu Ngôn phớt lờ lời ta.
Trái lại, nàng bóp cằm Từ Tuyết Nhu, cẩn thận quan sát.
Ta từ nhỏ luyện võ, sức lực lớn hơn nữ t.ử bình thường rất nhiều.
Từ Tuyết Nhu bị khống chế, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Nàng ta rũ mắt, trên hàng mi dài vẫn còn đọng nước mắt.
Ta cuống lên: 【Đừng động vào nàng ta! Nàng ta đang mang hoàng tôn, lát nữa nhất định sẽ lấy đứa trẻ ra vu oan cho ngươi!】
Quả nhiên ngay khoảnh khắc sau, Từ Tuyết Nhu đau đớn rên lên: “Bụng, bụng của ta...”
Ta lập tức suy tính đối sách.
Nhưng rồi lại thấy hai dòng m.á.u trào ra nơi khóe miệng Từ Tuyết Nhu.
Còn trên bụng nàng ta, thanh chủy thủ Trường Nguyệt ta luôn mang theo bên mình đã cắm sâu vào đó.
Tiêu Ngôn như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, rút chủy thủ ra, đến một cái cớ t.ử tế cũng lười tìm.
“Xin lỗi, trượt tay.”
Chỉ trong mấy hơi thở, Từ Tuyết Nhu đã tắt thở.
Đây là tội c.h.ế.t.
Ta giận không thể át: 【Vì sao ngươi lại kích động như vậy? Ngươi có biết làm thế này, cả Từ gia đều phải chôn cùng ngươi không!】
Mọi tính toán của ta đều hỏng hết.
Tiêu Ngôn như không nghe thấy, lấy khăn tay trong n.g.ự.c ra, ung dung lau m.á.u trên chủy thủ: 【Hôm nay ta rơi một sợi tóc, ngày mai bảy mươi vạn đại quân sẽ đạp bằng hoàng thành.】
Ta kinh hãi: 【Ngươi muốn tạo phản? Từ Trường Ninh ta cả đời trung quân ái quốc, ngươi không được hủy thanh danh của ta!】
Thân thể của ta không thể giao cho nàng!
Ta c.ắ.n răng, hồn phách bỗng lao mạnh vào Tiêu Ngôn.
Cơn đau dữ dội ập tới, hồn thể của ta suýt tan biến.
Tiêu Ngôn cũng chẳng khá hơn, mặt lập tức trắng bệch, lảo đảo một bước, suýt ngã xuống.
Nàng nghiến răng: 【Ngươi yên phận cho ta!】
Ta đáp: 【Trừ khi ngươi hứa với ta, không được tạo phản.】
Nàng không nói gì.
Ta làm bộ định lao tới lần nữa.
Nàng tức tối nhượng bộ: 【Được, ta bảo đảm không tạo phản.】
Ta thở phào nhẹ nhõm, thanh danh xem như giữ được.
Tiêu Ngôn trợn trắng mắt.
Bộ dạng ấy làm Cố Thành Dực tức đến đỏ cả hai mắt.
“Từ Trường Ninh, ngươi g.i.ế.c người trước ngự tiền, tàn hại hoàng tôn, tội ác tày trời!”
“Đáng bị tru di cửu tộc, chôn cùng Tuyết Nhu!”
Hắn vừa hạ lệnh, đám thị vệ đã rục rịch.
Tiêu Ngôn cong môi: “Thái t.ử tốt nhất mau ra tay đi, hôm nay vừa khéo là Trung thu, bảy mươi vạn tướng sĩ của ta phúng viếng xong còn kịp về nhà ăn bữa đoàn viên.”
Sợ ta hiểu lầm, nàng còn giải thích thêm: 【Ta chỉ dọa bọn họ thôi.】
Những người khác thật sự bị dọa cứng người.
Cả đại điện im phăng phắc.
Hoàng đế lập tức đổi sắc mặt, quát: “Thái t.ử, không được thất thố.”