"Đã nóng lòng như vậy sao trưởng tỷ không tự mình đi hỏi Lệ tướng quân?”
"Trong kinh ai mà chẳng ca tụng hai người tình sâu nghĩa nặng. Thúc giục chút nghi thức thì có gì khó?"
Nói rồi, ta che miệng cười khẽ.
"Ôi chao, chẳng lẽ trưởng tỷ bị người ta đóng cửa từ chối rồi mới chạy đến tìm muội sao?"
Chỉ một câu ấy đã khiến Hạ Lâm Lang tức đến nổ phổi.
Nàng ta đương nhiên phải sốt ruột bởi vì ta quá hiểu Lệ Vô Tận.
Hắn vốn ghét nhất việc bị người khác đùa bỡn.
Hạ Lâm Lang lợi dụng chuyện tình cổ để kích động hắn đoạn tuyệt với ta.
Còn hôm ấy, ta lại nói mình không hề có tình cổ.
Vậy thì hắn sẽ phải dành thời gian suy nghĩ xem rốt cuộc Hạ Lâm Lang có mục đích gì.
Lòng tin mà ta phải mất biết bao công sức mới xây dựng được với Lệ Vô Tận, đâu phải chỉ vài ba câu của Hạ Lâm Lang là có thể phá sạch.
Trước khi hắn nghĩ thông, Hạ Lâm Lang sẽ phải chịu cảnh bị hắn lạnh nhạt.
Vì phụ thân là đường trưởng thư viện, từ nhỏ nàng ta đã đọc đủ thi thư.
Đi đến đâu cũng được gọi một tiếng tài nữ Hạ gia, làm gì từng chịu sự lạnh nhạt như thế.
Nhưng vị thiếu niên tướng quân có quân công hiển hách kia vốn đã kiêu ngạo.
Mặc kệ ngươi là tài nữ hay mỹ nhân, chỉ cần phạm vào điều kiêng kỵ của hắn thì ngay cả ta cũng phải lột một lớp da.
Rõ ràng Hạ Lâm Lang không thể hiểu được điều ấy.
Ngón tay sơn móng đỏ của nàng ta chỉ thẳng vào ta.
"Dám vô lễ với trưởng tỷ! Ăn nói càn rỡ! Đập hết cái viện này cho ta!"
Vốn dĩ nàng ta đã đến để trút giận, không ngờ lại bị ta lật sạch bộ mặt làm lửa giận chồng thêm lửa giận.
Bất kể ta nhịn hay không kết cục đều là như vậy.
Sau mấy tiếng loảng xoảng giòn tan, đám nha hoàn bà t.ử ngơ ngác nhìn nhau.
Thật sự nhà nghèo đến bốn bức tường trống trơn.
Có đập cả cái ấm trà ra làm đôi cũng chẳng đủ chia cho mọi người.
Hạ Lâm Lang vẫn chưa hả giận, nàng ta trực tiếp lao về phía ta, giơ cao bàn tay.
"Lũ nô tài sợ tà thuật của ngươi, chứ ta thì không sợ..."
"A..."
Chưa đi được hai bước Hạ Lâm Lang đã ngã nhào xuống đất.
Vấn đề là dưới chân là mặt đất bằng phẳng, đến một cọng cỏ cũng chẳng có.
Đám nha hoàn và bà t.ử ngây người nhìn ta, ánh mắt càng lúc càng trở nên hoảng sợ, đến cả Hạ Lâm Lang cũng quên mất phải đỡ.
Không biết là ai hét lên một tiếng, đám người vốn còn hùng hổ lập tức tan tác như chim muông.
Chỉ có nha hoàn thân cận của Hạ Lâm Lang còn trung thành.
Nàng ta run rẩy đỡ Hạ Lâm Lang bị trẹo chân rời đi.
Sau khi mọi người đi sạch, Hồng Ngọc bất đắc dĩ thu dọn mấy mảnh sành ngói vỡ.
"Đại tiểu thư từ nhỏ đến lớn hễ có chuyện gì không vừa ý là lại đến đây trút giận.”
"Nếu không có tiểu thư đến mặt Lệ tướng quân nàng ta còn chẳng được gặp, chứ đừng nói nhặt không được món hời vốn là của người..."
Nhân lúc Hồng Ngọc còn đang lải nhải, ta nhặt được một viên sỏi nhỏ ở chỗ Hạ Lâm Lang vừa ngã.
Sau đó dùng hết sức ném mạnh ra ngoài bức tường viện.
"Ai ở đó?"
7
Trên đầu tường ló ra một cái đầu.
"Tứ tiểu thư đúng là tinh mắt."
Hồng Ngọc vừa nhìn thấy người ấy, lập tức cúi đầu chui trở vào phòng.
Giang Thê Hạc tung người nhảy lên đầu tường, ngồi vắt vẻo trên đó, đường hoàng nhìn thẳng vào ta, thậm chí trên mặt còn thấp thoáng vẻ mong chờ.
Mong chờ ta khen hắn sao?
Lúc nãy Hạ Lâm Lang ngã xuống, ta nhìn rất rõ.
Khi chân nàng ta chạm đất, rõ ràng có một lực từ bên ngoài tác động vào, nên mới không khống chế được mà ngã chúi xuống.
Nói ra thì quả thật hắn đã giúp ta một phen.
Dù sao ta cũng không thể đứng yên ở đó chịu Hạ Lâm Lang tát một cái.
Nếu ta và nàng ta đ.á.n.h nhau, người chịu thiệt vẫn chỉ có ta và Hồng Ngọc.
Nhưng hắn trèo lên đầu tường viện của ta làm gì?
Ta hỏi: "Ngươi đã nghe được bao nhiêu rồi?"
Giang Thê Hạc rất thẳng thắn, hắn đáp ngay:
"Ban đầu ta còn thắc mắc vì sao tướng quân lại tránh mặt người nữ t.ử mình yêu. Bây giờ xem ra nước trong Hạ phủ của các ngươi sâu thật."
Người sợ chuyện xấu truyền ra ngoài là phụ thân ta còn ta thì không.
Giờ Giang Thê Hạc đã biết hết mọi chuyện như vậy cũng đỡ cho ta phải giải thích thêm nhưng thái độ của hắn khiến ta có chút tò mò.
Ta hỏi: "Chuyện đã đến nước này ngươi định làm thế nào?"
Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Chỉ chờ hắn mở miệng nói những lời như "không giữ nữ đức", "tự cam đọa lạc".
Đợi hắn nói ra ta sẽ cãi nhau với hắn một trận thật lớn, tốt nhất hắn còn vào ngự tiền tố cáo ta.
Nếu cuộc sống của ta đã không yên ổn yhì ta sẽ kéo cả Hạ gia cùng xuống nước.
Ai ngờ Giang Thê Hạc lại vô cùng tán thành ta.
"Điều đó chứng tỏ hai chúng ta có cùng mắt nhìn người.”
"Tướng quân tuổi trẻ tài cao, ai mà chẳng ngưỡng mộ? Tướng quân đã có thể đem lòng yêu cô, vậy chứng tỏ cô là một cô nương tốt.”
"Mắt nhìn người của tướng quân sẽ không sai!"
Ta sững người.
Mọi chuyện hình như đang phát triển theo một hướng rất kỳ lạ.
Thấy ta không nói gì, Giang Thê Hạc vỗ n.g.ự.c.
"Tuy ta không biết vì sao tướng quân lại xin ban hôn giữa cô và ta nhưng ta bảo đảm với cô, cô là nữ t.ử mà tướng quân yêu. Ta tuyệt đối sẽ không động vào cô dù chỉ một ngón tay."
Nói xong, hắn gãi đầu.
"Mà nói đi cũng phải nói lại. Ở Tây Thành bọn ta có một câu 'Mắt mọc ở phía trước, con người phải bước về phía trước.'”
"Ta có thể làm phu quân trên danh nghĩa của cô nhưng nếu sau này ta có người mình yêu ta nhất định sẽ hòa ly với cô. Ta sẽ không để nàng ấy phải chịu uất ức."
Thấy sắc mặt ta trầm xuống, Giang Thê Hạc biết ta đã hiểu lầm.
Hắn vội giải thích:
"Ta biết đây là hôn sự do hoàng thượng ban, ta sẽ gánh hết mọi tội lỗi, nhất định sẽ không liên lụy đến cô."
Ta lắc đầu, khẽ thở dài.
"Ngươi xem đi, miệng ngươi luôn nói ta là người trong lòng của Lệ Vô Tận thế nhưng những gì hắn làm lại chẳng bằng một phần của ngươi.”
"Ngay cả ngươi còn hiểu rằng phải giữ vị trí chính thất cho người mình yêu.”
"Thế mà chỉ vì mấy lời đồn đại hắn lại tùy tiện đẩy ta cho người khác.”
"Ta chỉ thấy may mắn lúc này có thể nói rõ mọi chuyện với ngươi, đỡ để sau này nảy sinh thêm nhiều phiền phức."
Giang Thê Hạc theo bản năng muốn biện hộ cho Lệ Vô Tận.
"Biết đâu trong chuyện này có hiểu lầm..."
Ta không muốn tiếp tục nhắc đến Lệ Vô Tận nữa.
"Dù sao đó cũng là chuyện giữa ta và hắn, không ngờ lại liên lụy đến ngươi."
Ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa, dường như muốn thiêu rụi cả tiểu viện của ta.
Cũng phải, Hạ Lâm Lang đến gây sự không thành, ngược lại còn chịu thiệt.
Ta chẳng phải cũng đã tự chuốc lấy phiền phức sao?
Giờ nàng ta là bảo bối trong lòng phụ thân.
Đợi chủ mẫu khóc lóc với phụ thân thì chắc chắn sẽ còn một trận ác chiến.
Ta liền mở miệng tiễn khách.
"Nếu Giang phó tướng không còn chuyện gì nữa thì xin mời về. Hôm nay đa tạ phó tướng đã giúp ta giải vây, ngày khác Thính Thiền nhất định sẽ đến tận cửa cảm tạ."
Ta vừa dứt lời đã nghe từ viện của Hạ Lâm Lang vọng lại tiếng khóc mơ hồ.
Không phải tai ta quá thính mà Hạ phủ thực sự chẳng lớn.
Nghe nói Giang Thê Hạc từng làm tiên phong, hắn nghe còn rõ hơn ta.
Người làm tiên phong đầu óc đều rất nhanh nhạy, hắn lập tức hiểu ra
Hắn chỉ có thể giúp ta giải nguy một lần nhưng Hạ Lâm Lang lại chuyên gây rắc rối.
"Hạ Thính Thiền."
Hắn gọi ta lại.
"Tối nay trên phố Chu Tước có hội hoa đăng. Đi cùng ta nhé."
8
Từ sau khi di nương qua đời, ta hiếm khi có thời gian nhàn rỗi đi dạo hội hoa đăng.
Muôn vàn đèn hoa khoe sắc khiến các cô nương tranh nhau đến mức sứt đầu mẻ trán.
Ngay cả những tiểu thư ngày thường đoan trang giữ lễ cũng có thể mượn dịp hội hoa đăng để buông thả một lần.
Ngay cả Hồng Ngọc, người từ nãy đến giờ vẫn chăm chăm nhìn Giang Thê Hạc cũng bị hàng vạn ngọn hoa đăng cướp mất ánh mắt.
Ta lập tức đuổi nàng đi chơi cho thỏa thích.
Thấy ta chẳng có mấy hứng thú, Giang Thê Hạc liền lặng lẽ đi cùng ta, lúc dừng lúc bước.
Đến khi gặp lại Hồng Ngọc trong tay ta đã có thêm mấy chiếc đèn hoa, đều là Giang Thê Hạc thắng được.
Ta xách những chiếc đèn ấy lặng lẽ nghiêng mặt nhìn hắn.
Văn võ song toàn, nếu sinh ra trong một gia đình quan lại ở kinh thành, thành tựu của hắn chưa chắc đã thua Lệ Vô Tận.
Đúng là người xui xẻo thì ngay cả nghĩ cũng không nên nghĩ tới.
Chúng ta vừa rời khỏi sự náo nhiệt trên phố Chu Tước chưa bao xa thì chạm mặt Lệ Vô Tận đang cưỡi ngựa trở về phủ.
Toàn thân hắn nồng nặc mùi rượu, chắc vừa từ yến tiệc trở ra.
Tên tùy tùng cẩn thận dắt ngựa, chỉ sợ hắn ngồi không vững mà ngã xuống.
Vừa nhìn thấy ta hắn như nhìn thấy vị cứu tinh.
"Tứ tiểu thư..."
Hồng Ngọc vội vàng bước lên che trước mặt ta.
Đáng tiếc động tác của nàng không nhanh bằng lúc Lệ Vô Tận mở mắt.
Ánh đèn hoa chiếu sáng đôi mắt hắn.
Hắn cất tiếng: "Thiền nhi, nàng đến đón ta sao?"
Hồng Ngọc tức đến đỏ mặt, quay sang tên tùy tùng.
"Không nhìn thấy tiểu thư nhà ta đang ở cùng vị hôn phu sao? Mau đưa tướng quân nhà các ngươi về phủ đi."
"Vị hôn phu?"
Lệ Vô Tận thoáng ngơ ngác.
Ngay sau đó men say trong mắt hắn tan đi hơn nửa.
Sắc mặt hắn trở nên u ám, ánh mắt sắc bén như chim ưng đảo qua giữa ta và Giang Thê Hạc rồi hắn cười nhạt.
"Hạ Thính Thiền, đúng là nàng thiếu nam nhân thật đấy. Mới mấy ngày không gặp đã không chờ nổi mà quấn lấy kẻ khác rồi."
Giang Thê Hạc nhíu mày, giống như lần đầu tiên nhận ra vị tướng quân mà mình luôn ngưỡng mộ.
Hắn lên tiếng khuyên:
"Tướng quân, xin thứ cho thuộc hạ nói thẳng, những lời ngài vừa nói quả thật không thích hợp. Chúng sẽ làm tổn hại danh tiết của Hạ tứ tiểu thư."
Một người hôm nay mới quen còn biết đứng ra bảo vệ ta.
Cơn bực bội dâng lên trong lòng, ta lập tức đáp trả:
"Tướng quân nói vậy là có ý gì? Ta và Giang phó tướng là hôn sự do thánh thượng ban, không thể xem là người ngoài.”
"Chuyện này tướng quân là người rõ nhất, chẳng phải sao?"
Lệ Vô Tận vung roi ngựa vừa khéo quất trúng mu bàn tay của tên tùy tùng đang dắt ngựa.
Hắn c.ắ.n răng chịu đau, đưa dây cương vào tay Lệ Vô Tận.
Chân mày Giang Thê Hạc càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
Chưa kịp mở miệng đã nghe Lệ Vô Tận nói:
"Ta đưa Tứ tiểu thư về. Giang phó tướng… Chuyện ở đây không còn liên quan đến ngươi nữa."
Giang Thê Hạc kéo ta ra sau lưng mình.
"Tướng quân. Nàng ấy là vị hôn thê của thuộc hạ."
Lệ Vô Tận hơi nghiêng đầu, trong mắt tràn ngập vẻ khinh thường.
"Đây… là mệnh lệnh."
9
Ta từ chối lên ngựa, Lệ Vô Tận không hề vội vàng.
Hắn cúi người, vòng tay ôm lấy đầu ta.
Thứ đến trước cả giọng nói của hắn là mùi rượu nồng nặc.
Cằm hắn tựa trên đỉnh đầu ta, trong mắt người ngoài, dáng vẻ ấy thân mật chẳng khác gì một đôi tình nhân.
Hắn hạ thấp giọng nói:
"Nếu nàng không lên ngựa...thì chức phó tướng của Giang Thê Hạc cũng không cần làm nữa.”
"Ta có một thuộc hạ bị què chân, góa thê đã nhiều năm, rất trung thành, ta vẫn luôn muốn tìm cho hắn một mối hôn sự.”
"Ta nhớ Hồng Ngọc vẫn chưa thành thân, phải không?”
"Thiền nhi nàng là người thông minh, nàng biết mình nên làm gì."
Đây chính là người từng cùng ta tâm ý tương thông.
Hắn biết cách khống chế ta, hắn biết ta không muốn liên lụy đến người khác.
Cảm giác bất lực như thủy triều dâng lên, nhấn chìm toàn thân ta.
Ta giống hệt một con rối bị giật dây, mặc cho hắn kéo lên lưng ngựa.
Chiếc đèn hoa sen mà Giang Thê Hạc thắng về cho ta rơi xuống đất.
Gạch xanh đâu phải nơi hoa sen thuộc về, ngọn lửa quấn lấy lớp lụa màu phi hồng, cùng chiếc đèn đồng quy vu tận.
Bàn tay đang ôm eo ta của Lệ Vô Tận siết càng lúc càng c.h.ặ.t nhưng ta nghiến c.h.ặ.t răng.
Suốt cả quãng đường không nói một lời.
...
Buổi tối, phụ thân đến tiểu viện tìm ta nhưng vồ hụt.