“Bao nhiêu năm nay, người khác giới được chính miệng Thẩm Quát thừa nhận là bạn có lẽ chỉ có Tập Noãn Noãn. Ngay cả những người khác giới cùng chúng ta lớn lên cũng không có vinh dự này.”

“Đúng, bây giờ hai người là bạn bình thường. Vậy sau này thì sao?”

“Thẩm Quát, anh tự hỏi lòng mình đi. Nếu lần này tôi không nâng chuyện lên mức ly hôn, mà chỉ cãi nhau với anh, làm loạn với anh, thậm chí uy h.i.ế.p anh, anh sẽ làm gì?”

“Anh sẽ cảm thấy tôi phiền, cảm thấy tôi nhỏ nhen, cảm thấy tôi vô lý.”

“Anh sẽ hết lần này đến lần khác nói với tôi: Chúng tôi chỉ là bạn bình thường.”

“Anh biết điều đáng ghét nhất là gì không? Chính là kiểu người các anh, lấy danh nghĩa bạn bè bình thường để làm những chuyện mập mờ, đến cuối cùng còn trách tôi. Thậm chí nếu hai người thật sự xảy ra chuyện gì, còn nói là do tôi ép.”

“Cần gì chứ? Chẳng phải cắt đứt từ gốc là tốt nhất sao?”

“Một miếng thịt thối, cắt bỏ là xong!”

Thẩm Quát lắc đầu, chậm rãi lắc đầu.

Anh cầu xin nhìn tôi:

“Ôn Mộ Kiều, Ôn Mộ Kiều, em không thể như vậy. Em không thể vì những chuyện chưa từng xảy ra mà không cần anh. Đây chỉ là suy đoán của em, chúng sẽ không và cũng không thể xảy ra.”

Tôi xoa xoa thái dương.

“Anh biết đ.á.n.h giá rủi ro không?”

Thẩm Quát cứng người:

“Vậy tình cảm của chúng ta thì sao? Hai mươi hai năm tình cảm của chúng ta, em cứ dễ dàng từ bỏ như vậy sao?”

“Chúng ta còn có con, chúng ta sẽ ngày càng tốt hơn.”

“Ôn Mộ Kiều, em vẫn còn yêu anh, em vẫn yêu anh!”

Dường như tình yêu này là chỗ dựa cuối cùng của anh, là thứ tôi cho anh.

Tôi cắt ngang:

“Thẩm Quát, anh có yêu tôi không?”

Thẩm Quát nhìn tôi.

Lần đầu tiên anh trực tiếp trả lời câu hỏi này.

Ánh mắt anh nặng nề, kiên định:

“Ôn Mộ Kiều, anh yêu em!”

Tôi cười khẩy:

“Anh có thể vừa yêu tôi vừa làm những chuyện không rõ ranh giới, mập mờ như vậy. Tôi vừa yêu anh vừa muốn ly hôn với anh thì có vấn đề gì?”

Sắc mặt Thẩm Quát trắng bệch, anh cầu xin nhìn tôi, ánh mắt giống như một người sắp c.h.ế.t đuối tuyệt vọng.

Tôi quay đầu, không muốn nhìn anh:

“Thẩm Quát, tôi cho anh một tuần để suy nghĩ.”

“Tôi nghiêm túc nói cho anh biết, tôi chỉ sinh đứa con này khi ở trạng thái độc thân. Nếu không, một tuần sau tôi sẽ bỏ.”

Lời tôi tuyệt tình lạnh lùng, làm tổn thương cả người lẫn mình.

Phía sau truyền đến một tiếng động nặng nề, sau đó là tiếng gầm như dã thú bị dồn vào đường cùng của Thẩm Quát:

“Ôn Mộ Kiều!”

8

Tôi nằm viện một tuần.

Trong một tuần này, Thẩm Quát giống như người con hiếu thảo, sáng tối đều đặn, ngày ba bữa mang cơm, mang thức ăn, mang canh cho tôi.

Ngoài lần đầu tôi hất đổ bát cháo, sau đó tôi cũng không làm mình làm mẩy nữa.

Đồ anh mang đến, tôi đều nhận hết.

Dù sao, có khổ cũng không thể để bản thân chịu.

Không thể không nói, đồ Thẩm Quát mang đến thật sự rất ngon.

Tôi ăn đồ anh mang đến, nhưng Thẩm Quát dường như càng đau lòng hơn.

Anh nói:

“Ôn Mộ Kiều, anh rất sợ. Em như vậy khiến anh cảm thấy em đang ngày càng xa anh.”

Không thể không nói, anh là người thông minh, nhìn vấn đề rất đúng bản chất.

Nhưng tôi thật sự vô tâm như vẻ ngoài sao?

Cũng không hẳn.

Dù sao đây là tình cảm hai mươi hai năm, tôi đâu phải robot.

Đối mặt với anh, tôi cũng sẽ buồn, cũng sẽ đau lòng.

Nhưng mỗi lần buồn và đau lòng lại nhắc nhở tôi, tất cả đều là do anh gây ra.

Là anh từ bỏ tình cảm hai mươi hai năm trước.

Tôi hết lần này đến lần khác lặp lại quá trình này trong đầu.

Đau như vạn mũi tên xuyên tim, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Tin tôi nằm viện dưỡng thai, dưới sự đồng ý của tôi và Thẩm Quát đã được giữ kín.

Vì vậy cuối cùng người đến bệnh viện thăm tôi chỉ còn Giang Phương Ninh.

Giang Phương Ninh rất nhiều chuyện, thích hóng hớt, hoàn toàn không ngừng được miệng.

Cô ấy lải nhải kể hết mọi chuyện trong công ty cho tôi nghe.

Cô ấy nói Thẩm Quát đã sa thải Tập Noãn Noãn.

Cô ấy nói Tập Noãn Noãn xông đến trước mặt Thẩm Quát chất vấn anh, vẻ mặt như muốn khóc mà không khóc, kiên cường bất khuất.

Cô ấy không hiểu, tại sao đàn ông đều thích kiểu này?

Cô ấy nói Tập Noãn Noãn chất vấn Thẩm Quát, cô ta đã làm sai chuyện gì.

Kết quả Thẩm Quát nói:

“Tôi là ông chủ. Tôi sa thải một nhân viên cần lý do sao?”

Giang Phương Ninh nói câu này ngầu c.h.ế.t đi được.

Cô ấy nói sau khi nghe xong, mặt Tập Noãn Noãn trắng bệch, vẻ mặt giống như bị người ta phụ bạc, đau lòng tuyệt vọng.

Nhưng Thẩm Quát ngay cả một ánh mắt cũng không dành cho cô ta.

Tôi thấy kỳ lạ:

“Sao cô biết rõ như vậy?”

Chẳng lẽ bây giờ người trong công ty bọn họ dám công khai hóng chuyện của Thẩm Quát rồi?

Giang Phương Ninh nói:

“Sau khi Tập Noãn Noãn xông vào, Tổng giám đốc Thẩm bảo tôi mang một cốc cà phê vào, sau đó lại bảo tôi chờ, nói có một tài liệu cần tôi mang ra. Vì vậy tôi đã đứng xem toàn bộ.”

Cô ấy rất đắc ý!

Tôi rất cạn lời!

Nhìn ánh mắt khó nói thành lời của tôi, cô ấy dường như cũng nhận ra điều gì.

“...Vậy là tôi bị người ta coi như cái loa truyền lời?”

“Ha!”

“...Đàn ông đúng là ch.ó!”

Chẳng phải ch.ó sao?

Tình sâu nghĩa nặng đến muộn còn hèn hơn ch.ó.

Cứ phải đợi mất đi mới biết trân trọng, chẳng còn ý nghĩa gì nữa!

Ngày thứ năm, Thẩm Quát vẫn không chịu đồng ý.

Tôi trực tiếp đặt lịch phẫu thuật phá thai.

Buổi tối, Thẩm Quát đau khổ, suy sụp ngồi bên giường tôi.