Người phía sau chính là Thái t.ử Tiêu Dịch.

Chàng đứng sau lưng ta, một tay chống bên cạnh vai ta.

Che kín cả người ta trong góc tường khuất bóng.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức tưởng như có thể nghe thấy nhịp thở của nhau.

Ta thậm chí còn ngửi được hương tùng mát lạnh nhàn nhạt phảng phất nơi vạt áo của chàng.

Nghe tiếng bước chân mỗi lúc một đến gần, thần sắc Tiêu Dịch vẫn không hề thay đổi.

Chàng chỉ lặng lẽ tháo một miếng ngọc bội bên hông, phất tay ném về phía xa.

Ngọc bội rơi xuống bụi cỏ, phát ra một tiếng động khẽ.

Tiêu Tuân lập tức quay người đuổi theo.

Nhân lúc ấy.

Tiêu Dịch nắm lấy cổ tay ta, đưa ta vào một gian nhĩ phòng đã bị bỏ hoang bên cạnh.

Nhĩ phòng chật hẹp, hai người chúng ta gần như chỉ có thể đứng sát bên nhau.

Tiêu Dịch buông cổ tay ta ra.

Rồi lập tức lùi về sau nửa bước, dường như sợ mình đã mạo phạm đến ta.

"Vừa rồi tình thế cấp bách, có điều thất lễ, mong cô nương thứ lỗi."

Ta khẽ lắc đầu.

"Đa tạ Điện hạ."

18

Ngoài cửa rất nhanh vang lên giọng nói của Tiêu Tuân.

"Không có ai."

Ôn Ngôn hạ giọng nói:

"Có lẽ chỉ là mèo hoang."

Thế nhưng Tiêu Tuân vẫn chưa lập tức rời đi.

Bước chân hắn quanh quẩn ngoài cửa hồi lâu.

Chỉ cách một cánh cửa gỗ mỏng manh, ta gần như có thể nghe thấy cả tiếng hô hấp của hắn.

Tiêu Dịch khẽ giơ tay, che chắn ta ở phía sau lưng.

Động tác của chàng tự nhiên đến cực điểm.

Đúng lúc Tiêu Tuân sắp đưa tay đẩy cửa.

Cách đó không xa bỗng truyền đến tiếng của thị vệ canh đêm.

Tiêu Tuân không còn cách nào khác, chỉ đành dừng tay, vội vã dẫn Ôn Ngôn rời đi.

Lúc ấy ta mới chậm rãi thở phào một hơi.

"Vì sao Điện hạ lại có mặt ở đây?"

Tiêu Dịch khựng lại một thoáng.

"Cô thấy nàng một mình đi về phía thiên viện, nên theo đến xem."

Chàng nói rất bình thản, nhưng ta lại không nhịn được ngẩng đầu nhìn chàng.

Phủ Thái phó rộng lớn như vậy, sao chàng có thể vừa khéo nhìn thấy ta?

Trừ phi ánh mắt của chàng vốn vẫn luôn dõi theo ta.

Ta không truy hỏi thêm.

18

Ta bèn đem toàn bộ những điều vừa nghe được kể lại không sót một lời.

Tiêu Dịch nghe xong, thần sắc càng lúc càng lạnh.

"Chiếc bình sứ đâu?"

"Vẫn còn trên người Tiêu Tuân."

"Ngày mai nếu hắn không lấy nó ra, sẽ không có chứng cứ."

Tiêu Dịch nhìn ra ngoài cửa.

"Sẽ có chứng cứ."

Ta khẽ sững người.

Chàng giơ tay lên.

Một hắc y thị vệ lặng yên không một tiếng động đáp xuống từ ngoài cửa sổ.

Trong tay hắn đang nâng chính miếng ngọc bội mà ban nãy Tiêu Dịch đã ném đi.

"Những lời bọn chúng vừa nói, ám vệ đều đã nghe thấy."

Tiêu Dịch nhàn nhạt nói:

"Tùy tùng hắn mang theo, những người hắn từng tiếp xúc, những thứ hắn từng lấy qua, ta đều sẽ sai người điều tra rõ ràng. Nàng không cần lo lắng."

Ta nhìn chàng, trong lòng lần đầu tiên nảy sinh một cảm giác an ổn mà trước nay chưa từng có.

Khác với sự che chở của Tiêu Tuân ở kiếp trước.

Tiêu Dịch chỉ lặng lẽ giải quyết ổn thỏa mọi việc, để ta không phải bận lòng.

Còn Tiêu Tuân lại luôn cố tình phóng đại mức độ nghiêm trọng của mọi chuyện.

Khiến ta không dám tùy tiện hành động dù chỉ nửa bước, chỉ dám trốn dưới đôi cánh của hắn, không dám gặp gỡ bất kỳ ai bên ngoài.

19

Tiêu Dịch hộ tống ta trở về viện.

Sắp đến cổng viện, chàng bỗng dừng bước.

"Tối nay, mọi thứ nàng đưa vào miệng, ta sẽ phái người âm thầm trông chừng."

"Nhưng khối ngọc hoàn của nàng, tốt nhất đừng mang theo bên mình."

Theo bản năng, ta đưa tay nắm lấy khối ngọc hoàn trước n.g.ự.c.

"Vậy ta nên cất ở đâu?"

Tiêu Dịch trầm mặc giây lát.

"Nếu nàng tin được cô."

Ta tháo khối ngọc hoàn xuống, đưa cho chàng.

Tiêu Dịch lại không lập tức nhận lấy.

Chàng cúi đầu nhìn nửa khối ngọc hoàn trong lòng bàn tay ta.

Trong đáy mắt dường như thoáng hiện một tia hoảng hốt.

"Thuở nhỏ, nàng cũng luôn giao đồ cho cô cất giữ."

Ta sững người.

"Trước đây ta rất tin tưởng Điện hạ sao?"

Tiêu Dịch ngước mắt nhìn ta.

"Ừ."

"Lúc làm vỡ nghiên mực của phụ thân, nàng sẽ nhét những mảnh vỡ vào tay cô."

"Lúc lén ăn bánh của mẫu thân, nàng sẽ giấu chiếc đĩa không vào hòm sách của cô."

"Bị phạt chép sách, nàng cũng sẽ vừa khóc vừa năn nỉ cô chép giúp."

Khi nói những lời ấy.

Khóe môi chàng khẽ cong lên một nụ cười rất nhạt.

Hoàn toàn khác với dáng vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày.

Ta nhìn chàng, nơi l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng dâng lên một cảm giác chua xót.

Thì ra trước khi ta bị bắt cóc.

Cũng từng có một người ghi nhớ từng chuyện nhỏ nhặt về ta như thế.

"Vậy... Điện hạ đều giúp ta che giấu sao?"

Ta không nhịn được lên tiếng hỏi.

Tiêu Dịch im lặng một lúc, rồi bật cười khẽ, lắc đầu.

"Nghiên mực là do cô bồi thường."

"Bánh ngọt là cô mua lại."

"Còn sách bị phạt chép..."

Hiếm khi chàng ngập ngừng một thoáng.

"Cô đã chép thay nàng hơn nửa."

Ta không kìm được, bật cười thành tiếng.

"Vậy chẳng phải từ thuở nhỏ Điện hạ đã luôn nuông chiều ta sao?"

Tiêu Dịch nhìn ta, trong ánh mắt mang theo một vẻ dịu dàng mà nhất thời ta không sao hiểu được.

"Thuở ấy, cô vẫn luôn cho rằng..."

"Có thể nuông chiều nàng cả một đời."

Lời vừa dứt, cả hai đều rơi vào im lặng.

Dường như Tiêu Dịch cũng nhận ra mình vừa nói điều gì.

Chàng rất nhanh liền dời ánh mắt sang nơi khác.

"Ý của cô là... nàng là con gái của ân sư, cô đương nhiên phải chăm nom nàng."

Ta không vạch trần, chỉ đưa khối ngọc hoàn về phía chàng thêm một chút.

"Vậy đành làm phiền Điện hạ... lại giữ giúp ta một lần nữa."

Lúc ấy Tiêu Dịch mới đưa tay nhận lấy khối ngọc hoàn.

Động tác trịnh trọng đến mức tựa như đang nâng niu một báu vật hiếm có trên đời.

20

Ta trở về viện chưa được bao lâu.

Ôn Ngôn quả nhiên bưng một bát canh an thần bước vào.

Trên gương mặt nàng ta lại hiện lên nụ cười thân thiết như mọi ngày.

"A Đàn."

"Hôm nay muội đi đường vất vả, đêm xuống e rằng sẽ khó ngủ."

"Ta đặc biệt dặn nhà bếp nấu một bát canh an thần cho muội."

Ta nhìn chén sứ trong tay nàng ta.

"Đa tạ tỷ tỷ đã có lòng."

6 - Cố Mộng Hồi Hương - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia