03
Yến thưởng hoa được tổ chức tại Bách Hoa Đại Điện của phủ Trưởng công chúa.
Quý nữ các phủ năm ba người tụm lại một chỗ, tiếng ngọc bội leng keng, tiếng cười nói không dứt.
Thẩm Thanh Yến khoác một thân trường váy nguyệt bạch thêu hoa ngọc lan, dáng người đoan chính, được một đám quý nữ thế gia vây quanh ở giữa chuyện trò.
Thẩm Thanh Hòa mặc một thân váy thạch lựu đỏ rực, qua lại giữa đám đông, mày mắt phơi phới, thỉnh thoảng lại chen vào đôi ba câu.
Còn ta, khoác y phục may từ xấp Vân Cẩm màu nhã kia.
Không điểm tô diễm sắc, đứng dưới gốc đào bên ngoài điện, chẳng khác nào một vật làm nền không đáng để tâm.
Nhưng ánh mắt ta lại không chớp lấy một lần, khóa c.h.ặ.t trên người Thẩm Thanh Hòa.
Không ai hay biết phủ Trưởng công chúa xưa nay tiếp khách thường dùng Ngọc Lộ Tuyết Nha.
Đó là loại trà thượng hạng được hái từ cây trà cổ trăm năm trên Tây Sơn, tính trà cực hàn, khi vào miệng thanh mát, là giai phẩm ngự dụng trong yến tiệc.
Phàm ai có thể uống được, đều xem như có phúc.
Ngọc Lộ Tuyết Nha có công thanh hỏa giải mệt, nhưng ít ai biết rằng hàn trà gặp hương ấm, hai thứ xung khắc, sẽ khiến khí huyết cuồn cuộn, nóng bức, mất đi thần trí.
Kiếp trước ta theo Tạ Tri Cách đến đây bái yết, uống nửa chén, liền chẳng hiểu vì sao trong lòng n.g.ự.c nóng ran.
Trên đường trở về, ta liền mất đi lý trí.
Vì thế, trong xe ngựa, ta cầu Tạ Tri Cách muốn ta.
Nghĩ đến đây, khóe môi ta khẽ cong lên.
Không lâu sau, bên ngoài điện truyền đến một loạt tiếng bước chân, một đám thế gia công t.ử lần lượt nhập tiệc.
Cẩm y ngọc quan, phong lưu tuấn lãng, không ít quý nữ trong điện đều lặng lẽ ngước mắt, ghé đầu thì thầm với nhau, đ.á.n.h giá gia thế, dung mạo của con cháu các nhà.
Hơi thở Thẩm Thanh Hòa hơi gấp, hai má ửng lên một tầng đỏ nhạt, ánh mắt dính c.h.ặ.t lấy vị cháu trai của Trưởng công chúa.
Lục gia, Lục Cảnh Diễn.
Sự ái mộ của nàng, chẳng hề che giấu.
Thấy vậy, ta không muốn tiếp tục ở lại góc điện khiến người khác chú ý, liền cất bước đi ra ngoài.
Đi đến phía trong cửa điện, ta va phải một thị nữ đang bưng khay trà chuẩn bị nhập tiệc.
Đĩa sứ chao đảo, chén trà va vào nhau phát ra tiếng khẽ vang.
Ta vội đưa tay đỡ lấy thị nữ kia.
Ta thu lại thần sắc, nhàn nhạt xin lỗi thị nữ, rồi thuận theo hành lang chậm rãi bước đi.
Giữa những cành hoa cây cối thấp thoáng, ta nghe thấy giọng nói quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.
“Thanh Yến, qua vài ngày nữa ta sẽ đến cửa cầu thân, nàng gả cho ta sớm một chút, có được không?”
Giọng Tạ Tri Cách trong trẻo, ôn nhuận.
Ta tiến lên nửa bước, nhìn đôi mắt mang ý cười nhàn nhạt của hắn.
Kiếp trước, hắn cũng từng nhìn ta bằng ánh mắt như vậy.
Dẫu biết ta mạo danh Thẩm Thanh Yến, hắn cũng chưa từng oán hận ta.
Hắn nói:
“Hôn nhân là đại sự cả đời của nữ t.ử, đã ngươi và ta bái đường, ngươi chính là thê t.ử của ta.”
Hắn nói hắn sẽ không phụ ta, quả nhiên chưa từng phụ ta.
Cho dù cả đời ta không có hài t.ử, hắn cũng chưa từng nạp thêm một phòng thiếp thất.
Chỉ là đến cuối cùng, vào ngày Thẩm Thanh Yến c.h.ế.t.
Đó là lần đầu tiên hắn nói những lời nặng nề với ta.
Cũng từ đó, ta hiểu rằng hắn đối tốt với ta là tận trách nhiệm của một người phu quân, chứ chẳng hề có lấy một tia tình ý.
Trong lòng hắn, từ đầu đến cuối đều chứa đựng hình bóng Thẩm Thanh Yến.
Hắn nói ta rất tốt, nhưng lại không chịu chia cho ta dù chỉ một phần tình yêu.
Khi ấy ta cũng từng nghĩ.
Hắn cho ta thể diện, cho ta tất cả những thứ ta cần, ta còn có gì mà không biết đủ.
Nhưng con người vốn rất tham lam.
Ta mím môi, nhìn Thẩm Thanh Yến ở đối diện hắn.
Người xưa nay luôn trầm ổn tự chủ ấy, lúc này vành tai đỏ ửng, cụp mắt thu liễm thần sắc, vẻ bình tĩnh thường ngày cũng phai đi vài phần.
Nàng khẽ gật đầu, xem như đã nhận lời.
Ta cách qua từng tầng cành hoa, cảm thấy chẳng có gì đáng xem.
Xoay người, ta lặng lẽ trở về đại điện ngồi xuống.
Rất nhanh liền đến lượt các quý nữ hiến nghệ, Tạ Tri Cách cũng trở về chỗ ngồi.
Ánh mắt hắn mấy lần hướng về phía Thẩm gia, nghĩ hẳn là đang nhìn Thẩm Thanh Yến.
Ta rũ hàng mi, không nhìn hắn nữa.
Đến lượt Thẩm Thanh Hòa, nàng biểu diễn điệu múa đã luyện tập mấy ngày trong nhà.
Nhạc khúc cất lên, váy đỏ xoay múa, dáng người uyển chuyển.
Không thể không thừa nhận, một thân váy đỏ quả thực rất đẹp.
Ta nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, nhìn nàng.
Khúc nhạc còn chưa hết một nửa, nàng bắt đầu toàn thân nóng bức khó chịu, theo bản năng xé kéo y phục trên người, ngoại sam từng kiện từng kiện trượt xuống.
Trong lúc mọi người kinh ngạc, nàng lảo đảo nhào về phía Lục Cảnh Diễn.
Tư thái quyến rũ phô bày hết thảy, trước mặt mọi người tùy ý quyến rũ hắn.
Cả đại điện trong nháy mắt lặng ngắt như tờ, sau đó tiếng cười ồ cùng những lời xì xào bàn tán lập tức bùng lên.
Ta bình thản ngồi tại chỗ, khóe môi nổi lên một nụ cười lạnh nhạt đến cực điểm.
Nàng nói ta và mẫu thân lẳng lơ, vậy đợi đến khi d.ư.ợ.c hiệu qua đi, biết bản thân đã mất mặt đến vậy, nàng sẽ có vẻ mặt thế nào đây?
Thật ra, ta có chút mong chờ.
Chỉ là Thẩm Thanh Yến.
Sắc mặt nàng trắng bệch như giấy, vội vàng chạy lên, lấy y phục bọc lấy người Thẩm Thanh Hòa, liên tục khom gối nhận lỗi với Trưởng công chúa ở chủ vị. Thẩm Thanh Hòa thần trí mơ hồ, trong miệng vẫn còn không ngừng nói năng hồ đồ.
Thẩm Thanh Yến vừa thẹn vừa giận, nửa dìu nửa kéo Thẩm Thanh Hòa, chật vật vội vàng rời khỏi yến tiệc.
Trước khi đi, nàng hung hăng liếc ta một cái.
Vì vậy, ta chậm rãi đứng dậy.
Thân là nữ nhi Thẩm gia, hai vị đích nữ đã rời đi, ta là thứ nữ tự nhiên cũng không thể ở lại lâu.
Chỉ là vừa bước ra khỏi cánh cửa sơn son, gió chiều dưới hành lang phất qua cành hoa.
Một giọng nam thanh lãnh vang lên từ phía sau:
“Nghi Ca.”
Bước chân ta khựng lại.
Là Tạ Tri Cách.
Hắn đứng dưới bóng cột hành lang, cẩm bào tôn lên đường nét mày mắt thâm trầm, ánh mắt trầm trầm nhìn ta.
“Khiến Thẩm Thanh Hòa mất mặt đến vậy, trong lòng nàng, có phải rất thống khoái không?”