7
Gần tới kỳ nghỉ hè, tôi đã bắt đầu sửa soạn hành lý để về nhà.
Tôi học đại học ở tỉnh khác, cách nhà khá xa, nên chỉ có kỳ nghỉ đông và nghỉ hè mới có dịp về thăm nhà một chuyến.
Tôi và Quý Hoài vẫn ăn trưa cùng nhau ở căn tin như mọi ngày.
Quý Hoài tỉ mỉ gắp bỏ hết sạch hành lá trong thức ăn ra giúp tôi, rồi lên tiếng hỏi: "Nghỉ hè em có dự định gì chưa?"
"Dạ chưa, anh đón kỳ nghỉ hè một mình sao?"
Quý Hoài là người dân bản địa. Như vậy tính ra thì tôi sẽ có gần hai tháng trời không được gặp anh.
Quý Hoài nhìn tôi với vẻ vô cùng đáng thương: "Ừm, một mình."
Quý Hoài cố tình nhấn mạnh vào hai chữ "một mình".
Tôi nhớ tới hoàn cảnh gia đình anh, lòng chợt mềm nhũn: "Thế anh có muốn về nhà cùng em không? Vừa hay đối diện nhà em có một khách sạn, cứ coi như đến đó du lịch vậy?"
Gương mặt Quý Hoài hớn hở ra mặt ngay lập tức: "Được."
Nhìn cái tốc độ lật mặt của anh làm tôi suýt thì tưởng anh cố tình giăng bẫy mình.
Tôi dặn dò anh: "Hôm nay về ký túc xá nhớ thu xếp hành lý nhé."
Quý Hoài trả lời cực kỳ thản nhiên: "Anh dọn xong hết rồi."
"Nhanh thế cơ á!"
Không phải đã mưu tính sẵn từ đời thuở nào rồi đấy chứ!
Chỉ chờ tôi mở miệng đưa ra lời đề nghị thôi.
Ngay ngày nghỉ hè đầu tiên, chúng tôi lên máy bay về nhà tôi.
Tôi đưa Quý Hoài đến khách sạn. Quý Hoài đã đặt hẳn một căn phòng tổng thống.
Vừa bước vào phòng, bầu không khí xa hoa lộng lẫy đã phả ngay vào mặt.
Sau khi tham quan một vòng, tôi định mở cửa đi về thì tay lại bị Quý Hoài giữ c.h.ặ.t lại.
Quý Hoài hơi dùng lực kéo một cái, tôi liền ngã gọn vào lòng anh.
Quý Hoài ôm eo tôi, từng bước từng bước lùi về phía sau, cho đến khi lưng tôi dựa sát vào cánh cửa phòng.
Một nụ hôn nồng nàn cứ thế hạ xuống.
Tới tận lúc hai chân tôi bủn rủn sắp không đứng nổi nữa, Quý Hoài mới chịu buông tôi ra.
Vẻ mặt Quý Hoài đầy tủi thân: "Điềm Điềm, anh không nỡ xa em."
Tôi đành phải vỗ về dỗ dành: "A Hoài ngoan nhất."
Tôi kiễng chân lên vừa định xoa xoa tóc anh, dường như Quý Hoài nhận ra ý đồ ấy, bèn cúi đầu xuống, gục vào hõm cổ tôi.
Ôm nhau thêm vài phút đồng hồ, Quý Hoài mới lưu luyến để tôi rời đi.
Về đến nhà, tôi vừa bước vào cửa là mùi thức ăn thơm lừng đã xộc ngay vào mũi.
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: "Điềm Điềm về rồi đấy à! Rửa tay ăn cơm đi con, bố làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất đấy."
Tôi ngó điện thoại. Mới ba giờ chiều mà bố đã nấu xong bữa tối rồi sao?
Tôi chạy tót vào bếp: "Bố ơi, sao nhà mình nấu cơm sớm thế ạ?"
Bố Hạ vừa xóc chảo vừa bảo: "Còn không phải vì sợ cô công chúa nhỏ nhà ta bị đói sao."
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi lại rung lên một nhịp thật mạnh.
Bố mẹ thật sự yêu tôi rất nhiều!
Bữa cơm kéo dài đến tận tám giờ tối. Tôi nghĩ cũng đã đến lúc phải khai thật chuyện mình đang yêu đương rồi.
Tôi trịnh trọng nói với hai vị phụ huynh: "Bố mẹ ơi, con có bạn trai rồi."
Phản ứng đầu tiên của mẹ Từ là: "Thằng nhóc nào mà mắt kém đến mức nhìn trúng con vậy?"
Phản ứng đầu tiên của bố tôi lại là: "Con heo con nhà mình lại đi ủi khóm cải thảo nhà ai rồi?"
Tôi: "..."
Cuối cùng hai người quyết định trưa mai sẽ mời Quý Hoài đến nhà dùng bữa cơm thân mật.
Chín giờ tối tắm rửa xong xuôi, tôi ngả lưng lên giường.
Quý Hoài đã gửi cho tôi mấy tin nhắn liền.
H: "Cục cưng, mới không gặp hai tiếng mà anh nhớ em quá!"
H: "Bốn tiếng rồi nè."
H: "(Hình ảnh)."
H: "Nhìn này, cái nhà hàng em giới thiệu ăn ngon phết."
H: "Sáu tiếng rồi đó. Cục cưng ơi, có phải em hết thương anh rồi không /icon khóc lóc."
Hạ Điềm Rất Ngọt: "Em vừa tắm xong, ăn cơm hơi lâu một tí, lại còn buôn chuyện với bố mẹ một lúc nữa. Trưa mai anh đến nhà em ăn cơm nhé?"
H: "Biết ngay là em vẫn còn yêu anh mà."
H: "Thế này có được tính là ra mắt phụ huynh không?"
Mùa Hè Rất Ngọt: "Tính chứ! Yên tâm đi bố mẹ em hiền lắm."
H: "Ừm, em nghỉ ngơi sớm đi, ngủ ngon nha."
Mùa Hè Rất Ngọt: "Ngủ ngon."
Mùa Hè Rất Ngọt: "(Định vị)."
H: "Chúc em có những giấc mơ đẹp."
Hôm sau tôi ngủ một mạch đến khi tự tỉnh. Cảm giác đó đúng là sướng vô cùng.
Vừa ngủ dậy tôi đã nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả ngoài phòng khách.
Mẹ đang cười nói xởi lởi: "Tiểu Hoài có mệt không con? Trong bếp có chú lo là được rồi, ra phòng khách xem tivi ăn miếng hoa quả đi này."
"Con cảm ơn dì ạ."
Quý Hoài đến rồi á? Mới có mười giờ thôi mà? Sớm thế ư?