Ngay tại lúc này, cả người Đóa Lai không ngừng chảy mồ hôi, hơn nữa chân cũng đã mềm nhũn không còn đủ sức để chống đỡ nhưng cậu không thể nằm sấp xuống được, Bàng Suất hiểu ý, ngay lập tức lấy cái gối qua lót dưới người Đóa Lai, tiếp tục th*c m*nh vào. Trong một khoảng khắc, Bàng Suất rất muốn làm Đóa Lai đến c.h.ế.t, nhưng suy đi tính lại hắn vẫn không dám làm vậy, dù gì đây cũng là lần đầu của hai người, đột nhiên lại nảy sinh chuyện này, không những xấu hổ mà còn không được phép làm quá khích, khổ gì đâu không.
Hiện tại Đóa Lai đã rơi vào trạng thái say mê cho nên cậu quyết không kiềm chế nữa mà rên lấy rên để, âm thanh vừa truyền ra, Lương Sinh đứng ở trong bếp nhịn không nổi, dồn hết sức băm đồ ăn, nếu không phải là vì Đóa Lai vất vả lắm mới cua được Bàng Suất thì chắc chắn cậu đã chạy vào mắng té tát một trận rồi.
Cho đến khi Đóa Lai rên đến khàn giọng, lúc này Bàng Suất mới rút ra. Chậm rãi cúi đầu, Bàng Suất sớm đã ướt đẫm mồ hôi, hắn xoay người sang nằm một bên, Đóa Lai cũng đã nghĩ thông, dù sao mình không phải là con gái, cũng giống như Bàng Suất chưa bao giờ làm với con trai, xong việc không chừng sẽ lựa chọn cố ý lảng tránh.
Nhưng mà Đóa Lai không ngờ rằng Bàng Suất vừa nằm xuống việc đầu tiên hắn làm là kéo Đóa Lai lại, ôm cậu nói: “Lai thần tài, không ngờ em còn sức chống đỡ nha.” Bàng Suất vui vẻ, mở miệng nói tiếp: “Thế nào, thấy anh lợi hại không?”
Đóa Lai giơ tay lau mồ hôi trên trán, gật gật đầu, cười thỏa mãn: “Ừm, nhưng mà lúc bắt đầu đau lắm, em phải c.ắ.n c.h.ặ.t răng luôn đó.”
“Em chưa làm lần nào, đau là chuyện bình thường thôi.” Nói xong, Bàng Suất vội nhìn xuống dưới thân, hừ một tiếng: “Hù c.h.ế.t anh, may mà không chảy m.á.u.”
Đóa Lai cảm giác xấu hổ, cọ mình ngồi dậy: “Em đi tắm đây.”
“Hả? Bị anh nói nên ngại à?” Bàng Suất gác chân, lắc lư nói: “Lấy cho anh điếu t.h.u.ố.c.”
Nghe vậy, Đóa Lai nhặt cái quần nằm trên mặt đất của Bàng Suất lên, lấy một điếu t.h.u.ố.c ra đưa cho hắn.
Động tác Bàng Suất nhanh nhẹn, sau khi châm lửa thì hút mạnh một hơi, kẹp điếu t.h.u.ố.c trên tay cử chỉ vô cùng tự nhiên: “Đm, cảm giác cuộc sống tạm bợ này thật thoải mái.” Bàng Suất nháy mắt với Đóa Lai: “Tí làm thêm lần nữa nha
Đương nhiên Đóa Lai sẽ không từ chối nhưng cậu cũng không mất hết liêm sỉ mà đồng ý ngay. Đóa Lai vội mặc quần lót, cười: “Anh, em đi tắm đây.”
Bàng Suất nhìn Đóa Lai, cười nói: “Ừm em đi đi, nhóc-dâm-đãng.”
Đóa Lai cười, không nói gì, rung chân đắc ý mở cửa đi ra ngoài.
Đóa Lai vừa mới đến cửa nhà vệ sinh, Lương Sinh liền lén chạy đến, đứng trước Đóa Lai hấp tấp nói: “Mẹ ơi, hai người làm cũng lớn quá đó, có khi đứng dưới lầu còn nghe á.” Lương Sinh cố ý phóng đại sự việc.
“Đâu có lớn tiếng vậy.” Đóa Lai vừa cười vừa nói.
Lương Sinh nhếch miệng nói: “Cảm giác như thế nào?”
Đóa Lai cười cười: “Còn phải nói.” Nói xong, Đóa Lai mở cửa vào nhà vệ sinh, mở vòi sen rửa người. Lương Sinh đứng ở cửa nhìn vài lần, bĩu môi nói: “Số tớ đúng là khổ thật, các cậu ở trong phòng hưởng thụ, tớ còn phải nấu cơm cho các cậu.”
“Cậu vất vả rồi, tháng này thưởng thêm tiền cho cậu được không?”
Lương Sinh vừa nghe liền vui vẻ: “Ý này không tệ, nói được thì làm được đó nha!”
“Chắc chắn.” Đóa Lai nghiêm túc.
“Vậy cậu tắm đi, tớ xuống lầu mua hai bình rượu đây.” Nói xong, Lương Sinh chạy về phòng lấy ví rồi xuống lầu.
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh, Đóa Lai không thể không nhớ lại chuyện vừa xảy ra, ngẫm nghĩ một lát, Đóa Lai bất giác vui vẻ, hoặc có lẽ là quá cao hứng nên Bàng Suất rời khỏi phòng cũng không phát hiện ra. Đóa Lai đứng tắm một bên, một bên hưng phấn nói: “Một thế hệ mới thích trang điểm xúng xính áo quần, một thế hệ mới với những người mới, một thế hệ mới mà cô gái nhỏ tắm rửa không đóng cửa, tại sao cô lại không đóng cửa, bên ngoài còn có đàn ông nhìn đấy…”
Bàng Suất vừa đi tới cửa, nghe Đóa Lai hát vậy nhịn không được liền nở nụ cười, lúc này hắn đã mặc quần lót, tựa người vào cửa, miệng hút t.h.u.ố.c, cười nói: “Đm, vừa mới làm xong đã nghĩ tới đàn ông?”
Đóa Lai vội quay người lại, nhìn Bàng Suất cười ngốc: “Anh, anh tới khi nào vậy?”
Bàng Suất vui vẻ: “Không phải em nói em muốn đàn ông sao, cho nên đàn ông tới rồi đây.” Bàng Suất nghe Đóa Lai hát, nói tiếp: “Vừa rồi ngắm em hát, anh cũng muốn hát.” Nói xong, Bàng Suất đưa tay bóp lưng, hút t.h.u.ố.c, vô cùng gian manh cầm điếu t.h.u.ố.c rảy rảy hai cái: “Tay trái anh bóp lưng tay phải anh vẫy vẫy, vẫy một cái lông tay cũng đung đưa theo, tay phải anh bóp lưng tay trái anh vẫy…” Bàng Suất đang hát thì đột nhiên quên lời nhưng vẫn vừa nhảy vừa hát: “Tìm được một Đóa Lai dính tới anh, khó chịu quá làm sao bây giờ, vào quán uống một chai bia, uống xong lại thấy khó chịu quá làm sao bây giờ, ăn chén cơm thôi.” Bàng Suất vừa hát vừa nhảy đến đây liền không nhịn được nở nụ cười.
Đóa Lai ôm bụng cười ngặt nghẽo đến đau lưng: “Anh, trước đây anh từng nhảy sàn à?”
Bàng Suất tựa người vào cửa, cầm t.h.u.ố.c: “Không phải ở với em nên anh càng ngày càng khùng sao, mà đúng là lúc vũ trường trước kia của anh đang làm ăn ngon nghẻ, anh không có việc gì làm cũng nhảy chơi” Vừa nói xong, Bàng Suất đắc ý rung đùi, không cần phải nói, hắn đang rất vui, nhìn vào ánh mắt trìu mến của Đóa Lai.
“Đm, nhìn anh gì ghê vậy.” Bàng Suất tháy hai mắt Đóa Lai nhìn mình đắm đuối, không nhịn được cười nói: “Mau tắm đi, anh đói rồi.”
Đóa Lai vội nói: “Lương Sinh xuống dưới lầu mua rượu rồi, tí cậu ấy trở về rồi chúng ta ăn.”
Bàng Suất gật gật đầu, cẩn thận quan sát Đóa Lai, nhìn từ đầu xuống chân vài lần: “Anh nói em này Lai thần tài, lúc ngồi chồm hổm có thấy đau đ*t không?”
Đóa Lai ngạc nhiên: “Hả? Sao lại đau?”
“Đm, không phải vừa rồi…” Bàng Suất cười híp mắt.
Đóa Lai hiểu được, ôm m.ô.n.g nói: “Em…Em tự mình xử lí được, anh không cần lo đâu, mau vào nhà đi.”
“Đệt, anh đứng đây nhìn em không được à?”
Đóa Lai lúng túng nói: “Em ngại…”
“Đm.” Bàng Suất xoay người ném tàn t.h.u.ố.c vào thùng rác, nói tiếp: “Lai thần tài, anh hỏi em một câu, em như vậy đã bao lâu rồi?”
“Như vậy?” Đóa Lai trong chốc lát không hiểu được: “Như vậy là như sao?”
Bàng Suất khinh thường: “Anh hỏi em thích đàn ông được bao lâu rồi?”
“À, ý anh là vậy hả?” Đóa Lai cẩn thận suy nghĩ: “Từ nhỏ đã thích rồi.”
Bàng Suất vừa nghe liền mất hứng: “Làm với tên khác rồi?”
“Không có, tuyệt đối không có.” Đóa Lai khẩn trương: “Trước đây em không thích làm quen với mọi người, chỉ thích trong nhà bầu bạn với hoa cỏ, nếu ngày hôm đó không gặp được anh khong chừng em vẫn như vậy.”
Bàng Suất lộ vẻ tươi cười: “À, bảo sao.” Nói xong, Bàng Suất xoay người trở vào phòng khách.
Đóa Lai ngây người: “Bảo sao là thế nào?”
Bàng Suất cười vọng lại: “Bảo sao quấn c.h.ặ.t anh đau muốn c.h.ế.t.”
Đóa Lai cảm thấy mặt nóng lên, đứng ở trong nhà vệ sinh một lúc lâu mới bình tĩnh lại. Lúc cậu tắm rửa xong đi ra, Lương Sinh đã mua rượu về, đang ngồi nói chuyện luyên thuyên với Bàng Suất trong phòng khách.
“Đm, ngay từ đầu anh đã thấy cậu sai sai.” Bàng Suất chỉ vào Lương Sinh cười nói: “Anh còn nghĩ cậu thích anh đấy!”
Lương Sinh vừa cười vừa nói: “Mẹ ơi, đừng nói bậy nha, không cẩn thận em bị Đóa Lai bóp cổ c.h.ế.t mất.” Lương Sinh liếc mắt nhìn Đóa Lai từ nhà vệ sinh đi ra, chậc chậc lưỡi hỏi: “Cậu nói đúng không?”
Đóa Lai vội làm động tác c.ắ.t c.ổ: “Cẩn thận đi!”
“Đấy, anh thấy chưa, em cũng không dám.” Lương Sinh đứng dậy: “Ở trong bếp em đang luộc gà đặc biệt cho Đóa Lai, em đi lấy đây.”
Lương Sinh chạy vào trong bếp, Đóa Lai đến ngồi cạnh người Bàng Suất, Bàng Suất cười hỏi: “Lương Sinh với em trông có vẻ thân thiết nhỉ, anh dụ cậu ấy nói nhưng một chữ cậu ấy cũng không để lộ ra.”
“Đó là…” Đóa Lai buộc miệng nói, cảm giác sai sai vội sửa lại: “Cái gì cơ chứ, em đều nói hết với anh rồi mà, anh còn muốn dụ cậu ấy nói gì cơ?”
Bàng Suất cầm ly rượu, cười nói: “Được rồi, anh chỉ tùy tiện hỏi thôi, không có gì đâu.”
Lúc này Lương Sinh bưng con gà đến, đặt trước mặt Đóa Lai, Đóa Lai nhân cơ hội nói với Lương Sinh: “Sinh cục cưng, tớ định để cho anh ở lại đây với chúng ta, cậu xem được không?”
Lương Sinh ngạc nhiên: “Hỏi tớ làm gì, nhà của cậu cậu làm chủ.”
Đóa Lai vui vẻ nói: “Tớ chỉ sợ cậu nghĩ nhiều thôi.”
“Ai da, tớ có nghĩ nhiều gì đâu, trừ phi cậu dọn ra ngoài ở tớ mới ý kiến thôi.” Lương Sinh cười ngốc, tiện tay rót cho mình một ly rượu, nói tiếng: “Phòng của anh Bàng không phải cũng thuê sao, nếu ở đây với chúng ta thì có thể tiết kiệm được rồi, tiền tiết kiệm được đó ít nhiều cũng mua đủ một con gà để ăn nha.”
“Ui, lời này của Sinh anh thích nghe.” Bàng Suất cười không kiêng nể, trên mặt vì hơi cồn nên bắt đầu ửng đỏ: “Sau này tiền cơm anh bao, muốn ăn gì thì cứ việc nói.”
Lương Sinh vừa nghe liền cao hứng: “Vậy cảm tạ anh Bàng.”
“Đm, đừng khách khí.”
Ăn cơm xong, ba người uống không ít rượu, dọn dẹp một chút liền quay về phòng. Bàng Suất cố tình về nhà mình ngủ, lúc hắn bước đến cửa, Đóa Lai đột nhiên vọt lên, ở phía sau túm hắn lại.
Bàng Suất chậm rãi quay đầu, nhìn thấy Đóa Lai đang cúi đầu, hỏi: “Sao vậy?”
“Anh…” Đóa Lai ù ù cạc cạc nói: “Anh đừng đi nha?”
Bàng Suất lén cười trộm: “Nếu anh ở lại đây buổi tối em có thể bị anh đ.â.m đó, được không?”
Đóa Lai không ngừng gật đầu, kiên quyết nói: “Được ạ.”
“Đm.” Bàng Suất dở khóc dở cười nói: “Vậy chờ gì nữa, vào phòng cong m.ô.n.g lên.”
Bàng Suất tuy nói là vậy nhưng lúc hai người vào phòng, Bàng Suất cái gì cũng không làm, chỉ ôm Đóa Lai ngủ, sáng sớm ngày hôm sau, Bàng Suất cố tình cho Đóa Lai nghỉ một ngày, lại giao chìa khóa nhà mình cho Đóa Lai, sau đó thì đến tiệm massage.
Lúc này, Đóa Lai và Lương Sinh bắt đầu giúp Bàng Suất dọn nhà, may mà lúc Bàng Suất đến đây chỉ mang theo chút quần áo bên người, đồ dùng trong nhà và mấy thứ khác đều là chủ nhà cho sẵn, nếu không cũng khiến bọn họ mệt c.h.ế.t.
Một ngày phảng phất trôi qua, mắt thấy mặt trời đã lặn ở phía Tây, trong lòng Đóa Lai tràn ngập mong chờ Bàng Suất trở về, ai ngờ, Bàng Suất không trở về nhà mà chỉ có một cuộc gọi điện đến.
“Có chuyện gì vậy?”
Ở đầu bên kia điện thoại, Côn T.ử nhẹ giọng nói: “Chuyện này, anh cậu hai ngày nay có việc bận cần giải quyết nên không về, cậu cũng không cần đến tiệm đâu.”
“Vì sao vậy?” Đóa Lai nghi ngờ hỏi.
“Tên nhóc con cậu hỏi nhiều vậy làm gì, được rồi, anh tắt máy đây.”
Điện thoại vừa cúp, Đóa Lai cả người nhìn chằm chằm vào điện thoại, Lương Sinh thấy sắc mặt Đóa Lai không tốt, vội hỏi: “Sao vậy? Gặp chuyện gì rồi?”
Đóa Lai lắc đầu: “Tớ cũng không biết nữa.” Đóa Lai vội chạy về phòng thay quần áo: “Sinh cục cưng, tớ đi đến tiệm một chuyến.”
Tiệm massage quả thật có chuyện xảy ra, trước khi Bàng Suất bị bắt lại, hắn cố ý dặn Côn T.ử không được nói cho Đóa Lai biết chuyện này, giúp hắn nghĩ cách đừng để Đóa Lai lo lắng, nhưng hắn không hề nghĩ đến rằng, tên Côn T.ử này làm ăn lại lộ đến vậy, chỉ cần nói cho Đóa Lai biết Bàng Suất mấy ngày nay bận nên không gặp là được rồi, ai mà ngờ lại nói thêm cậu không cần đến tiệm đâu, nếu không Đóa Lai cũng chẳng vội vội vàng vàng chạy đến tiệm, có đứa ngu mới cho rằng không có chuyện gì xảy ra.
Bàng Suất dĩ nhiên không biết Côn T.ử nói vậy, nếu không chắc chắn tức muốn hộc m.á.u.
Đóa Lai ăn cũng không kịp ăn, vội bắt xe đến thẳng tiệm, điều khiến cho Đóa Lai không thể ngờ đến chính là, khung cảnh náo nhiệt như bình thường đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng hiu vắng, mấy nhân viên phục vụ bên trong mặt mày hoảng sợ đang trò chuyện về chuyện gì đó. Trong đó có một người nhìn thấy Đóa Lai đến, vội nháy mắt ra hiệu với vài người khác, chấm dứt cuộc trò chuyện.
“Ông chủ đâu?” Đóa Lai nhíu mày hỏi.
Nhân viên phục vụ cười nói: “Ra ngoài một lúc rồi.”
“Vậy anh Chúc đâu?” Đóa Lai lại hỏi.
“Có việc đi rồi.”
Đóa Lai cẩn thận suy nghĩ: “Có anh Côn T.ử ở đây không?”
“Cũng đi ra ngoài rồi.”
Đóa Lai bực bội ôm một bụng thắc mắc, cái tiệm lớn như vậy mà ngay cả một người quản lí cũng không ở lại, chỉ có lác đác vài nhân viên phục vụ, chắc chắn sẽ không nói sự thật cho cậu biết rồi, có hỏi thêm cũng chẳng được gì. Đóa Lai xoay người ra khỏi tiệm, đứng trước cửa gọi điện thoại cho Bàng Suất, mặc dù điện thoại kết nối được nhưng vẫn không ai nghe máy.
Tắt máy, Đóa Lai lại điện cho Chúc Khải.
“Lai thần tài, có chuyện gì?”
Đóa Lai nghe thấy giọng Chúc Khải liền cảm thấy an ủi, vội hỏi: “Anh Khải, em nghe anh Côn T.ử nói tiệm có chuyện, Bàng Suất hiện tại ở đâu, anh ở đâu?”
Chúc Khải ở đầu bên kia khẽ nhíu mày, nghĩ thầm, thằng Côn T.ử này bố phải lấy dây buộc c.h.ặ.t siết mồm mày lại mới được.
“Lai thần tài, em nghe anh Khải nói, chuyện này em còn quá nhỏ hiểu, em vẫn còn ngốc lắm, anh Bàng của em nói, chờ anh ấy giải quyết xong rồi sẽ về dẫn em đi ăn.” Chúc Khải bịa chuyện.
Đóa Lai nghe hắn nói vậy càng tức giận: “Anh có thể đừng gạt em nữa được không? Về dẫn em ăn??? Anh cho rằng em là đứa nhóc ba tuổi à???” Đóa Lai vội hét to: “Anh Khải, anh nói thật cho em biết đi, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Chúc Khải im lặng một lát, xem ra không thể gạt được nữa, lúc này mới nói thật với Đóa Lai: “Lai thần tài à, tiệm massage bị báo cho cảnh sát, anh Bàng của em bị người ta bắt đi, không biết bao giờ mới được thả, anh còn không nghe ngóng được tí tin tức nào cả.” Chúc Khải dừng một chút rồi vội nói tiếp: “Bây giờ anh đang nhờ người khẩn trương bảo lãnh Bàng Suất ra đây.”
Chúc Khải tự trách: “Chuyện này cũng thật kì lạ, chuyện làm ăn này bọn anh cũng đã xử lí êm xuôi đàng hoàng hết rồi, haizz…” Chúc Khải thở dài một tiếng: “Anh nghĩ thằng ch.ó Thiết Quân báo cảnh sát chứ chẳng ai, nhưng mà anh không có bằng chứng, bây giờ việc cấp bách nhất vẫn là bảo lãnh Bàng Suất ra trước.”
Đóa Lai càng nghe càng lo lắng: “Có phải liên quan đến chuyện tiền bạc không?”
“Nhất định là vậy, nhưng mà bây giờ nếu có tiền cũng chưa chắc được.” Chúc Khải vừa nghĩ đến vị quản lí cương trực kia đã thấy đau đầu, chắc chắn không thể hối lộ hắn.
“Vì sao vậy?” Đóa Lai truy hỏi.
Chúc Khải suy nghĩ: “Trước mắt đừng nói nữa, anh đang bận, khi nào về anh nói với em.”
Đóa Lai đồng ý: “Được, vậy em ở trong tiệm đợi anh.”
“Đừng đợi, em cứ về nhà chờ đi, anh còn không biết khi nào anh mới về được, nếu không như vậy đi, khi nào anh về thì anh gọi em, được không?” Chúc Khải dường như mong chờ Đóa Lai đồng ý, bởi lẽ y biết quan hệ giữa Đóa Lai và Bàng Suất không đơn giản như vậy.
“Vậy được rồi.” Đóa Lai bất đắc dĩ đồng ý.
“Ừm, vậy anh tắt máy đây.” Chúc Khải vội tắt điện thoại. Mấy ngày nay, Chúc Khải nhìn thấy quan hệ giữa Đóa Lai và Bàng Suất có sự phát triển, mặc dù y cũng ngạc nhiên thật, Bàng Suất rõ ràng là trai thằng, làm sao có thể có tâm tư khác với con trai cho được? Ngạc nhiên thì ngạc nhiên thôi nhưng Bàng Suất là anh em tốt với hắn, nếu như hắn đã có lựa chọn riêng thì y cũng không phản đối, hơn nữa, Đóa Lai cũng rất tốt.
“Côn Tử, mày lại đây!” Chúc Khải nổi giận gào lên một tiếng, dọa Côn T.ử nhảy dựng cả người.
Côn T.ử vội chạy đến, nghi ngờ hỏi: “Sao, có chuyện gì mà anh nổi giận vậy?”
Chúc Khải tức giận: “Không phải Bàng Suất dặn mày không được nói cho Lai thần tài biết rồi sao? Vậy mà mày vẫn nói, mày không cần cái miệng của mày nữa phải không?”
Côn T.ử sửng sốt: “Đm, em oan nha! Em nói với Lai thần tài trong thời gian này Bàng Suất có việc bận nên chưa về được, bảo cậu ấy cũng không cần đến tiệm làm, còn lại cái gì em cũng chưa nói hết.”
“Đm, mày ngu à!!!” Chúc Khải tức giận nói: “Mày kêu em ấy đừng đến tiệm làm không phải nói cho em ấy biết trong tiệm có chuyện à?” Chúc Khải cẩn thận suy xét, thầm nghĩ Đóa Lai cũng thật nhạy cảm, vừa nghe đã biết có điều không đúng.
“Em có nói đâu, không phải cậu ấy tới tiệm mới biết à.” Côn T.ử tỏ vẻ vô tội nói.
Chúc Khải nhíu mày: “Được rồi, không nhắc đến chuyện này nữa, mau nghĩ cách bảo lãnh Bàng Suất ra đi, ở đó không biết có đối xử với nó tốt không…”
Nhắc đến chuyện này, cả hai đều bắt đầu lo lắng. Côn T.ử thật ra cũng không tệ, nhưng hắn vừa mới đi theo Bàng Suất cho nên quen khá ít người, nếu so sánh với hắn thì Chúc Khải tự trách mình lẽ ra phải quen rộng hơn một chút, y còn khuyên Bàng Suất đến đây lập nghiệp, y tự cho mình có thể thành thạo giúp đỡ hắn, ai ngờ có chuyện xảy ra, y cũng bó tay.
“Anh Khải, nếu không chúng ta đút thêm nhiều tiền hơn tí?” Côn T.ử thấy đây là cách duy nhất.
Chúc Khải tức giận: “Nếu có thể đút thêm tiền thì chúng ta có thể ngồi đây lo lắng sao.” Chúc Khải im lặng một lát, trầm giọng nói: “Tao cảm giác chắc chắn chúng ta đã khiến ai đó ghim thù rồi cho nên bên trên cứ nhìn chằm chằm, không cho chúng ta cơ hội hòa hoãn, tao thấy có người muốn chỉnh c.h.ế.t chúng ta.” Chúc Khải nhìn Côn Tử, phân tích: “Tao với mày cũng còn sức, nếu tiệm massage không trụ nổi thì có thể phủi m.ô.n.g chạy đi tìm việc khác, nhưng Bàng Suất không được, nó bị chơi một vố một lần rồi, thêm lần này nữa chắc nó gục mẹ rồi ngồi không mấy năm là có chắc.”
“Vậy anh có cách nào không?”
Chúc Khải suy nghĩ: “Tao đoán chuyện này là do chú của tên Thiết Quân kia làm, hắn thấy tiệm chúng ta càng ngày làm ăn càng phát đạt, hơn nữa tao với Bàng Suất từng đập cháu của Thiết Quân một trận, chắc chắn nó ghim cmnr.” Chúc Khải nắm c.h.ặ.t t.a.y: “Không được, chuyện này tao phải đi làm rõ với Thiết Quân mới được.”
“Này, anh đừng có kích động vậy, chúng ta không có chứng cứ không thể làm càn được.”
Chúc Khải không còn cách nào khác: “Vậy phải làm sao đây, nếu không đợi đến ngày Bàng Suất bị nhốt tù thật luôn à?”
Côn T.ử nhẹ giọng nói: “Em về trước suy nghĩ em có ai giúp chúng ta được không, nếu không chúng ta nói cho ba mẹ Bàng Suất biết, nói không chừng bọn họ có thể giúp được.”
Chúc Khải nhếch nhác nói: “Đm, cứ tính vậy đi.” Chúc Khải cho hồ sơ vào trong túi, nhà giam ở chỗ đó ít nhiều cũng cần phải đút tiền.
Sau khi Chúc Khải và Côn T.ử trở lại tiệm tắm rửa, Côn T.ử liền đi mua cơm tối, mấy ngày này cả hai cũng đói đến cùng cực. Chúc Khải nằm trong phòng trên tầng, do dự có nên điện thoại cho Đóa Lai hay không, đấu tranh tư tưởng một hồi, vẫn là nên điện cho Đóa Lai một cuộc.
Đóa Lai lúc này không về nhà mà ở gần tiệm hồn bay phách lạc đi dạo, nhận được điện thoại của Chúc Khải, cậu vội chạy đến tiệm.
“Anh Khải, chuyện như thế nào?” Đóa Lai chạy vào phòng.
Sắc mặt Chúc Khải âm trầm, mất đi vẻ lưu manh như trước, trong tay y cầm một điếu t.h.u.ố.c nhưng y lại không hút, giọng khàn khàn: “Quản lí ở đó là một ông chú cũng đã đứng tuổi, làm việc vô cùng quang minh chính đại, bảo rằng tiệm chúng ta làm ăn bất chính, không tạo được nếp sống tốt đẹp gì đấy, đệt…” Chúc Khải lại đưa tay tự chỉ mình, mắng: “Tại sao lại nhốt Bàng Suất mà không phải là anh?”
Đóa Lai không nghĩ rằng Chúc Khải lại tự trách mình như vậy, an ủi: “Anh Khải cũng chỉ là lo cho tiệm thôi mà.”
“Đúng vậy.” Chúc Khải hung hăng tự tát mình một bạt tai, hai mắt đỏ bừng: “Loại hình tắm rửa này có không ít tiệm làm, tại sao lại cố tình chú ý đến tiệm chúng ta, chắc chắn là có người âm thầm báo cáo.”
Đóa Lai đảo mắt, chuyện không muốn cũng đã xảy ra, chuyện nên làm bây giờ là nghĩ biện pháp giải quyết.
“Hiện tại anh không biết phải làm như thế nào, tiền cũng đút rồi, người cũng tìm rồi, nhưng mà vẫn không bảo lãnh Bàng Suất ra được.” Chúc Khải mất phương hướng, cảm giác thất bại trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng y, mấy năm nay không phải y lăn lộn bên ngoài vẫn không có chuyện gì sao?
Đóa Lai chậm rãi lại gần, ngồi cạnh người y, nhớ đến lời y nói vừa rồi, kết hợp với vị trí địa lí của tiệm, mở miệng hỏi: “Anh Khải, vị quản lí mà anh nói kia có phải họ Tôn không?”
Chúc Khải đột nhiên ngẩng đầu: “Em quen người đó?”
Đóa Lai nhẹ giọng nói: “Ông nội của em quen ông ấy, hơn nữa quan hệ còn rất tốt.”
“Thật hay giả?” Chúc Khải giống như nhìn tháy ánh nắng hy vọng.
“Nếu đúng là ông ấy thì đúng là thật.” Đóa Lai quay đầu nhìn Chúc Khải: “Em về nhà tìm ông hỏi một chút.”
Chúc Khải phấn khởi nói: “Anh đi với em, có gì cần giúp thì…”
Chúc Khải chưa nói xong, Đóa Lai đã cắt lời: “Chuyện này vẫn để mình em làm thì tốt hơn, ông của em và ông họ Tôn kia đều giống nhau, cần phải có bản lĩnh mới giải quyết được.”
Chúc Khải nhìn cậu: “Vậy em mau đi đi, anh ở đây đợi tin.” Nói xong, Chúc Khải lấy túi từ trong kẹp hồ sơ: “Ở đây có mấy vạn, em cầm xem có cần dùng không.”
Đóa Lai suy nghĩ, vẫn nên cầm thì hơn.
Đóa Lai rời khỏi tiệm, bắt xe đến thẳng nhà lão Đóa, vừa vào cửa, Đóa Lai quỳ rạp xuống dưới đất, khóc lóc như sét đ.á.n.h mưa tuôn một trận.
Lão Đóa đang ngồi trên ghế ngâm chân, thấy cháu trai của mình vừa vào cửa đã không nói lời nào đã quỳ xuống khóc lóc ỉ ôi, cảnh này trước đây chưa từng có bao giờ.
“Sao vậy?”
Đóa Lai ngẩng đầu, mở miệng gào khóc: “Lão Đóa ơi, ông phải giúp con chuyện này.”