Đóa Lai sợ rằng một khi Bàng Suất đã phát hiện ra cậu chính là người làm ra mấy việc đó, chắc chắn từ nay về sau cậu không thể nào nhẹ nhàng theo dõi hắn từ phía sau, ngắm nhìn từng hoạt động một của hắn. Nếu thật sự là như vậy, cuộc sống của Đóa Lai tựa như bị một mảnh tối đen bao trùm, không hề có bất cứ sự vui thú nào nữa rồi. Nhưng mà Đóa Lai không phải hết hy vọng hoàn toàn, cậu nhất định phải suy nghĩ cách để tiếp tục theo dõi hắn nữa mới được!

Lương Sinh đối với vấn đề này không hề lo lắng một chút nào, cậu liền nói: “Sợ cái gì chứ, hắn có biết cậu là người sống cạnh phòng đâu”. Lương Sinh cầm một chiếc khăn bông vừa nhẹ nhàng lau tóc cho Đóa Lai vừa nói: “Tốt nhất bây giờ cậu nhanh đi tắm đi, kẻo bị cảm lạnh đó!”

Đóa Lai im lặng một hồi, sau đó mới cầm khăn bông đứng lên: “Sinh cục cưng, cậu tắm chưa?”

“Chưa nơi, tớ cũng mới vừa về thôi”

“Hay là cùng nhau tắm đi, tiện thể tớ có chuyện này muốn nói với cậu.” Đóa Lai kéo Lương Sinh vào nhà vệ sinh, Lương Sinh cởi xong quần rồi cùng Đóa Lai đứng dưới vòi sen: “Cậu thật sự không thoa t.h.u.ố.c mỡ à?”

“Tớ có thể chịu đựng mà.” Lúc Đóa Lai chà đến chỗ bị thương kia lỡ dùng sức hơi mạnh, đau c.h.ế.t đi được, còn nói: “Đúng rồi, hắn ở chỗ kia ngày mốt khai trương tiệm massage, còn rất giống như là ông chủ ở đó nữa á!”

Nghe vậy, Lương Sinh lộ vẻ mất mát, nói: “Theo tớ thấy hắn chính là nhân viên phục vụ ở đó í, tớ thật sự rất mất mát luôn đó, đẹp trai lóa mắt vậy mà lại đi tắm kì cho mấy cụ lụ khụ”

“ Ý của cậu là, nếu như hắn là ông chủ thì cậu sẽ không mất lòng tin đúng không?” Đóa Lai vừa gội đầu vừa cười nói.

Lương Sinh cười nói: “Ai da, tớ cũng không biết nói sao nữa” Lương Sinh dội một đợt nước lạnh, đến khi cậu chuẩn bị rời nhà vệ sinh, Đóa Lai vội vàng nói: “Sinh t.ử, ngày khai trương đó hai đứa mình đến tiệm tắm kì giải trí được không? Tớ mời.”

Lương Sinh hú hồn, theo đó là sự vui sướng: “Thật á?”

“Đương nhiên là thật rồi!” Đóa Lai tắt vòi sen, khăn bông khoác lên vai vừa đi ra ngoài vừa nói: “Chủ yếu là tớ muốn ngắm bộ dáng làm việc của hắn như thế nào thôi.” Đóa Lai cười đến mức mắt híp lại thành một đường chỉ “Thật muốn để hắn bưng trà rót nước cho tớ mà ”

Lương Sinh cứng họng: “Tớ thật không ngờ cậu có thể nghĩ ra được một cái ý kiến vĩ đại như vậy đấy”

Đóa Lai vui cười: “Không phải cậu bảo hắn là nhân viên phục vụ còn gì, bưng trà mời nước cho khách thì có gì sai à?” Đóa Lai nóng lòng muốn thử, liền nói: “Quyết định vậy đi, ngày mốt chúng ta đi!”

Lương Sinh vội vàng nói: “Nhưng mà, tên họ Bàng kia có thể không nhận ra tớ là người quen sao?”

Đóa Lai nghĩ một lát rồi bảo: “Không có việc gì đâu, tớ tính toán cả rồi”

Lương Sinh có cảm giác cái trí thông minh quái quỉ của Đóa Lai chứa rất nhiều thứ, tự nhiên cũng sẽ tin tưởng lời Đóa Lai nói. Tắm rửa xong xuôi, hai người vào phòng của Đóa Lai tiếp tục bàn bạc kế hoạch tác chiến. Đương lúc cả hai trò chuyện hăng say khí thế ngút trời, Lương Sinh trong lúc vô tình liếc mắt một thoáng chợt nhìn thấy cảnh tượng trong phòng bên cạnh, sau đó cậu liền vọt lẹ tới bên cửa sổ nhướn người lên, nhỏ giọng bảo: “Đm, hắn đang thay quần áo kìa!!!!!“. Vừa dứt lời, Đóa Lai vươn tay che kín mắt của Lương Sinh.

“Không được xem, cậu mà còn nhìn tớ m.ó.c m.ắ.t cậu ra bây giờ!!!”

Lương Sinh cầm lấy tay Đóa Lai: “Tớ chỉ mới liếc mắt một cái thôi mà, đừng xồn nữa, buông tay nhanh nhanh tớ còn khai sáng tầm mắt nữa!!” Lương Sinh giãy dụa, ngược lại, Đóa Lai ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u của Lương Sinh, bất luận thế nào cũng không chịu buông tay.

“Tớ nói không cho cậu xem là không được xem!” Đóa Lai vừa kẹp c.h.ặ.t Lương Sinh vừa phóng mắt đến phòng bên cạnh, chính mình sớm đã đem hết cảnh tượng trong căn phòng kia thu vào trong đáy mắt rồi.

Lương Sinh không lay chuyển được Đóa Lai đành chấp nhận, thở dài một tiếng nói: “Bao nhiêu tuổi rồi mà còn trẻ trâu vậy chứ hả, còn đòi m.ó.c m.ắ.t tớ nữa chứ, cái đồ độc ác!”

Đóa Lai thấy Bàng Suất ở trong phòng đã thay quần áo xong xuôi sạch sẽ, lúc này mới buông lỏng tay ra, Lương Sinh liền cảm nhận được ánh sáng lại rọi qua tim.

“Tớ nói cái này này, khi nãy hắn thò tay xuống dưới là đang làm gì vậy nhể? Nạp đạn à?” Đóa Lai cười cười nói nói

Lương Sinh trở lại nằm trên giường, tay khẽ v**t v* thắt lưng mình, nói: “Biết gì đâu…À mà dạo này tớ nhịn đến khát rồi, phải tìm người thôi!”

Đóa Lai dở khóc dở cười nói: “Vậy thì cậu đi hoàn thành ước nguyện đi, nhưng điều kiện tiên quyết chính là không được gây ra tiếng ồn quá lớn đó!”

“Đm cái gì chứ, kêu mà cậu cũng không cho kêu luôn hả?” Lương Sinh ngồi dậy, uốn éo người dăm ba cái rồi đi đến cửa sổ trước mặt, nhân lúc Đóa Lai không để ý liền cầm lấy cái muỗng inox đặt trên bệ cửa ném ra ngoài, vừa vặn liền bay đến cửa sổ phòng Bàng Suất rồi nằm phịch trên bệ cửa phòng hắn, Lương Sinh thấy vậy liền bỏ chạy.

Đóa Lai bị hành động bất ngờ của Lương Sinh dọa hú hồn chim én, lúc cậu ngước mắt nhìn sang phòng bên cạnh đã thấy Bàng Suất đang đến gần cửa sổ sau khi nghe được có tiếng động, Đóa Lai không nghĩ nhiều liền vội vàng nằm sấp xuống nền nhà, miệng thầm c.h.ử.i thề: “Đm Sinh cục cưng, cưng dám chơi anh, cưng tin anh móc cmn mắt cưng không???”

Trong phòng khách truyền đến tiếng cười của Lương Sinh.

Bàng Suất đi đến cạnh cửa sổ, hắn thấy rõ ràng có bóng người trong phòng bên cạnh, trong nháy mắt, người nọ đã ngồi thụp xuống sàn, mà chiếc muỗng kia thì lại đang nằm chới với bên bệ cửa sổ, hắn liền mở cửa, cầm chiếc muỗng lên rồi đóng cửa, rời khỏi phòng.

Đóa Lai nằm sấp trên sàn ngay cả cử động nhỏ cũng không dám làm, duy trì tư thế đấy tầm hai ba phút sau, cậu nghe có tiếng gõ cửa chính, sau đó truyền đến giọng Bàng Suất: “Người anh em, cậu có nhà đó không?”

“Đây đây”. Lương Sinh đã mặc xong quần áo liền chạy ra, trước khi mở cửa còn không quên nhìn Đóa Lai trong phòng cười thật tươi.

Lương Sinh mở cửa, đắm đuối lén nhìn cánh tay Bàng Suất vài lần: “Sao vậy?”

Bàng Suất cười nói: “Đây là muỗng của cậu à?” Bàng Suất đưa chiếc muỗng mới nhặt được trên bệ cửa trước mặt Lương Sinh.

Lương Sinh vội vàng nói: “À, hồi nãy em có nói chuyện với bạn qua điện thoại, tức quá tiện tay ném nó đi, nhưng mà, cửa sổ nhà anh không bị gì chứ”

“Đúng là cậu ném à?” Bàng Suất cười nói: “Tiếng động quả thật rất lớn” Bàng Suất trả lại chiếc muỗng cho Lương Sinh, còn nói: “Lần sau đừng ném nữa ha!”

“Ừm, đảm bảo với anh không có lần sau”. Lương Sinh cầm muỗng, đóng cửa bước vào nhà. Vừa mới đóng cửa, Đóa Lai như người điên chạy vọt đến, Lương Sinh thấy thế vội vàng giơ hai tay che n.g.ự.c, nói: “Tớ chỉ muốn đùa cậu thôi mà, cậu xem không phải hiện tại cậu không bị gì hay sao?”

“Biến đi, cậu nói không có gì sẽ là không có gì à???”

Lương Sinh vội vàng né qua một bên, cười cười: “Đừng quậy nữa, không chừng hắn lại phát hiện ra sự hiện diện của cậu đó!”

Đóa Lai trừng mắt, thở hổn hển: “Vừa rồi đúng là hú hồn vcl, may là tớ kịp trốn, không là bị hắn phát hiện cmnr”

“Đảm bảo với cậu là không có lần sau!” Nói xong, Lương Sinh vội vã ba chân bốn cẳng chuồn nhanh về phòng.

Đóa Lai vốn không còn bụng dạ nào so đo với Lương Sinh nữa, đợi tâm trạng ổn định, cậu liền quay lại phòng mình, lúc cậu lén lút như trộm tiến lại gần cửa sổ nhìn qua phòng bên cạnh thì bị hai chồng áo quần trắng trước cửa sổ phòng bên chặn tầm nhìn, người kia, thật sự không phát hiện ra?

Trong lòng Đóa Lai hơi thất vọng, cậu dựa đầu vào cửa sổ nhìn chằm chằm hai chồng áo sơ mi trắng. Màn đêm buông xuống cũng là thời điểm từng nhà sáng đèn, trái với phòng của Đóa Lai, không gian tối đen như mực không có nổi một tia sáng nào. Đang lúc Đóa Lai đang nghĩ đêm nay chắc không được ngắm người kia rồi thì Bàng Suất trong phòng đem hai chồng quần áo đặt xuống dưới đất, sau đó đứng trước cửa hút t.h.u.ố.c, ánh mắt nhìn thẳng vào phòng Đóa Lai.

Đóa Lai hết kích động lại đến hồi hộp, cậu khẽ dựa mình vào cửa sổ im lặng không dám động đậy, tựa như cùng Bàng Suất nhìn nhau qua khung cửa như bình thường. Thật lâu sau đó, Bàng Suất hút xong điếu t.h.u.ố.c, lúc này hắn mới đem hai chồng áo quần đang đặt dưới đất cất vào trong tủ. Sau đó, Bàng Suất lại đến gần cửa sổ, hai tay đặt tại bệ cửa, khẽ đưa người xuống thấp làm động tác chống đẩy hít đất.

Theo từng nhịp vận động của Bàng Suất, hình xăm con rồng trên vai hắn cũng nhấp nhô lên xuống, Đóa Lai không khỏi mở to mắt, trong đầu bắt đầu ảo tưởng, cậu ảo tưởng rằng Bàng Suất sẽ như vậy, đè cậu xuống dưới thân…Nghĩ như vậy, cả người Đóa Lai trở nên khô khan khó chịu, cũng ngay thời điểm đó, những vết xước trên người Đóa Lai lại càng đau đớn, Đóa Lai vội vàng an ủi, cố gắng không cho chính mình suy nghĩ lệch lạc, mà bên này Bàng Suất dường như muốn đùa giỡn với Đóa Lai, động tác càng ngày càng mãnh liệt.

Đóa Lai nhìn đến không dời được tầm mắt, cậu thật lòng không muốn bỏ qua cảnh tượng hiếm có này chút nào, vì thế, để bản thân sau này không nuối tiếc, Đóa Lai vội vàng lôi điện thoại ra chụp lại cảnh vận động của Bàng Suất.

Bàng Suất chống đẩy, hít đất đã đời rồi mới dừng, lúc này toàn thân hắn mồ hôi đầm đìa, hắn nhìn căn phòng bên cạnh rồi xoay người đi vào toilet.

Đóa Lai biết Bàng Suất đã buồn ngủ rồi, lúc này mới kiềm chế cảm xúc, cầm chiến lợi phẩm vừa thu được trong đêm chui vào chăn ngủ.

Nằm xuốn một lúc, Đóa Lai rúc vào trong chăn mở album ảnh trong điện thoại ra thưởng thức, đầu ngón tay khẽ đặt trên ảnh Bàng Suất nhẹ nhàng di chuyển, từ trán xuống khóe miệng, rồi lại đến cánh tay săn chắc của hắn, cuối cùng dừng lại trên hình xăm con rồng trên vai hắn.

Trong lòng Đóa Lai vô cùng vui sướng, cậu ngây ngô cười, cùng lúc đó cậu sờ sờ bả vai mình, kết quả, trong đầu cậu lóe lên một ý tưởng. Đóa Lai cầm điện thoại ngắm lâu thật lâu, đến tận khi mắt trĩu nặng mới thì thầm nói với bức ảnh trên màn hình điện thoại: “Ngủ ngon nhé!”

Sáng sớm ngày hôm sau, Đóa Lai sinh lực tràn trề chạy vào phòng của Lương Sinh, cửa phòng đột nhiên bị mở ra, trong chăn còn có thêm một người đàn ông lạ mặt nữa, y kinh ngạc nhìn Đóa Lai, miệng hé ra định nói nhưng lại không biết nói gì.

“Mới sáng sớm mà cậu làm cái trò gì vậy?” Lương Sinh ló mặt ra khỏi ổ chăn, nhìn mắt Đóa Lai nói: “Bạn tình”

Đóa Lai hướng phía người đàn ông gật gật đầu, vội vàng nói: “Mau theo tớ ra ngoài, có việc gấp!”

Lương Sinh ngáp một cái: “Ờ, đợi tớ dọn dẹp chút đã”. Lương Sinh vặn mình rồi đi ra khỏi giường, lại quay sang người đàn ông kia nói: “Anh về trước đi, em có việc phải ra ngoài với Đóa Lai rồi.”

Người đàn ông tỏ vẻ cực kì khó hiểu nhìn vào mắt Lương Sinh, cuối cùng chỉ có thể xụ mặt rời đi.

Ngươi kia vừa đi, Đóa Lai liền chọc: “Người ta hầu hạ cậu cả đêm, thế mà cậu lại đuổi người ta đi mất cơ?”

Lương Sinh mặc quần, nói: “Thế thì sao? Giữ hắn lại đãi hắn ăn sáng hả? Vậy cậu chờ được không?”. Lương Sinh thắt lưng quần xong rồi hỏi: “Cậu muốn đi đâu?”

“Tớ dự định như vầy nè” Đóa Lai khoa tay múa chân nói: “Đầu tiên, hai đứa mình đi đến tiệm cắt tóc, tớ sẽ nhuộm tóc đen lại, sau đó tớ muốn đi mua một cái máy ảnh tiện lợi, cuối cùng là đến tiệm xăm!”

Hai vế trước Lương Sinh còn hiểu vì sao Đóa Lai muốn vậy, nhưng mà cái cuối cùng, Lương Sinh ngạc nhiên nói: “Đến tiệm xăm làm cái gì? Cậu định xăm hình hả?”

Đóa Lai gật đầu không ngừng: “Ừm ừm, tớ phải xăm hình con rồng, như vậy mới xứng với hắn chớ!”

Lương Sinh cười nhếch mép: “Hơ, cậu đúng là bị ma nhập rồi!”

Đóa Lai nhe răng cười ngốc: “Tớ cảm thấy rất tốt á, à đúng rồi…” Đóa Lai túm lấy cánh tay Lương Sinh, nói: “Cậu phải giúp tớ tạo cái nốt ruồi trên mặt tớ mới được, tớ sợ hắn nhận ra mất!”

Nghe vậy, Lương Sinh dở khóc dở cười nói: “Không phải chỉ cần móc cứt mũi dán lên mặt là ra rồi à?”

“Cút đi, tớ không cần!!!” Đóa Lai hất cánh tay Lương Sinh đi, nhẹ tay nhẹ chân mở cửa thật khẽ tạo ra một khe hở, sau khi xác định Bàng Suất ở phòng bên cạnh không có động tĩnh gì mới ba chân bốn cẳng chuồn ra ngoài.

Lương Sinh vất vả lắm mới có hai ngày nghỉ ngơi, tự nhiên lại tình nguyện đi theo cái tên Đóa Lai này xông pha khói lửa. Hai người đi dạo phố cả ngày nên mua được rất nhiều đồ đôi. Trong lúc đi tìm tiệm xăm, Đóa Lai vừa đi vừa đùa giỡn, thế nào mà từ trong một cửa tiệm nào đó mua một hột nốt ruồi giả: “Ê Sinh cục cưng, tớ vừa mới biết lúc sáng cậu không nói đùa tẹo nào, nhìn cái này đi, khác đéo gì cục cứt mũi không chứ!”

Lương Sinh bĩu môi nói: “Cậu dán lên bên miệng ấy, bao giống mấy bà mai mối luôn!”

“Cút đi, tớ đây chính là một đại mỹ nhân đó nhé” Đóa Lai khoa chân múa tay, muốn tìm một vị trí thích hợp nhất trên mặt để dán lên.

Lương Sinh nhìn thấy vậy, cười hỏi: “Đóa Lai, cậu quyết định xăm rồi hả? Nghe bảo xăm hình đau lắm đó, đau muốn c.h.ế.t luôn á!”

“Ừ, tớ nghĩ kĩ rồi!” Đóa Lai cất cục cao su trên tay, sau đó tiến vào trong tiệm xăm: “Mặc dù đau nhưng tớ vẫn muốn xăm, bằng bất cứ giá nào!”

Đóa Lai đã hạ quyết tâm, cậu cùng Lương Sinh bước vào tiệm, lúc nhìn thấy cây kim xăm

Ngày đầu tiên tiệm massage kinh doanh, không ít khách trong đó là nhờ Bàng Suất và Chúc Khải mời đến, lượng khách đến có thể nói là rất ít, doanh thu cũng có thể tưởng tượng được, cùng lắm những thứ này chỉ là phù phiếm sớm lướt đi, Bàng Suất không cần đến món tiền vặt này, hắn phải quan sát về lâu về dài một chút.

Bàng Suất và Chúc Khải suy nghĩ một hồi lâu mới mời, những người này đa số đều vừa có tài vừa có tiền, còn có vài người là người quen lâu năm, mặc dù không tính là thân thiết là bao. Bàng Suất bây giờ không muốn cứng nhắc, vui vẻ đón tiếp mấy người này hắn có thể chịu được, nói gì đi chăng nữa, hắn cũng nên tiếp đón vài người.

Bàng Suất không nghĩ rằng có thể gặp được Lương Sinh ở chỗ này, kinh ngạc nói: “Ây da người anh em này, không ngờ cậu cũng nhanh nhẹn gớm nhỉ!”

Lương Sinh ngây ngô cười: “ Bạn em bảo ở chỗ này mới mở một tiệm massage, so với căn bên cạnh còn đỉnh hơn nhiều, cho nên em đến đây hưởng thụ một tí”

Bàng Suất vội đứng lên, lướt qua người của Chúc Khải rồi đưa tay lấy khăn quấn quanh hông, sau đó đi vào chỗ Lương Sinh ngồi xuống: “Cậu thấy nơi này như thế nào?”

“Rất tuyệt vời á, thật luôn ấy ạ” Lương Sinh liếc nhìn bốn phương tứ phía n lần.

Bàng Suất cười cười, nhìn Chúc Khải ngồi bên kia nói: “Giới thiệu với mày, đây là hàng xóm của tao, tên là…” Nói đến đây, Bàng Suất vội quay đầu, cười nói: “Hàng xóm lâu như vậy, tôi còn không biết cậu tên gì nữa”

“Lương Sinh, Lương trong lương dân sinh trong kế hoa s.i.n.h d.ụ.c (kế hoạch hóa gia đình)”

“Tôi tên là Bàng Suất, đây là anh em thân thiết của tôi-Chúc Khải!”

Lời vừa dứt, Chúc Khải trộm trừng mắt với Bàng Suất, sau đó liền chìa tay trước mặt Lương Sinh: “Sau này có duyên sẽ gặp mặt, có cơ hội thưởng thức gái đẹp rồi anh em mời cậu ăn bữa cơm”

Lương Sinh vội vàng bắt tay Chúc Khải: “Em vẫn còn là một đứa trẻ thôi, anh Khải đây không cần phải khách khí như vậy đâu ạ”

“Cũng đúng nhỉ” Chúc Khải cười rồi buông tay.

“Nếu đã như vậy thì cậu đừng có ngâm mình nữa, tôi dẫn cậu đi vào trong chà xát tắm rửa” Bàng Suất không đợi Lương Sinh đáp lời đã đứng lên, thuận tay ném chiếc khăn bên hông lên trên thành ao.

Lương Sinh thừa dịp quay lại nhìn phía sau, Đóa Lai vẫn như cũ nấp kín ở trong nước, lộ ra nửa đầu, hai ánh mắt tiếp xúc nhau, Đóa Lai dùng sức gật gật đầu, Lương Sinh hiểu ý liền đứng lên đi theo Bàng Suất sớm đã rời đi.

Chúc Khải ở lại ngâm nước tầm 5,6 phút sau mới đứng dậy đi ra.

Đóa Lai thấy mọi người càng đi xa dần mới chậm rãi bò đến chỗ Bàng Suất vừa ngồi, cầm lấy chiếc khăn, nhẹ nhàng dụi dụi. Trong một thoáng, Đóa Lai cảm giác mình cứ như thần như quỷ vậy á, nhưng mà nghĩ thì nghĩ, cậu cứ cúi đầu hít hà chiếc khăn.

Ngẩng đầu lên, Đóa Lai không khỏi cười trộm, cậu liền cầm khăn rời khỏi bồn.

Mà ở bên này, Lương Sinh được dẫn đến phòng massage, nơi này tụ tập không ít người vẫn còn vương lại hơi nước trên mình, trông đặc biệt náo nhiệt. Lương Sinh nhìn trái nhìn phải, cười nói: “Anh làm việc ở đây à?”

Bàng Suất suy nghĩ một chút: “Gần giống vậy”. Bàng Suất đi đến chỗ giường chưa có ai nằm, nói với một người đứng cách đó không xa: “Tiểu Mạnh, cậu tìm hai nhân viên massage lại đây.”

Tiểu Mạnh là quản đốc ở phòng massage, nghe Bàng Suất ra lệnh, vội vàng đi tìm người.

Bàng Suất chỉ chỉ chiếc giường bên cạnh: “Cậu nằm trước, đợi một lát nữa sẽ có người đến massage, buổi tối lên lầu thuê phòng ngủ đi”

Nói xong, Bàng Suất nằm thẳng trên giường, thuận tay lấy khăn tắm che bụng. Đúng lúc này, Chúc Khải cầm bao t.h.u.ố.c đi đến, Bàng Suất thoáng nhìn: “Cho tao một điếu”

Chúc Khải rút ra một điếu t.h.u.ố.c đưa cho Bàng Suất, thuận tay ném cho Lương Sinh một điếu khác.

Lương Sinh vừa định nói mình không biết hút t.h.u.ố.c, lại chợt nhớ lúc trước cậu từng qua phòng Bàng Suất mượn t.h.u.ố.c, thế là lời nói chưa kịp thốt ra lại bị nuốt vào.

“Mấy ngày này mệt mỏi đúng là không ít” Chúc Khải vừa ngồi trên nệm vừa xoa xoa cổ nói: “ Tao nói mày nghe nè Bàng Suất, Lương Sinh là hàng xóm của mày, nếu người ta đã đến đây thì mày phải chăm sóc cho tốt chứ, đúng không? Chi bằng buổi tối mày tìm mấy em gái xinh tươi phục vụ người ta?”

Nghe vậy, Bàng Suất chưa kịp mở miệng, Lương Sinh đã vội vàng nói trước: “Buổi tối em phải về nhà, bạn em tìm em còn có việc nữa”

Chúc Khải nhếch mép cười trộm, ôm bụng nói: “Ôi đm, bụng tao đau vãi, thôi đi trước nhé!” Dứt lời, Chúc Khải nhanh như chớp chạy tới WC.

“Người anh em này của tôi lúc nào cũng như vậy cả, đều thích nói giỡn, cậu đừng để ý!”

Lương Sinh vội vàng lắc đầu.

“Anh Bàng, nhân viên massage em tìm đến cho anh đây ạ” Tiểu Mạnh dẫn hai nhân viên massage đến.

Bàng Suất nhìn thoáng qua rồi nói: “Massage cho cậu ta trước đi”

Lương Sinh nhìn vào mắt Bàng Suất rồi nằm trên giường, để cho nhân viên bận rộn massage người cậu. Cùng lúc đó, Đóa Lai ở ngoài cửa ló đầu vào nhìn trộm xung quanh. Bởi vì phòng massage rất đông người nên mãi một lúc sau, cậu mới nhìn thấy Lương Sinh và Bàng Suất. Trái với Lương Sinh nằm quay đầu về phía cửa, Bàng Suất lại đưa chân về hướng đó, nếu không phải trên lưng hắn còn quấn khăn tắm, không chừng Đóa Lai đã sớm nhịn không kiềm chế nổi.

“Làm gì đó?” Chúc Khải vừa đi WC ra, chuẩn bị bước vào phòng, vừa hay lại thấy có người thập thò trước cửa. Hắn nhíu mày rồi hét to một tiếng, sau đó liền vỗ vai Đóa Lai một cái.

Đóa Lai bị người đằng sau dọa một cái không kịp chuẩn bị, luống cuống xoay người lại, cùng lúc đó lại trượt chân, ngã cái bạch trên nền gạch.

“Mẹ ơi….” Đóa Lai đau đến nhe hết cả hàm răng.

Chúc Khải cẩn thận quan sát Đóa Lai, sau đó liền ngồi xổm xuống: “Đm, bảo sao tôi nhìn thấy chú mày quen vậy, ra là cậu!”

Đóa Lai cứng miệng, gượng gạo cười: “À, là em nè!”

Chúc Khải nhịn không được liền cười nói: “Cậu đứng ở ngoài nhìn gì vậy? Không dám vào hả?”

Đóa Lai nhìn Chúc Khải, hắn đang ngồi chồm hổm lại chẳng mang gì trên người, thế là cậu nhìn thấy không xót miếng nào, cái đó đó, hình như gần chạm cmn đất luôn rồi…Đóa Lai vội nuốt nước miếng, nhìn thẳng Chúc Khải nói: “Không phải không dám đi vào, em chỉ nhìn xem thử thôi.”

“Có cái lòn gì đâu mà xem, đi, anh dẫn cậu vào massage, đây là tiệm anh em tốt của tôi vừa khai trương.” Chúc Khải lập tức đứng lên.

Do quá mức khẩn trương nên Đóa Lai bỏ qua điểm mấu chốt trong lời nói của Chúc Khải.

Đóa Lai ôm m.ô.n.g đứng dậy, Chúc Khải nhìn chằm chằm Đóa Lai rồi nói: “Hôm nay anh mời cậu! Xem như trả cậu tiền ngày đó đã cho tôi mượn.”

“Không cần không cần” Đóa Lai vui vẻ nói: “Em chỉ tới đây tắm rửa một cái, cũng không phải đến đòi tiền anh.”

Chúc Khải trách: “Đừng có nói xàm, người như tôi ghét nhất là nợ người khác ân tình, nhất định phải trả lại cho cậu.” Chúc Khải cảm giác Đóa Lai hơi khẩn trương, lại đùa giỡn: “Anh mời cậu massage, nếu cậu thích, buổi tối…anh tìm người đến phục vụ cậu, ok không?”

Đóa Lai bị lời Chúc Khải vừa nói dọa một trận, khịt mũi nói: “Em không cần…”

Chúc Khải bị bộ dạng nhỏ bé của Đóa Lai chọc cười, liền cười to một trận, thậm chí còn rơi vào tai của Bàng Suất.

“Chúc Khải, mày đứng trước cửa cười cái đéo gì vậy?” Bàng Suất nằm trên giường hét.

Nghe vậy, Chúc Khải cười nói: “Không có gì, mới gặp được bạn thôi.” Chúc Khải nhìn Đóa Lai, nói: “Cái tên nằm trong kia là ông chủ của tiệm tắm rửa này, cho nên cậu cũng không cần chấp cậu ta”

Nghe nói vậy, Đóa Lai mới phản ứng lại, ngạc nhiên nhìn Chúc Khải: “Bạn của anh là ông chủ của chỗ này?”

Chúc Khải cười nói: “Ừ, sao vậy?”

Thì ra hắn không phải là nhân viên massage, cũng chẳng phải là nhân viên phục vụ mà là ông chủ của tiệm tắm rửa…Đóa Lai tuyệt đối chưa bao giờ nghĩ đến trường hợp này!!!!

“Thất thần gì vậy, đi thôi!”

Đóa Lai lập tức trở nên thông minh, ngu gì mà không đi. Lúc này, cậu cùng Chúc Khải bước vào phòng massage. Mắt nhìn thấy khoảng cách giữa cậu và Bàng Suất ngày càng gần, tim Đóa Lai tự nhiên cũng đập nhanh hơn.

“Anh” Đóa Lai gọi Chúc Khải.

Chúc Khải dừng bước, quay người lại nhìn Đóa Lai: “Hả?”

Đóa Lai do dự một lát: “Anh, bạn anh có còn tuyển nhân viên không?”

Chúc Khải ngạc nhiên vô cùng, sau đó mới lấy lại tinh thần, cười nói: “ ra là cậu tới đây không phải để tắm rửa à?” Chúc Khải cười cười rồi bước đến chỗ Bàng Suất, ngồi xuống thúc vai hắn: “Người anh em, xem tao vi diệu vãi chưa, lại tìm được cho mày nhân viên rồi nè”

Bàng Suất ù ù cạc cạc nhìn Chúc Khải.

Chúc Khải ngồi trên giường nói: “Nhìn tao làm gì, nhìn cậu ấy á.” Chúc Khải chỉ chỉ Đóa Lai.

Nghe vậy, Bàng Suất quay đầu nhìn, Đóa Lai đứng cách hắn chưa đến mười mét, sống lưng đứng thẳng, ưỡn n.g.ự.c căng m.ô.n.g. Bộ dáng đó không khỏi làm Bàng Suất bật cười: “Vừa mới đi quân sự về hả? Tư thế không tệ.”

Chúc Khải mặc dù cũng rất muốn cười nhưng đành phải nhịn xuống, hừ một tiếng rồi nói: “Đừng có tám nhảm nữa, mau sắp xếp cho cậu ta chức vụ gì đi.”

Bàng Suất vui vẻ nói: “Bạn mày hả?”

Chúc Khải suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngày đó tao với Côn T.ử đi mua đồ ăn nhưng đem thiếu tiền, cũng nhờ chú em này hỗ trợ cho tao mượn tiền.”

Bàng Suất đứng dậy, khăn tắm bên hông tùy tiện tụt xuống đùi: “Ân tình của người này cũng không bình thường, ân huệ của giọt nước nhỏ, lúc sông dồi dào thì nên báo đáp ”

Bàng Suất chọc Chúc Khải, sau đó không đợi nói liền nhìn về hướng Đóa Lai: “Trước đây cậu có làm trong tiệm massage nào không? Chức vụ gì?”

Lúc vừa vào quả thật Đóa Lai cực kì hồi hộp, nhưng cậu không hề nghĩ rằng, lúc Bàng Suất mở miệng nói chuyện, cảm giác hồi hộp lại biến mất chẳng thấy đâu. Đóa Lai bình tĩnh trở lại, gãi gãi đầu, ngây ngô cười nói: “Đây là lần đầu tiên em ứng tuyển việc làm ở tiệm massage”

“Chuyện vặt thôi, không sao cả” Chúc Khải lớn tiếng dọa người, sau đó nói với Bàng Suất: “Nhanh xếp vị trí cho cậu ta đi”

Bàng Suất nghĩ nghĩ rồi nói: “Nhân viên phục vụ?”

“Đm, có bao nhiêu lương lắm hả?” Chúc Khải thay Đóa Lai cự tuyệt lời đề nghị của Bàng Suất.

Bàng Suất cau mày nhả khói theo điếu t.h.u.ố.c đang ngậm trên miệng, suy nghĩ rồi nói: “Nếu không như vậy đi…”

“mẹ mày đừng có như vậy như kia nữa, tao nói như này” Chúc Khải cắt đứt lời nói của Bàng Suất, cười nói: “Không phải Côn T.ử hay đi mua đồ ăn sao, bên cạnh cũng chẳng chân chạy vặt, không bằng cho cậu ấy đi theo, lương năm nghìn, nếu mày không muốn, tao chi 50%, mày thấy sao?”

Bàng Suất bĩu môi cười nói: “Tao cũng đang định nói, mày giả bộ uy h.i.ế.p cái gì?”

“, sao mày không nói sớm?”

Bàng Suất không trả lời, ngược lại nhìn Đóa Lai: “Gọi là gì?”

“Đóa Lai, Đóa trong đóa hoa, Lai trong thần tài đến”

“Tên này hay, tiền đến nhiều” Bàng Suất đ.ấ.m vào vai Chúc Khải một chưởng: “Xem ra tao sắp phát tài rồi mày ạ”

Chúc Khải xoa xoa vai: “OK rồi đúng không?”

“Ờ, OK” Bàng Suất cười rồi tiếp tục nói: “Cậu ở đâu? Nhà có xa tiệm không? Nếu xa tôi có thể hỗ trợ cho cậu nhà trọ”

Đóa Lai lắc đầu như trống đ.á.n.h: “Rất gần, đi chỉ có 20 phút thôi ạ”

Bàng Suất gật gật đầu: “Ừm, ngày mai đi làm, còn có, tôi tên Bàng Suất”

Nghe vậy, Đóa Lai có chút hưng phấn nói: “Anh Suất, em nhất định sẽ làm việc chăm chỉ!”

Bàng Suất trước kia mặc dù vẫn được gọi như vậy nhưng mà nghe thì vẫn nổi da gà, mất tự nhiên: “Gọi anh Bàng là được rồi, nếu không thì gọi ông chủ.”

“ông chủ cái gì mà ông chủ, kêu anh đi, nghe cũng chuẩn mực đó” Chúc Khải cắt đứt cuộc hội thoại của hai người, sau đó lại nói: “Ngày mai cậu mới đi làm, hôm nay anh mời cậu tắm rửa massage”

Đóa Lai vốn chẳng muốn cự tuyệt, bởi đã có Bàng Suất bên mình đây rồi, không lâu sau nữa thôi, cậu sẽ xem đủ cảaaaa

Đóa Lai nằm trên giường, một bên là Bàng Suất, một bên là Lương Sinh đang nằm sấp hưởng thụ niềm vui massage. Thời điểm Đóa Lai nằm xuống, cậu và Lương Sinh cùng trao đổi ánh mắt, sau đó lại giả vờ như chưa có chuyện gì.

Lúc Đóa Lai nằm trên giường hưởng thụ, Bàng Suất đang nói chuyện phiếm với Chúc Khải, hàn huyên một lúc lâu cả hai mới tách ra nằm xuống giường. Ánh mắt của Đóa Lai chung thủy dính c.h.ặ.t trên người Bàng Suất, khi hắn nằm xuống, Bàng Suất đột nhiên quay đầu nhìn qua hướng bên này. Bốn mắt nhìn nhau, Đóa Lai không trốn tránh mà tặng cho Bàng Suất một nụ cười ngây ngô.

Bàng Suất nhìn Đóa Lai không nhịn được cười, nói: “Lai thần tài, trước đây có phải tôi từng gặp cậu rồi không?”

Chương 5 - Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia