Sự dịu dàng của Ngu thị vốn chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Bà ta càng dung túng Dung Tranh, Dung Tranh càng trở nên vô dụng; hắn càng ăn chơi lêu lổng, bà ta lại càng vui vẻ.
Có lần ta đi ngang qua vườn, tình cờ nghe thấy Ngu di nương đang nói chuyện với con trai ruột của mình là Dung Dữ.
Ngu di nương cười hỏi:
“Tranh thiếu gia lại trốn học nên bị mắng sao?”
Dung Dữ lập tức tiếp lời:
“Nương cứ yên tâm. Đại ca cảm thấy ấm ức thì con nói thêm vài câu an ủi huynh ấy là được. Dù sao cũng là lỗi của tiên sinh, đại ca chỉ mệt nên muốn nghỉ ngơi một chút thôi.”
Ngu di nương nghe xong liền hài lòng gật đầu.
“Không hổ là con trai ngoan của nương.”
Ta đem nguyên những lời ấy kể lại cho phu nhân nghe, cũng từng kể cho Dung Tranh nghe.
Dung Tranh lại chẳng chịu tin, còn mắng ta tâm địa độc ác, cố ý châm ngòi ly gián tình cảm giữa hắn và Ngu di nương.
Sau đó hắn quay đầu bán ta đi, còn Ngu di nương cũng nhân cơ hội kiếm cớ đ.á.n.h ta một trận rất nặng.
Nếu không phải phu nhân tới kịp, e rằng ta đã chẳng còn mạng mà sống đến hôm nay.
Ta đương nhiên có oán Dung Tranh.
Nhưng vì phu nhân, ta lại không thể thật sự làm gì hắn.
Ta khẽ chỉnh lại vạt áo, thấp giọng nói:
“Phu nhân, con không đau. Con đi xem hắn một chút.”
“Được.”
Phu nhân đau lòng nhắm mắt lại, giọng cũng khàn đi.
“Con cẩn thận một chút. Nếu hắn không chịu nghe thì thôi, đừng miễn cưỡng. Dù sao những lời ta nói, hắn trước giờ đều không chịu nghe, cũng chẳng chịu tin.”
Tim ta lập tức đau nhói.
Ta chưa từng được mẫu thân yêu thương, còn Dung Tranh rõ ràng có phu nhân hết lòng thương hắn, vậy mà lại coi tình yêu ấy như giày rách, chẳng chút trân trọng.
Trong khoảnh khắc ấy, ta thật sự mong mình mới là đứa con duy nhất của phu nhân.
Khi ta đuổi kịp Dung Tranh, hắn đã lao thẳng vào viện của Ngu di nương.
Dung đại nhân cũng đang ở đó, tay cầm tay Dung Dữ dạy hắn viết chữ.
Ngu di nương mặt mày tươi rói bước ra nghênh đón.
“Đại thiếu gia tới rồi sao? Lần trước chẳng phải người nói muốn một nghiên mực tốt sao? Thiếp vừa hay cất được một chiếc, phẩm chất thượng hạng. Dữ Nhi tới xin mà thiếp còn chẳng nỡ cho, cuối cùng lại để đại thiếu gia được lợi.”
Dung đại nhân đặt b.út xuống, quay sang Dung Tranh.
“Tranh Nhi, xem Ngu di nương của con thương con biết bao. Còn không mau cảm ơn?”
Ngu di nương vội vàng xua tay, cười đến hiền hòa:
“Đều là con cháu Dung gia cả, nói gì cảm ơn hay không. Bao nhiêu năm nay, thiếp cũng vẫn coi đại thiếu gia như con ruột của mình mà nuôi.”
Dung Tranh nghe vậy lập tức cười toe toét, bộ dạng chẳng có chút tiền đồ.
“Cảm ơn di nương! Quả nhiên vẫn là di nương đối xử với con tốt nhất!”
Ta không nhịn được, khẽ “chậc” một tiếng.
Chẳng qua chỉ là một chiếc nghiên mực thôi mà.
Bút mực giấy nghiên phu nhân chuẩn bị cho hắn, thứ nào chẳng quý giá hơn? Vậy mà hắn lại nông cạn đến mức chỉ nhìn thấy chút lợi nhỏ trước mắt.
Không ngờ tiếng “chậc” rất nhỏ kia vẫn bị người trong viện nghe thấy.
Mấy ánh mắt lập tức đồng loạt quay sang.
Sống lưng ta lạnh đi, vội siết c.h.ặ.t góc áo rồi bước lên phía trước, cúi đầu hành lễ.
Trong khoảnh khắc cúi xuống, ta thoáng thấy nụ cười trên mặt Ngu di nương đã biến sắc, âm trầm đến đáng sợ.
Dung đại nhân nhìn ta hồi lâu, vậy mà chẳng nhận ra ta là ai.
“Ngươi là...”
“Bẩm đại nhân, con tên Tiểu Mãn.”
Ta ngoan ngoãn đáp, trong lòng lại âm thầm cười lạnh.
Số lần Dung đại nhân đặt chân tới viện của phu nhân chỉ đếm được trên đầu ngón tay, đến mức hiện giờ ngay cả ta là ai ông ta cũng không nhận ra.
Dung Tranh đứng bên cạnh, giọng đầy châm chọc:
“Ngươi tới tìm ta đúng không? Vậy ngươi về nói với bà ấy rằng cho dù bà ấy có tới cầu xin, ta cũng tuyệt đối không tha thứ! Bà ấy hay thật, còn sai ngươi tới. Chẳng lẽ không biết trong phủ này, người ta ghét nhất chính là ngươi sao?”
Hắn dừng lại một chút, rồi ác ý nói tiếp:
“Nhưng nếu ngươi chịu biến mất khỏi thế gian này, ta có thể cân nhắc tha thứ cho bà ấy.”
Sắc mặt Dung đại nhân lập tức trầm xuống.
“Tranh Nhi! Ngày thường nương ngươi dạy ngươi như vậy sao?”
Ngu di nương vội vàng bước lên giảng hòa.
“Lão gia, đứa trẻ chỉ nhanh miệng thôi. Tính tình của nó thế nào, chẳng lẽ chúng ta còn không rõ sao?”
Nói tới đây, bà ta liếc ta một cái, chậm rãi bổ sung:
“Huống hồ, ruồi cũng chẳng bu lấy quả trứng không nứt.”
Chỉ một câu đã hắt toàn bộ nước bẩn lên người ta.
Ngu di nương cười đầy đắc ý, nhưng Dung đại nhân lại nhìn ta bằng ánh mắt sâu khó dò.
Một lúc lâu sau, ông mới hỏi:
“Ngươi tới đây là nàng sai ngươi tới sao?”
Ngu di nương vẫn đứng bên cạnh chờ xem ta mất mặt.
Còn khuỷu tay Dung Tranh từ lâu đã ngoặt về phía người ngoài.
Ta siết c.h.ặ.t góc váy do phu nhân tự tay may, c.ắ.n răng đáp:
“Là...”
Ta cố ý dừng lại, sau đó lập tức đổi lời:
“Là Tiểu Mãn tự mình tới. Hôm nay phu nhân muốn làm canh hoa quế, nhưng trong phủ này cây quế ở viện Ngu di nương nở đẹp nhất, vì thế Tiểu Mãn mới cả gan tới xin một ít hoa quế.”
“Canh hoa quế?”
Thần sắc Dung đại nhân khẽ động, dường như chợt rơi vào một đoạn ký ức rất xa.
“Ta quả thật đã nhiều năm không ăn canh hoa quế nàng ấy nấu rồi.”
Trong mắt ông dần hiện lên chút hoài niệm. Ông ngẩng đầu nhìn cây quế kia, hồi lâu mới khẽ nói:
“Nói ra mới nhớ, cây quế trong Ngu Phương viện năm xưa cũng là chuyển từ chỗ nàng ấy sang. Bây giờ... ta quả thật muốn nếm một bát.”
Dung Tranh vừa bị phụ thân trách trước mặt mọi người, sắc mặt khó coi vô cùng, ánh mắt nhìn ta cứ như đã tẩm độc.
Ngu di nương và Dung Dữ đương nhiên cũng chẳng vui vẻ gì.