Đêm ấy, Dung đại nhân tới viện của phu nhân.

Ta bưng lên một bát canh hoa quế còn nóng.

“Đại nhân, vẫn còn nóng, người dùng đi.”

Ông uống một hơi cạn sạch, sau đó quay sang dỗ phu nhân.

“Phu nhân, Tranh Nhi còn nhỏ, lời trẻ con không thể coi là thật.”

Phu nhân quay lưng về phía ông, rõ ràng vẫn chưa hết giận.

Bà khẽ ra hiệu cho ta.

Ta hiểu ý, lập tức lui ra ngoài.

Nhưng ta không đi xa, chỉ đứng ngoài cửa, lặng lẽ nhìn vào qua khe hở.

Dung đại nhân ôm lấy vai phu nhân, kéo bà vào lòng, bàn tay áp lên gương mặt bà.

Tim ta bỗng đau nhói.

Khoảnh khắc ánh nến trong phòng tắt đi, sự hối hận gần như nhấn chìm ta.

Không nên để hắn sống lâu đến vậy.

Vài ngày mới cho một bát canh hoa quế sao đủ?

Đáng lẽ mỗi ngày đều phải có một bát mới đúng.

Khó chịu đến mức mắt ta đỏ lên, suýt nữa đã muốn xông thẳng vào.

Luồng gió lạnh chui qua cổ áo, khiến đầu óc ta tỉnh táo hơn đôi chút.

Không thể làm phu nhân sợ.

Nếu bà vì thế mà không thích ta nữa, ta phải làm sao?

Âm thanh trong phòng từng chút truyền ra ngoài, móng tay ta từ lâu đã bấm sâu vào lòng bàn tay.

Trong lúc đầu óc còn ngập tràn oán hận, ta nhìn thấy Dung Tranh vội vã chạy tới.

Hắn vừa chạy vừa hét:

“Phụ thân! Phụ thân! Không hay rồi! Ngu di nương đêm nay bỗng nhiên đau n.g.ự.c, người mau tới xem đi!”

Dung Tranh vừa xuất hiện là chẳng bao giờ có chuyện tốt.

Ngu di nương bệnh thì không đi tìm đại phu, lại chạy tới kinh động lão gia làm gì?

Lão gia có biết chữa bệnh đâu.

Ta bước lên chặn hắn lại, hạ giọng nói:

“Lão gia và phu nhân đã nghỉ rồi. Ngu di nương bệnh nặng thì nên mau đi mời đại phu!”

Dung Tranh lập tức đẩy ta sang một bên.

“Liên quan gì tới ngươi? Ta tìm phụ thân ruột của mình, ngươi là cái thá gì? Đừng tưởng A nương nhận ngươi làm nghĩa nữ thì ngươi thật sự có thể trèo lên đầu ta. Trong phủ này ngoài A nương ra, có ai thật sự coi ngươi là tiểu thư?”

Ta đương nhiên biết.

Cho nên ta chỉ cần cùng phu nhân nương tựa lẫn nhau là đủ.

Những ngày tháng về sau, cũng chỉ cần còn lại ta và bà.

Dung Tranh lại đá ta một cái.

“Bớt cản đường!”

Sau đó hắn kéo cổ họng hét lớn, tiếng gọi vừa gấp vừa hoảng, người không biết chuyện e rằng còn tưởng chính hắn mới là con ruột của Ngu di nương.

Dung đại nhân quả nhiên bị hắn làm ầm đến mức phải bước ra, vừa đi vừa xỏ giày.

“Ngu thị rốt cuộc làm sao? Ban ngày chẳng phải còn khỏe mạnh sao?”

Dung Tranh lau nước mắt.

“Con cũng không biết. Phụ thân mau tới xem đi, lỡ là bệnh nặng thì không thể chậm trễ!”

Sắc mặt Dung đại nhân lập tức trắng đi, đến giày cũng chẳng kịp mang cho t.ử tế, cứ thế chân trần chạy mất.

Dung Tranh lại không lập tức đi theo.

Hắn đứng trong bóng đêm, nhìn thẳng vào phu nhân.

Ánh mắt ấy vừa mang vẻ giận dỗi, vừa giống như muốn chứng minh điều gì đó: chứng minh Ngu di nương được sủng ái hơn, chứng minh hắn chưa từng chọn sai.

Hắn chờ phu nhân đau lòng.

Nhưng phu nhân chỉ bình tĩnh nhìn hắn, không giận cũng chẳng buồn.

Dung Tranh tự chuốc lấy mất mặt, hừ mạnh một tiếng rồi xoay người rời đi, lúc ngang qua còn cố ý va mạnh vào ta.

“Tiểu Mãn.”

Phu nhân vội bước tới trước mặt ta, đau lòng nhìn ta từ trên xuống dưới.

“Có đau không?”

Ta cố nhịn nước mắt, lắc đầu.

“Không đau. Tiểu Mãn quen rồi, đau hơn nữa cũng chẳng cảm thấy gì.”

Vành mắt phu nhân lập tức đỏ lên, bà đưa tay ôm ta vào lòng.

Ta mỉm cười, khẽ cọ trong vòng tay bà.

Thật ấm.

Ngày Đông chí, trận tuyết đầu tiên của năm rơi xuống.

Ta lạnh đến mức co cả cổ, vừa vén rèm chui vào phòng trong, hơi ấm lập tức bao phủ toàn thân.

Hiện giờ phu nhân đã đứng vững gót chân trong phủ, trong phòng đốt loại than Ngân Sương tốt nhất, còn may cho ta mấy bộ áo đông dày dặn.

Khi bước vào, ta vừa hay gặp vị đại phu mới bắt mạch xong cho phu nhân.

Phu nhân mỉm cười gọi ta lại.

Hôm nay tinh thần bà đặc biệt tốt, ngay cả khóe mắt đuôi mày cũng chứa đầy ý cười ấm áp.

Ta cũng cười theo.

“Phu nhân có chuyện vui gì sao? Sao hôm nay vui như vậy?”

Bà không trả lời, chỉ kéo tay ta qua, nhẹ nhàng đặt lên bụng mình.

Ta lập tức hiểu ra, nụ cười nơi khóe môi cũng cứng lại.

Ta đã sớm biết đi tới con đường này rồi khó tránh khỏi bước ấy, nhưng đến khi tận mắt đối diện, trong lòng vẫn nghẹn đến khó chịu.

Phu nhân lại thật sự rất vui.

Trước kia bà từng nói bà rất thích làm mẫu thân, chỉ tiếc Dung Tranh chưa bao giờ chịu đặt bà trong lòng.

Sau này bà có ta.

Bây giờ lại có thêm đứa trẻ này.

Ta ngẩng đầu, nhìn thật kỹ nụ cười dịu dàng giữa hàng mày phu nhân, sau đó âm thầm thở dài trong lòng.

Thôi vậy.

Nếu đứa bé này sau này cũng yêu quý phu nhân giống như ta yêu quý bà, ta sẽ để nó sống thật tốt.

Nhưng nếu nó lớn lên thành loại người như Dung Tranh...

Vậy thì đừng trách ta không khách khí.

Trong gia yến Đông chí, Dung đại nhân đã hoàn toàn không còn dáng vẻ lạnh nhạt năm xưa, thậm chí còn tự tay gắp thức ăn cho phu nhân, nhìn qua thật có vài phần giống đôi phu thê mới cưới.

Ông bỗng nhớ ra điều gì, quan tâm hỏi:

“Nghe nói hôm nay có mời đại phu, phu nhân khó chịu ở đâu sao?”

Dung Tranh bỗng lạnh lùng cười một tiếng.

“Hơn một tháng cũng chẳng tới nhìn con lấy một lần. Xem ra bệnh của nương quả thật không nhẹ.”

Từ lần phu nhân đ.á.n.h hắn, bà thật sự đã lạnh lòng, hơn một tháng qua không còn chủ động tới gặp hắn.

Ta lại vui vô cùng.

Chương 5 - Cô Nữ Trong Tuyết: Báo Thù Cõi Đời Lạnh Bạc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia