"Có."
Ngón tay Văn Tranh khẽ co lại.
"Chắc khoảng thời gian bằng một cái chớp mắt thôi."
"Ảnh là thật, lịch trực là thật, tên cũng là thật."
"Em có phải khúc gỗ đâu."
Anh cúi đầu, thở ra một hơi.
Tôi nhét chìa khóa xe vào tay anh.
"Nhưng Văn Tranh mà em biết sẽ không để một người phụ nữ chưa từng gặp mặt đi bắt nạt con mình thay anh."
"Cho dù thật sự muốn điều tra, cũng phải gọi người tới rồi hỏi rõ mặt đối mặt."
"Không thể chỉ vì cô ta gọi một tiếng chồng mà em đã thay kẻ l.ừ.a đ.ả.o gán tội lên đầu anh."
Văn Tranh gật đầu.
Sự căng cứng nơi khóe mắt dần giãn ra.
Về đến nhà, Tiểu Mãn nằm bò trên bàn ăn sửa quyển truyện tranh bị ướt.
Những trang từng ngấm nước sau khi phơi khô nhăn lên như từng lớp sóng mỏng.
Thằng bé cầm keo, cẩn thận ấn phẳng các mép cong, miệng còn đọc lời thoại trong truyện.
Văn Tranh rửa tay xong, ngồi xuống bên cạnh giúp con.
Hai bố con, một người giữ giấy, một người dán băng keo, chẳng ai nhắc chuyện trên tàu.
Tôi sao lưu video trong điện thoại, rồi tắt quyền công khai ảnh của cả nhà ba người.
Văn Tranh kiểm tra lại toàn bộ nhóm công việc cũ.
Gặp tài khoản nào không nhận ra, anh đều chuyển cho đơn vị xác minh.
Trên mạng vẫn còn người truy hỏi sự thật.
Tôi không mở livestream, cũng không đăng bài dài.
Thông báo chính thức và video đầy đủ trong toa đã đủ rõ.
Người lạ muốn tin đoạn cắt nào không đáng để tôi thức cả đêm đôi co trong phần bình luận.
Tiểu Mãn sửa xong trang cuối, giơ quyển sách lên dưới đèn.
Nếp nhăn vẫn còn, màu cũng loang đi một ít, nhưng không thiếu trang nào.
Thằng bé hài lòng khép sách rồi chạy đi rửa tay.
Văn Tranh vuốt bìa sách, nhỏ giọng hỏi tôi có muốn mua một quyển mới không.
Tôi bỏ quyển cũ vào túi.
Quyển mới sẽ mua.
Quyển này cũng giữ lại.
Chiều thứ sáu, tôi đưa Tiểu Mãn tới ga đón Văn Tranh.
Nhiệm vụ trực của anh bị kéo dài thêm một lúc.
Dòng người ở cửa ra ga không ngừng tràn ra.
Tiểu Mãn ôm quyển truyện tranh mới, kiễng chân tìm mãi mới thấy bóng dáng quen thuộc.
Thằng bé đeo cặp nhỏ chạy lao tới.
Văn Tranh bế con lên bằng một tay, tay kia nhận túi tôi đang cầm.
Tiểu Mãn lập tức nhét quyển sách mới vào lòng bố, sau đó lại vội lục tìm quyển cũ, sợ Văn Tranh chỉ thích quyển phẳng phiu đẹp đẽ kia.
Văn Tranh xem rất kỹ.
Anh mở tới trang bị ngấm nước nặng nhất, ngón tay chậm rãi vuốt dọc đoạn băng keo Tiểu Mãn dán lệch.
Bên trong băng keo kẹt mấy bọt khí nhỏ, ở mép còn dính một chút vụn b.út màu.
Tiểu Mãn nằm trên vai bố, ríu rít kể mình đã cứu từng trang sách thế nào.
Kể tới lúc keo dính vào ngón tay, thằng bé thấy mất mặt nên giọng hạ xuống.
Nhắc tới cuốn kiến thức an toàn, nó lại không nhịn được mà đắc ý.
Văn Tranh vừa đi vừa nghe, thỉnh thoảng đỡ đôi chân con đang trượt xuống.
Hai bố con dựa rất gần nhau.
Trong sảnh là tiếng bánh xe kéo hành lý lẫn tiếng phát thanh.
Tôi đi phía sau, bỗng nhớ lại tiếng "A Tranh" Cát Diệu Đồng từng gọi trên tàu.
Lúc đó cô ta gọi thân mật, nhưng chưa từng biết Văn Tranh có thói quen dùng tay nào khi bế con, cũng không biết lúc nghe người nhà nói anh thường hơi nghiêng đầu.
Kẻ mạo danh có thể đ.á.n.h cắp ảnh và giọng nói.
Nhưng không thể đ.á.n.h cắp những thói quen vụn vặt ấy.
Trong túi là quyển sách cũ đã bị nước làm nhăn.
Tiểu Mãn không nỡ vứt.
Tôi ép từng trang bằng giấy thấm nước, phơi khô rồi đóng lại.
Giấy không còn phẳng phiu, nhưng câu chuyện vẫn có thể đọc trọn vẹn từ đầu tới cuối.
Văn Tranh lật hai trang rồi cất sách cẩn thận vào ba lô của mình.
Đi qua cửa hàng tiện lợi trong ga, chúng tôi mua ít đồ ăn.
Tiểu Mãn ngồi phía trước xe đẩy, ôm một túi cà chua, nhất quyết đòi chọn một hộp cá viên tròn vo.
Văn Tranh lúc trực chưa kịp ăn t.ử tế, nên lấy thêm hai hộp sủi cảo đông lạnh.
Tới quầy thanh toán, hai bố con cùng lúc nhìn sang tủ kem.
Tôi không ngăn, chỉ đổi một cây sang hương vị Tiểu Mãn thường ăn.
Chuyến về nhà hôm nay hơi muộn, ngày mai cũng không cần dậy sớm.
Cơm có thể ăn từ từ.
Sách ướt có thể sửa từ từ.
Những lời trong toa chưa kịp nói cũng có đủ thời gian để nói rõ.
Bên ngoài ga vừa có một trận mưa ngắn.
Mặt đường phản chiếu ráng chiều.
Taxi xếp thành hàng, đèn nóc lần lượt sáng lên.
Tiểu Mãn ngồi trên vai Văn Tranh, phấn khích đếm đàn bồ câu bay lên cạnh quảng trường.
Tôi khoác tay Văn Tranh, đi theo hai bố con xuyên qua đám đông.
Ba cái bóng bị ánh chiều kéo dài, vững vàng in trên cùng một khoảng mặt đường còn ẩm.
Chúng tôi lên xe về nhà.
Tiểu Mãn nghịch cả đường, lên xe chưa lâu đã nghiêng đầu ngủ trong ghế an toàn.
Quyển truyện trong lòng phập phồng theo nhịp thở.
Một tay thằng bé vẫn nắm cuốn kiến thức an toàn Văn Tranh đưa.
Văn Tranh chỉnh cửa gió điều hòa sang hướng khác, rồi lấy chăn mỏng từ ghế sau đắp cho con.
Xe rời quảng trường trước ga.
Tiếng ồn bị ngăn lại sau lớp kính.
Đèn đường sau mưa lần lượt lướt qua kính chắn gió.
Dòng xe phía trước đi chậm nhưng không khiến người ta bực bội.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn mũi tên nhỏ trên bản đồ dẫn đường từng chút một tiến gần về phía nhà.
Trong tủ lạnh ở bếp còn sườn ướp từ sáng.
Ngoài cửa vẫn có đôi dép Tiểu Mãn đá lệch.
Đèn ngoài ban công lúc ra khỏi nhà quên tắt, giờ chắc vẫn đang sáng.
Văn Tranh giữ chắc tay lái.
Tôi đưa tay tắt thông báo từ tin nhắn lạ cuối cùng trên điện thoại.
Xe rẽ vào con phố quen thuộc.
Cửa sổ trên tầng hắt ra ánh đèn vàng ấm.
Chúng tôi mang theo con, hai quyển truyện tranh và một túi đồ ăn vừa mua, bình an trở về nhà.
HẾT.