Cô Vợ Bé Bỏng Của Yến Gia Siêu Ngầu

Chương 12: Đẹp Khuynh Đảo Chúng Sinh, Nhưng Không Hợp Làm Đối Tượng

Cố Nhân Nhân bị câu hỏi ngược này của cô làm cho nghẹn họng. Cô ta sao có thể thua được!

Nhưng trước mặt nhiều người như vậy, cô ta lại không thể tỏ ra rụt rè khiếp sợ. Cô ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nặn ra từng chữ qua kẽ răng:

“Nếu bổn tiểu thư thua, cũng sẽ quỳ xuống dập đầu tạ tội với cô!

Không chỉ vậy, toàn bộ chi phí mua sắm nhỏ nhặt của tất cả mọi người ở đây hôm nay, bổn tiểu thư sẽ bao hết!”

Lời này vừa tung ra, hai mắt của không ít người liền sáng rỡ lên. Các khoản tiêu dùng nhỏ lẻ định mức cao nhất là mười vạn tệ, nhưng gom lặt vặt lại thì con số cũng không hề nhỏ đâu nha. Vị đại tiểu thư nhà họ Cố này, đúng là giàu nứt đố đổ vách thật đấy!

Thẩm Thư Nghiên không ngờ cô ta lại có thể ngu xuẩn đến mức độ này, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười, vô cùng sảng khoái mà đáp ứng.

“Được.”

Gần như không mang theo chút do dự nào, cô vẫy tay gọi người nhân viên công tác ban nãy lại.

“Đi mở l.ồ.ng kính ra.”

Gã nhân viên chần chừ một chút, cuối cùng vẫn lấy chìa khóa từ trong túi ra, mở l.ồ.ng kính che hiện vật lên. Dù sao thì, cũng có Cố đại tiểu thư chống lưng rồi. Thẩm Thư Nghiên lấy ra từ trong túi xách một đôi găng tay lụa trắng muốt. Sau khi đeo vào, dưới sự chăm chú nín thở của đám đông, cô vươn tay, cẩn thận từng li từng tí lấy bức tranh mẫu đơn của Chương Hạo ra khỏi tủ kính trưng bày. Cô đưa lên mũi ngửi thử, khẽ nhíu mày. Phán đoán ban nãy không sai. Giấy này quả nhiên có vấn đề. Dưới mùi hương của mực, lại còn xen lẫn một tia mùi mốc cực kỳ nhạt. Để làm bằng chứng cho phán đoán này, cô bóc mở một góc của bức tranh ra. Cô còn chưa kịp nói gì, trong đám người đã vang lên một loạt tiếng hít ngược khí lạnh.

“Xuýt.”

Người phụ nữ này điên rồi sao!

Đây chính là tranh của Chương Hạo lão tiên sinh đấy!

Cố Nhân Nhân cả người ngơ ngác, nhưng ngay lập tức bị sự hả hê thay thế:

“Thẩm Thư Nghiên, cô xong đời rồi. Bức tranh này trị giá hai tỷ tệ (2 tỷ NDT), cô đoán chừng có đem bán mạng cũng đền không nổi đâu."

“Tôi nói cho cô biết nha, cô đừng có hòng vẫy đuôi cầu xin tìm anh trai tôi mượn tiền. Nhà họ Cố chúng tôi, không có tiền để cho cái loại người nghèo hèn không biết trời cao đất dày như cô mượn đâu!"

“Cố tiểu thư nói lời này, e là hơi sớm quá rồi đấy.”

Đôi mắt lạnh nhạt của Thẩm Thư Nghiên nhìn thẳng vào cô ta, ngay sau đó lướt qua cô ta, đảo mắt nhìn đám đông.

“Những ai yêu thích tranh của Chương Hạo tiên sinh đều biết rõ, Chương Hạo lão tiên sinh cả đời cực kỳ yêu thích giấy Tuyên Thành Dương."

“Giấy Tuyên Thành Dương chất giấy mịn màng, trắng muốt như ngọc, độ dai cực tốt, trải qua trăm năm mà không mục nát."

“Còn loại giấy được sử dụng trong bức tranh này, sợi xơ thô ngắn, kết cấu lỏng lẻo xốp rỗng, bên trên lại còn có dấu hiệu nấm mốc lờ mờ, màu sắc cũng không phải là màu trắng tinh khiết, mà chỉ là một tờ giấy nháp thô.”

Mọi người vừa nghe vậy, đều xúm lại gần xem thử. Đúng thế. Nhìn kỹ loại giấy này, quả thực khá thô ráp. Từ xưa đến nay, văn nhân mặc khách, danh gia cự tượng, giấy dùng để vẽ tranh tồi tệ nhất cũng phải thuộc loại giấy Tuyên. Giấy nháp thô ở thời xưa, chính là đồ dùng để chùi m.ô.n.g. Một nhân vật tầm cỡ như Chương Hạo lão tiên sinh, sao có thể dùng giấy nháp thô để vẽ tranh được chứ?

Cố Nhân Nhân nhìn phản ứng của mọi người, sự hoảng loạn hiện rõ bằng mắt thường. Cô ta đ.â.m lao phải theo lao, cố làm ra vẻ bình tĩnh lên tiếng:

“Không chừng Chương Hạo lão tiên sinh chỉ là nhất thời nổi hứng, xúc cảnh sinh tình, nên tiện tay tìm bừa một tờ giấy để vẽ thì sao!”

Thẩm Thư Nghiên sao có thể cho cô ta cơ hội cãi chày cãi cối cơ chứ?

Cô dửng dưng liếc cô ta một cái, ánh mắt hệt như đang nhìn một kẻ ngu ngốc, sau đó lại hướng mắt về phía mọi người, giọng điệu từ tốn phân tích rõ ràng.

“Sử sách có ghi, người vợ yêu quý của Chương Hạo lão tiên sinh thích nhất là mẫu đơn xanh. Ông đã vì phu nhân mà vẽ vô số bức tranh mẫu đơn xanh, mỗi một bức đều là tuyệt phẩm."

“Còn bức tranh này, thứ được vẽ trên đó lại là một nhành mẫu đơn đỏ."

“Điều quan trọng hơn là, thời gian đề ngày ở góc dưới cùng bên phải của bức tranh, được viết là 'Trọng hạ năm Kỷ Hợi' (giữa mùa hè năm Kỷ Hợi), quy đổi ra, chính là năm 1969."

“Theo nghiên cứu kiểm chứng, phu nhân của Chương Hạo lão tiên sinh đã qua đời vì bạo bệnh vào năm 1967. Lão tiên sinh đau buồn tột độ, kể từ đó về sau, ông không bao giờ vẽ thêm một đóa mẫu đơn nào nữa, và quyết định gác b.út từ đấy.”

Mọi người vừa nghe thấy lời này, liền thi nhau vươn dài cổ, cố gắng nhìn vào phần lạc khoản (chữ ký và ngày tháng) của bức tranh kia. Vài người đứng gần, đã nhìn rõ những dòng chữ đó.

“Không sai, quả thực là năm Kỷ Hợi!"

“Nói như vậy, thì thời gian không khớp rồi!”