Vừa bước ra khỏi cổng lớn tập đoàn Cố thị, Thẩm Thư Nghiên đã nhận được tin nhắn của cô bạn thân Phó Điềm. [Cục cưng à, hôm nay sinh nhật tớ, mặc dù biết cậu sẽ không đến đâu, nhưng tớ vẫn muốn nói với cậu một tiếng.] [Cũng chẳng biết tên ch.ó má Cố Diệp kia đã chuốc cho cậu thứ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì, vì anh ta mà cậu sắp xuất gia đi tu đến nơi rồi.] Thẩm Thư Nghiên tiện tay trả lời tin nhắn: [Cho tớ địa chỉ.] Bên kia im lặng vài giây, ngay sau đó là hàng loạt tin nhắn ném b.o.m tới tấp. [Vãi chưởng, tình hình gì đây???] Thẩm Thư Nghiên bình thản gõ ra mấy chữ: [Bọn tớ ly hôn rồi.] [Trời đất thiên địa ơi, cuối cùng cậu cũng gỡ bỏ được cái mác 'não yêu đương' rồi.] [Đứng yên đó đợi mười phút, tớ tới liền!] Tám giờ tối. Tây Ninh Công quán. Nơi đây là tụ điểm giải trí lớn nhất Kinh thành, khắp nơi đều là cảnh vàng son lóa mắt, tùy tiện khui một chai rượu cũng tốn đến mười mấy vạn tệ. Phó Điềm nhìn cô bạn tốt bên cạnh, để lộ ra vẻ mặt kinh ngạc và đầy ái mộ.
“Thế này mới là đại mỹ nữ họ Thẩm của tớ chứ!”
Hôm nay Thẩm Thư Nghiên diện một chiếc váy bó sát màu đỏ tươi, đường cong cơ thể thon thả gợi cảm được phô bày không sót chút nào. Mái tóc uốn lợn sóng to bồng bềnh kết hợp cùng đôi môi đỏ mọng, rực rỡ và phô trương, đẹp tựa như một con yêu tinh thu hút hồn phách người ta. Phó Điềm sau khi sắp xếp chỗ ngồi cho cô xong liền quay người rời đi:
“Nghiên Nghiên, cậu cứ ngồi đây chơi một lát, tớ đi tìm vài chai rượu ngon."
“Được.”
Thẩm Thư Nghiên thực sự đẹp đến mức quá ch.ói mắt, cho dù chỉ lặng lẽ đứng dưới ánh đèn, cũng có thể thu hút ánh nhìn của vô số đàn ông trong chớp mắt. Đột nhiên, một gã đàn ông nhuộm tóc vàng bước đến bên cạnh cô, giở giọng tán tỉnh bóng nhẫy:
“Người đẹp, một mình cô đơn thế, có muốn uống cùng anh một ly không?”
Cách đó không xa. Cố Diệp đang đưa em gái Cố Nhân Nhân bước vào công quán. Giang Uyển Nhu đã chờ sẵn từ lâu mỉm cười vẫy tay gọi hai người họ.
“A Diệp, Nhân Nhân, chị ở đây.”
Cố Nhân Nhân vui vẻ chạy vội qua đó.
“Chị Uyển Nhu, cuối cùng chị cũng về rồi, em nhớ chị muốn c.h.ế.t luôn ấy."
“Chị cũng rất nhớ em.”
Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng tầm mắt Giang Uyển Nhu lại luôn đặt trên người Cố Diệp. Cô ta vừa định tìm một chủ đề để kéo gần quan hệ giữa hai người, thì đột nhiên nghe thấy Cố Nhân Nhân kêu lên một tiếng kinh ngạc.
“Anh, kia chẳng phải là Thẩm Thư Nghiên sao?!”
Cố Diệp nghe tiếng liền nhìn sang. Dưới ánh đèn nhấp nháy, một bóng dáng kiều diễm đang lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế đẩu cao, đôi chân thon dài như ẩn như hiện dưới lớp váy, quả thực đẹp đến không sao tả xiết. Nếu không phải vì quá quen thuộc với gương mặt ấy, anh ta vốn dĩ không dám tin đây lại là người vợ đần độn tẻ nhạt của mình. Cô trông có vẻ như đang bị một gã đàn ông quấy rối, thần sắc lạnh lẽo như sương giá.
“Thật sự không nhìn ra nha, bình thường ở nhà giả vờ giả vịt làm ra vẻ đứng đắn, mới ly hôn xong đã lẳng lơ như vậy rồi."
“Hừ, cái đồ hồ ly tinh!”
Cố Nhân Nhân vốn dĩ luôn nhìn Thẩm Thư Nghiên không vừa mắt, vừa mở miệng là bắt đầu mắng c.h.ử.i. Những từ ngữ mang tính nh.ụ.c m.ạ này, trước kia Cố Nhân Nhân cũng không phải chưa từng nói thẳng trước mặt Cố Diệp. Nhưng vào khoảnh khắc này, trong lòng anh ta lại trào dâng một ngọn lửa giận vô danh.
“Ngậm miệng lại, không được nói bậy!”
Cố Nhân Nhân bị mắng liền bĩu môi. Giang Uyển Nhu vỗ lưng an ủi Cố Nhân Nhân, cố ý khích bác:
“A Diệp, Thẩm tiểu thư đột nhiên thay đổi nhiều như vậy, lẽ nào... là có mục tiêu mới rồi?”
Ánh mắt Cố Diệp nham hiểm khó đoán, không lên tiếng.
“Người đẹp, sao không thèm để ý đến người ta thế, có phải muốn anh hôn cho một cái mới chịu nói chuyện không?”
Tên tóc vàng vẫn kiên trì tán tỉnh không buông. Thẩm Thư Nghiên chán ghét nhíu c.h.ặ.t mày:
“Cút ngay."
“Anh đây chính là thích cái loại có gai như em đấy, mau để anh thơm một cái nào!”
Gã vẫn không buông tha, giơ tay định sờ soạng n.g.ự.c cô.
“Hờ.”
Thẩm Thư Nghiên cười lạnh một tiếng, vơ luôn chai rượu vang đỏ đắt tiền ngay tầm tay, hung hăng phang thẳng vào đầu gã. Chai rượu nát vụn vỡ đầy đất, rượu vang đỏ tưới ướt đẫm khuôn mặt tên tóc vàng.
“Mẹ kiếp!”
Gã đưa tay vuốt mặt, mắng c.h.ử.i ầm ĩ hệt như một con ch.ó điên:
“Con khốn nạn, dám đ.á.n.h cả ông đây sao!"
“Ông đây chính là thái t.ử gia nhà họ Triệu, hôm nay không đè mày xuống dưới thân làm cho mày phải xin tha, ông đây không mang họ Triệu!”
Mọi người trong công quán đều dừng động tác, vươn dài cổ chờ xem kịch vui. Cùng lúc đó, trước cửa sổ sát đất của phòng VIP trên tầng ba. Phó Sâm híp mắt, nhàn nhã thưởng thức màn kịch hay bên dưới.
“Cái tên họ Triệu này cũng biết tự dát vàng lên mặt thật đấy, còn tự xưng thái t.ử gia nhà họ Triệu cơ à.”
Trong giới thượng lưu ở Kinh thành, người duy nhất thực sự được tôn xưng một tiếng
“Thái t.ử gia", chỉ có vị đang ngồi ngay trước mặt anh ta đây. Đại thiếu gia nhà họ Yến, người nắm quyền tập đoàn Yến thị.