Cô Vợ Bé Bỏng Của Yến Gia Siêu Ngầu

Chương 21: Nhìn Nhầm Mắt Cá Thành Ngọc Trai

Xảy ra chuyện như vậy, hai người làm gì còn tâm trạng để ăn cơm?

Sau khi Cố Diệp đưa Giang Uyển Nhu về nhà, anh ta một mình quay trở lại công ty. Vừa đợi sẵn ở cửa, Vương Giám đốc đang sốt ruột xoay như chong ch.óng lập tức đón lấy.

“Cố tổng, không xong rồi, các cổ đông đều nhận được tin Yến thị rút vốn rồi, hiện giờ đang tập trung ở phòng họp, muốn ngài đưa ra một lời giải thích!”

Mi tâm Cố Diệp giật nảy một cái!

Mấy cái lão già đáng c.h.ế.t này, mỗi năm chia bao nhiêu tiền từ công ty mà chẳng nói được một câu cảm ơn, giờ công ty có khó khăn là lại chỉ chực gây chuyện. Đợi đến khi anh ta kéo được khoản đầu tư khác, anh ta sớm muộn gì cũng phải đá bọn họ ra khỏi hội đồng quản trị mới thôi. Anh ta tạm thời đè nén sự bất mãn trong lòng, quay người bước lên thang máy. Vương Giám đốc đi sau lưng thầm thở dài một tiếng. Hồi phu nhân còn ở đây, làm gì có mấy cái chuyện rắc rối này?

Cái vị Giang tiểu thư này mới vào công ty ngày đầu tiên đã khiến cả công ty gà bay ch.ó nhảy. Đúng là tai họa mà!

Đến tầng cao nhất, Cố Diệp đá văng cửa phòng họp. Các cổ đông ngay lập tức im lặng. Cố Diệp có ý gì đây?

Muốn tạo phản sao?

Trong đó, Đường Đổng với thâm niên cao nhất, chống gậy bước lên phía trước, giọng nói nghiêm nghị:

“Yến thị đột nhiên rút vốn, nghe nói là vì quyết sách của Giang tiểu thư, Cố tổng có phải nên cho chúng tôi một lời giải thích thỏa đáng không?”

Lời này vừa thốt ra, các cổ đông khác cũng không nhịn được nữa.

“Đúng thế!

Yến thị rút vốn, hạng mục Nam Thành coi như xong đời rồi!"

“Giang tiểu thư tuổi còn trẻ như vậy, sao có thể đảm nhiệm chức vụ quan trọng thế này?

Cô ta so với Thẩm tiểu thư căn bản không có cửa, ngài mau tìm Thẩm tiểu thư về đi!”

Cố Diệp nghe mà gân xanh trên trán giật liên hồi. Thẩm Thư Nghiên cái bà vợ già nhàm chán đó, có tư cách gì mà đòi đặt lên bàn cân so sánh với Uyển Nhu?

Uyển Nhu chẳng qua là nhất thời tốt bụng nên nghĩ lệch hướng thôi.

“Đủ rồi!

Tất cả câm miệng cho tôi."

“Sao các người không tự tìm vấn đề ở chính mình đi?

Tài liệu lựa chọn địa điểm cũng đã gửi cho các người rồi, các người ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm xem, giờ xảy ra chuyện rồi thì còn mặt mũi đứng đây làm loạn à?"

“Từng người một đều bênh vực Thẩm Thư Nghiên. Sao hả?

Cô ta cũng âm thầm câu kết với các người rồi à?”

Lời này của anh ta nói ra không hề nhẹ chút nào. Các cổ đông đồng loạt sa sầm mặt mày. Công ty có một nhà lãnh đạo thế này, sớm muộn gì cũng sụp đổ. Bọn họ đâu phải cha mẹ của Giang Uyển Nhu, dựa vào cái gì mà phải trả giá cho sự ngu xuẩn của cô ta?

Huống hồ, một mình cô ta nắm giữ 40% quyền quyết định dự án, ai mà ngăn cản nổi?

Đường Đổng cười khẩy một tiếng, gậy trong tay đập mạnh xuống đất:

“Chuyện của Giang tiểu thư, chúng ta tạm gác lại không bàn. Chỉ nói về Thẩm tiểu thư, cậu lấy tư cách gì mà nói cô ấy như vậy?

Người ta là cao thủ xuất sắc sở hữu bằng kép chuyên ngành Tài chính và Y khoa lâm sàng của Đại học Ninh (Ninh Đại) đấy!"

“Không có cô ấy, lấy đâu ra Cố thị của ngày hôm nay?"

“Cố tổng, làm người không được quên gốc gác!"

“Cậu nhìn nhầm mắt cá thành ngọc trai, sớm muộn gì cũng có ngày hối hận!”

Nói đến cuối cùng, ông tức giận quay đầu bỏ đi. Những cổ đông còn lại thấy vậy cũng đồng loạt lắc đầu thở dài rồi lần lượt rời đi. Phòng họp rộng lớn trong chớp mắt trở nên trống trải. Cố Diệp thẫn thờ ngã ngồi xuống ghế, trong đầu vang lên những tiếng ong ong. Thẩm Thư Nghiên vậy mà tốt nghiệp Đại học Ninh?

Còn là bằng kép?

Chuyện này sao có thể?

Đại học Ninh là học phủ tài chính hàng đầu trong nước, những người bước ra từ đó, ai mà chẳng là thiên chi kiêu t.ử với mức lương hàng năm bắt đầu từ con số chục triệu. Thẩm Thư Nghiên một đứa trẻ mồ côi, lấy đâu ra xuất sắc đến thế?

Vả lại, Thẩm Thư Nghiên tham gia vào quyết sách công ty từ bao giờ?

Trước đây cô ngoài việc giặt giũ nấu cơm thì chỉ quanh quẩn bên bà nội, hiếm khi đến công ty, sao qua miệng Đường Đổng lại thành cô ấy tạo nên Cố thị ngày hôm nay rồi?

Anh ta càng nghĩ, lông mày càng nhíu c.h.ặ.t.