Cùng lúc đó, tại văn phòng tập đoàn Cố thị cách xa tít tắp ở Kinh thành. Cố Diệp nhìn tờ danh sách trống trơn do Vương Giám đốc trình lên, tức giận gạt phăng toàn bộ đồ đạc trên bàn xuống đất.
“Khá khen cho một cái SHU!"
“Cố thị tôi và cô, thế bất lưỡng lập (không đội trời chung)!”
Còn có cái đám khốn kiếp gió chiều nào che chiều nấy kia nữa!
Lại dám lật lọng giữa chừng!
Hơn nữa lại còn vì một cái đứa thiết kế ch.ó má nào đó!
Cố thị của anh ta, lẽ nào lại không sánh bằng một nhà thiết kế đến cả khuôn mặt cũng không dám lộ diện sao?
Đúng là quá quắt lắm rồi!
Anh ta tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, sắc mặt xanh mét, hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t phát ra tiếng kêu răng rắc. Lẽ nào ông trời muốn diệt vong Cố thị của anh ta sao?
Không, anh ta tuyệt đối không tin!
Cố Diệp anh ta, tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhận thua như vậy!
Anh ta quay ngoắt sang nhìn Vương Giám đốc ở bên cạnh, trong ánh mắt là sự điên cuồng của kẻ được ăn cả ngã về không:
“Tung tin tức ra ngoài, cứ nói rằng Cố thị chúng ta, sẽ nhượng lại một nửa quyền đại lý phân phối của hạng mục Nam Thành, để cho những ai có ý định muốn chia một chén canh, mang theo thành ý đến đây bàn bạc.”
Anh ta không tin, dưới sự cám dỗ lớn lao như vậy, lại không có ai động lòng. Phải biết rằng, hạng mục Nam Thành được mệnh danh là dự án có tiềm năng phát triển nhất ở Kinh thành trong những năm gần đây. Tùy tiện lấy ra một phân khu nhỏ, cũng đủ để khiến một công ty bình thường lột xác thành công ty niêm yết trên sàn chứng khoán. Cám dỗ lớn nhường này, còn sợ không kéo được vốn đầu tư sao?
"Nhưng mà...”
Vương Giám đốc ấp a ấp úng, cuối cùng vẫn căng da đầu nói tiếp.
“Trước đó ngài đã giao 40% quyền đại lý cho Giang tiểu thư...”
Ông ta còn chưa nói hết câu, đã bị Cố Diệp ngắt lời.
“Thu hồi lại.”
Không có gì quan trọng bằng công ty cả. Cho dù là Uyển Nhu cũng không được. Về phía Uyển Nhu, đến lúc đó anh ta tự khắc có cách để xoa dịu. Vương Giám đốc đương nhiên là cuống quýt đáp lời. Chuyện nhà sếp, ông ta chỉ nghe cho biết vậy thôi. Ông ta đâu quản được. Chỉ hy vọng Cố thị có thể trụ được lâu một chút, sập tiệm muộn vài năm, tốt nhất là có thể trụ được đến lúc ông ta nghỉ hưu, vậy thì vạn sự chẳng còn gì phải sầu não nữa. Nhưng mà, khó lắm nha. Theo cái đà này, Cố thị ước chừng trụ không nổi nửa năm đâu. Có hạng mục Nam Thành chống lưng thì có ích lợi gì?
Mất đi Thẩm tiểu thư, Cố thị sập tiệm là chuyện sớm muộn. Giang tiểu thư là một kẻ thùng rỗng kêu to, Cố tổng lại càng là một kẻ hồ đồ không biết phân biệt nặng nhẹ, vài vị đổng sự có năng lực cũng đã rút vốn rời đi rồi. Aizz. Được ngày nào hay ngày đó vậy. Mặc dù sự việc đã có manh mối giải quyết, nhưng tâm trạng của Cố Diệp vẫn chẳng hề tốt đẹp lên chút nào. Anh ta mệt mỏi tựa lưng vào ghế, phiền não xoa xoa mi tâm. Trong lúc hoảng hốt, trên chiếc bàn làm việc trống trải trước mặt, đột nhiên xuất hiện thêm một bát canh nóng hổi bốc khói nghi ngút. Khuôn mặt của Thẩm Thư Nghiên, gần ngay trong gang tấc. Trong đôi mắt vốn dĩ luôn tĩnh lặng không gợn sóng kia, lúc này lại đong đầy sự ngưỡng mộ dè dặt cẩn trọng. Anh ta mệt mỏi chớp chớp mắt, cố gắng nhìn cho rõ ràng hơn một chút. Ảo ảnh trong chớp mắt tan biến. Khuôn mặt của Thẩm Thư Nghiên, cùng với bát canh kia, đều biến mất không thấy tăm hơi. Dạo gần đây anh ta bị làm sao vậy, sao lúc nào cũng nhớ đến cô thế này?
Anh ta lắc lắc đầu, cố gắng xua đuổi khuôn mặt đó ra khỏi tâm trí. Nhưng câu nói mang đầy ẩn ý lúc trước của Đường Đổng, lại không chịu sự kiểm soát mà văng vẳng bên tai anh ta. Cố thị thiếu Thẩm tiểu thư thì không sống nổi sao?
Hoang đường hết sức. Nhưng điều không thể không thừa nhận là, lúc Thẩm Thư Nghiên còn ở đây, Cố thị tuy cũng phải đối mặt với đủ loại thách thức, nhưng luôn có thể hóa nguy thành an trong những thời khắc quan trọng nhất. Không chỉ việc vận hành của Cố thị luôn duy trì được sự ổn định, mà ngay cả sinh hoạt ăn uống thường ngày của anh ta, cũng được cô sắp xếp đâu ra đấy, chưa bao giờ để anh ta phải bận tâm mảy may. Trái tim anh ta đột nhiên thắt lại một cách khó hiểu, dâng lên một loại cảm giác chẳng thể diễn tả thành lời. Thôi bỏ đi!
Quan trọng nhất trước mắt, là phải ổn định lại công ty. Đợi đến khi công ty ổn định rồi, anh ta sẽ đi tìm cô. Cô đã yêu anh ta một cách hèn mọn lâu đến thế, chắc chắn sẽ không phải nói hết tình cảm là hết ngay được đâu. Chẳng qua là, lần này thực sự phải dỗ dành t.ử tế một chút. Cô dường như đã thực sự tức giận rồi. Cũng phải thôi, anh ta đều đã dọn đến sống chung với Uyển Nhu rồi, với cái tính hẹp hòi của cô, không tức giận mới là lạ đấy. Nhưng mà, đây cũng là biểu hiện chứng tỏ cô quá yêu anh ta mà thôi. Dỗ dành một chút là ổn ngay ấy mà.