Giờ thì Thẩm Thư Nghiên có thể khẳng định chắc chắn, gã đàn ông này bệnh quả thực không nhẹ. Cô giương mắt nhìn Cố Diệp.
“Đêm nay tôi xuất hiện ở đây, là để làm bản thân vui vẻ."
“Hơn nữa, chúng ta đã ly hôn rồi, hiện tại anh không có bất kỳ tư cách gì để phán xét tôi cả.”
Cố Diệp nghe những lời nói lạnh nhạt của cô, trong lòng bực bội không thôi. Người phụ nữ này trước kia ngoan ngoãn lại biết vâng lời, sao mới ly hôn xong đã giống như biến thành một người khác vậy.
“Sao Thẩm tiểu thư lại có thể nói như vậy chứ, A Diệp cũng chỉ là đang quan tâm cô thôi mà.”
Giang Uyển Nhu lên tiếng bênh vực Cố Diệp.
“Tôi cần sự quan tâm của anh ta chắc?”
Thẩm Thư Nghiên chán ghét nhìn hai con người này.
“Một gã tra nam ngoại tình phản bội hôn nhân, một kẻ tiểu tam mặt dày vô sỉ, các người lấy tư cách gì mà diễu võ giương oai trước mặt tôi?"
“Được rồi, không có thời gian đứng đây nói nhảm với các người, phiền nhường đường cho.”
Thẩm Thư Nghiên giẫm trên đôi giày cao gót, bóng dáng kiều diễm dưới sự tôn lên của chiếc váy đỏ lại càng thêm thướt tha uyển chuyển, hệt như một đóa hải đường đang kỳ nở rộ. Cố Diệp phẫn nộ trừng mắt nhìn theo bóng lưng của cô, trong bụng một ngọn lửa giận không ngừng tuôn trào. Trước kia sao không phát hiện ra cô lại mồm mép sắc bén như vậy chứ!
Giang Uyển Nhu dịu dàng nắm lấy tay anh ta:
“A Diệp, đừng không vui nữa, chúng ta mau quay lại thôi, Nhân Nhân vẫn đang đợi chúng ta đó.”
Cố Diệp sa sầm mặt nhìn cô ta. Trước đây khi Giang Uyển Nhu ở nước ngoài, anh ta ngày đêm đều nhung nhớ. Nhưng bây giờ thực sự ở bên cạnh rồi, lại đột nhiên có cảm giác tẻ nhạt vô vị. Chắc chắn là anh ta bị Thẩm Thư Nghiên làm cho tức điên lên rồi. Hai người khoác tay nhau rời đi. Trở lại phòng bao, Phó Sâm xuyên qua lớp cửa sổ sát đất, lại được xem thêm một màn kịch hay.
“Không ngờ người phụ nữ này lại là vợ của Cố Diệp, thật sự là có ý tứ."
“Vợ cũ.”
Yến Úc vạch rõ trọng điểm. Phó Sâm kinh ngạc nhìn anh:
“Anh Yến, không phải là anh thực sự nhìn trúng cô ấy rồi chứ?”
Mặc dù người phụ nữ tên Thẩm Thư Nghiên kia quả thực rất đẹp, nhưng Thái t.ử gia nhà họ Yến muốn loại người nào mà chẳng có?
Tội tình gì phải tìm một người đã từng ly hôn. Yến Úc không trả lời mà hỏi vặn lại:
“Còn nhớ trước đây tôi từng nói với cậu, có một người phụ nữ vì muốn lấy được hạng mục Nam Thành mà đã đ.á.n.h cược với tôi một ván không?"
“Đương nhiên là nhớ, lẽ nào... chính là cô ấy?!"
“Ừm.”
Yến Úc đặt ly rượu vang xuống, khóe môi nhếch lên một đường cong,
“Là một con mèo hoang nhỏ rất giỏi ngụy trang.”
Phó Sâm đầy hứng thú mà tặc lưỡi. Yến Úc lớn ngần này, mới chỉ thua đúng một lần, hơn nữa lại còn thua trong tay người phụ nữ này. Đây quả thật là nghiệt duyên mà.
“Đúng rồi anh Yến, bệnh tình của Tiểu Nguyệt sao rồi, đã nghe ngóng được tung tích của Quỷ y chưa?”
Nhắc đến chuyện này, thần sắc Yến Úc chợt lạnh nhạt hẳn đi.
“Nghe nói Quỷ y rất thích các loại đồ cổ?
Ngày mốt Trần lão - người nổi tiếng nhất trong giới đồ cổ sẽ tổ chức một buổi giao lưu đồ sưu tầm, chỉ có thể đến đó thử vận may xem sao.”
Phó Sâm thở dài:
“Cũng chỉ có thể làm thế thôi.”
... Điên cuồng ở công quán suốt một đêm, Thẩm Thư Nghiên được Phó Điềm đưa về biệt thự cảnh sông. Vừa ngủ dậy, cô liền gọi điện thoại cho Phó Điềm:
“Điềm Điềm, tớ muốn bán nhà, cậu có thể giúp tớ tìm một công ty môi giới bất động sản đáng tin cậy được không?”
Cô đã hạ quyết tâm vạch rõ giới hạn với Cố Diệp, tất cả những thứ liên quan đến anh ta đều phải dọn dẹp sạch sẽ. Phó Điềm rất nhanh đã chạy tới. Cô lượn một vòng quanh biệt thự, dò hỏi:
“Căn biệt thự này vị trí đẹp tuyệt vời, cậu thực sự nỡ bán đi sao?"
“Giữ lại cũng chỉ rước thêm xui xẻo, sớm bán đi đổi thành tiền mới là thiết thực nhất."
“Có lý, chuyện này cứ giao cho tớ là được, cậu không cần bận tâm đâu.”
Thẩm Thư Nghiên rót cho cô ấy một ly trà:
“Cảm ơn nhé."
“Hai chúng ta mà còn nói cảm ơn gì chứ.”
Phó Điềm ngồi xuống sô pha,
“Đúng rồi, ngày mai Trần lão sắp tổ chức một buổi triển lãm đồ cổ, cậu có muốn đi xem thử không.”
Thẩm Thư Nghiên im lặng một lát:
“Không biết thầy còn nguyện ý gặp tớ không nữa."
“Nghĩ ngợi lung tung cái gì thế, Trần lão đương nhiên là bằng lòng gặp cậu rồi!”
Phó Điềm ôm choàng lấy vai cô bạn thân,
“Cậu chính là đồ đệ duy nhất của ông ấy cơ mà.”
Trần lão trong giới sưu tầm đồ cổ danh tiếng vang xa, nhưng ông còn có một tầng thân phận khác, đó chính là truyền nhân y thuật của Quỷ Cốc. Mỗi một thế hệ truyền nhân Quỷ Cốc chỉ nhận một người đồ đệ, người mà Trần lão chọn trúng chính là Thẩm Thư Nghiên. Mà cô cũng không phụ sự kỳ vọng của thầy, mài giũa một thủ pháp thi triển Huyền châm đến mức xuất thần nhập hóa. Để che giấu thân phận, mỗi lần chữa bệnh cho người khác cô đều đeo mặt nạ. Người ngoài không biết nên xưng hô với cô như thế nào, liền đặt cho một cái danh hiệu là Quỷ y. Vốn dĩ cô có thể phát huy y thuật rạng danh thiên hạ, nhưng lại vì Cố Diệp mà cam tâm tình nguyện ở lại nhà họ Cố làm bà nội trợ suốt ba năm. Thẩm Thư Nghiên nhớ lại ánh mắt bất đắc dĩ của thầy trước khi mình kết hôn, trong lòng dâng lên một sự áy náy nồng đậm. Phó Điềm an ủi:
“Đừng dằn vặt nữa, ngày mai tớ đi cùng với cậu."
“Được.”