Hôm nay. . . . . . Là ngày Cá tháng Tư sao? Phương Y Nhiên không nhịn được ngẩng đầu lên, nhìn đèn chùm đắt giá trên trần nhà, nhìn lại mặt của Quân Tư Khuyết xem ra một chút cũng không giống như là đang nói đùa, “Anh là đang kể truyện cười sao?”

“Không, tôi chưa bao giờ thích kể truyện cười.”

“Vậy mấy lời mà anh vừa nói, vốn định. . . . . . Ách, theo đuổi tôi?” Lúc nói lời này, Phương Y Nhiên luôn luôn nhận thức mình da mặt dày cũng cảm thấy có chút xấu hổ.

“Theo đuổi?” Quân Tư Khuyết sửng sốt, ngay sau đó gật đầu một cái, “Cũng có thể nói như vậy.”

“Nhưng là, chẳng lẽ anh không cảm thấy nên hỏi trước một chút tôi là không phải đã có bạn trai hoặc là kết hôn chưa?”

“Không sao cả.”

“. . . . . .” Hít thật sâu, thở ra một hơi, “Tôi nghĩ có rất nhiều nữ nhân nguyện ý làm bạn gái của anh, tình nhân cùng vợ .” Nói cách khác, hắn căn bản không cần thiết chọn cái người đưa cơm hộp tiện lợi như cô .

“Họ đều không phải là cô.” Trên trán tóc đen khẽ rủ xuống, vẻ mặt, đã đổi thành một loại khác thanh thản.

Cô thử suy nghĩ, không hiểu mình có đặc biệt gì , làm cho người đàn ông này coi trọng mình.

“Bởi vì chỉ có cô, mới là mệnh y của tôi.” Hắn cúi người xuống, làm cho vẻ mặt nghi ngờ của cô tất cả đều rõ ràng in ở trong con ngươi của hắn.

“Mệnh y?” Cái từ này, quá mức quen thuộc, chỉ tiếc, cô cho tới bây giờ đều không rõ ràng cái từ này chính là ý tứ gì.

“Mệnh y, sống nương tựa lẫn nhau, nhất định cô chỉ có thể cùng tôi ở chung một chỗ, mà tôi ——” hắn ý vị sâu xa nói nhìn chằm chằm cô, “Cũng chỉ có thể cùng cô ở chung một chỗ.” Nam nhân Quân gia , cũng sẽ yêu mệnh y của mình, đây là định luật không thay đổi. Mà hắn, cũng sẽ như thế sao? Yêu nữ nhân chỉ biết xu nịnh này? Trước mắt xem ra, công dụng của mệnh yngay lúc này, tự hồ chỉ là ngăn chặn phần đau đớn kia của hắn.

Phương Y Nhiên có nghe không có hiểu, cái gì gọi là nhất định ở chung một chỗ? Người nào quy định!

“Thế nào, trở thành nữ nhân của tôi, cô xem giống như rất không tình nguyện?” Hắn giống như không chút để ý hỏi.

Cô ngẩn ra, vội vàng bày ra sự vui sướng trên trời rơi xuống , nịnh hót mà nói: “Tôi làm sao sẽ không muốn chứ? Chỉ là thật cao hứng, cao hứng đến. . . . . . Ách, ngây người.”

Dĩ nhiên, cao hứng là không có, ngây người, ngược lại thật!

Ba loại thân phận để lựa chọn, Phương Y Nhiên cuối cùng chọn bạn gái. Dù sao, vậy sẽ cảm giác có chút an toàn.

Dĩ nhiên, cô không thể không nghĩ tới cự tuyệt, chỉ là nam nhân cao ngạo Quân Tư Khuyết như vậy , sẽ tiếp nhận sao? Đáp án dĩ nhiên là phủ định.

Trở lại quán thức ăn nhanh, Phương Y Nhiên soi gương nhìn ra được thần, tha thứ cô, nhìn chung quanh, cô có thể đối với Thượng Đế thề, cô sửng sốt không nhìn ra mình khuynh quốc khuynh thành chỗ nào, có thể để cho Quân Tư Khuyết đối với cô “Đặc biệt” như thế.

“Làm sao rồi? Cho dù bạn đã hai mươi lăm tuổi, vẫn Y Nhiên lớn lên giống hai mươi tuổi, cũng không cần phải soi gương nhìn lâu như vậy.” Dư Dĩ Hạ đi đến trêu chọc.

Kể từ sau tốt nghiệp, hai người bọn họ liền hợptác mở tiệm thức ăn nhanh Bảo Bảo, bình thường phần lớn là Phương Y Nhiên đi đưa bữa ăn, mà Dư Dĩ Hạ thì tại trong tiệm trông nom sổ sách cùng nhận đơn.

“Nếu như một người đàn ông đối với bạn nói, hắn chỉ có thể cùng bạn sống nương tựa lẫn nhau, kia đại biểu cái gì?” Phương Y Nhiên “khiêm tốn” cầu giáo nói.

“Đương nhiên là người đàn ông này yêu bạn.” Dư Dĩ Hạ rất có thứ tự tuyên bố đáp án.

Phương Y Nhiên rùng mình một cái. Quân Tư Khuyết yêu cô? Bị nam nhân như vậy yêu, suy nghĩ một chút sẽ cảm thấy. . . . . . Ách, kinh khủng!

Nhìn đồng học mất biểu tình tự nhiên, Dư Dĩ Hạ ánh mắt sáng lên, “Y Nhiên, chẳng lẽ nói có nam nhân ở đuổi theo bạn?”

“Đuổi theo cái đầu bạn á.”

“Vậy tại sao phải vô duyên vô cớ hỏi cái vấn đề này?”

“Lúc mình xem phim truyền hình nói về tình yêu, thấy có nam nhân đối với nữ nhân nói những lời này, cảm thấy tò mò.” Cô chỉ có thể nói bịa.

“Vậy sao? Chẳng qua mình nhớ bạn cho tới bây giờ đều không thích loại phim truyền hình này thôi.”

“. . . . . .”

“Y Nhiên!” Dư Dĩ Hạ vỗ vai bạn tốt , “Thật ra thì thật sự có nam nhân đuổi theo bạn cũng không tồi á…, nếu như đối phương khắp mọi mặt cũng OK, không ngại suy tính một chút, còn là nói. . . . . .” Cô muốn nói lại thôi, thật lâu, mới ấp a ấp úng hỏi: “Bạn còn yêu ba của Tiểu Thiên?”

Đông!

Lảo đảo một cái, Phương Y Nhiên ót đụng phải gương trên tường, “Bạn. . . . . . Bạn. . . . . . Làm sao bạn nghĩ như vậy?”

“Ngu ngốc cũng nhìn ra được, Tiểu Thiên diện mạo không phải đẹp bình thường, nếu không phải di truyền từ bạn, đó nhất định là di truyền từ ba của hắn rồi. Mặc dù bạn không nói gì, nhưng là cái người này sau nhiều năm cũng không tìm nam nhân khác, thân là đồng học mình đây, như thế nào lại không nhìn ra, bạn còn đối với ba Tiểu Thiên nhớ mãi không quên.” Dư Dĩ Hạ rất là tự đắc nói kết luận của mình.

Mẹ nó!”Tiểu Thiên dáng dấp đẹp đẽ, ai nói thì không thể di truyền từ mình? Mình chẳng lẽ dáng dấp rất kém cỏi sao?” Dựng mày liễu lên, khuôn mặt tựa con nít thoáng chốc biến thành hung thần ác sát.

Dư Dĩ Hạ ngượng ngùng cười một tiếng, “Ngươi dáng dấp rất tốt, chỉ là. . . . . . Tiểu Thiên xinh đẹp, đã vượt ra khỏi phạm vi bình thường , về sau đợi đến hắn lớn lên, không biết được sẽ chọc cho bao nhiêu nữ nhân tan nát cõi lòng, bạn đây không thể phủ nhận thôi.”

Chỉ là,con mình dáng dấp xinh đẹp, hơn nữa, thật đúng là đồng học nói đúng, rất giống phụ thân của hắn —— Quân Tư Khuyết.

Phương Y Nhiên sờ sờ lỗ mũi, không nói gì.

Dư Dĩ Hạ rèn sắt khi còn nóng: “Y Nhiên, ba Tiểu Thiên của rốt cuộc là ai? Coi như bạn thật không nói cho mình, chẳng lẽ tính toán cũng gạt Tiểu Thiên cả đời sao?”

“Mình. . . . . .” Cô do dự một chút.

Dư Dĩ Hạ tự mình lầm bầm: “Thật là kỳ quái, trước khoảng thời gian bạn m.a.n.g t.h.a.i , không phải cả ngày cùng mình trong cùng một chỗ a, mình cũng không thấy bạn cùng người nam nhân nào đặc biệt tốt a. Chẳng qua mình tin tưởng, ba Tiểu Thiên của tuyệt đối không phải là Lý Vạn Hoành, Tiền Vĩnh Hạo, Nam Cung Lăng hoặc là Hà Tư Á kia!”

“Tại sao?”

“Bằng diện mạo bọn họ, tuyệt đối không sanh được Tiểu Thiên tiêu chuẩn như vậy!”

“. . . . . .”

Cô là bạn gái, lại là cực kỳ uất ức, một cuộc điện thoại mua thức ăn, cô ngoan ngoãn xách theo tiện lợi, giống như kẻ trộm đi đến tòa nhà Quân thị, che che giấu giấu ở trước con mắt nhìn chăm chú cô thư ký tên Lễ Hạ của Quân Tư Khuyết, âm thầm vào phòng Tổng giám đốc.

“Đây là bữa trưa tiện lợi ngài đặt.” Cô lấy tiêu chuẩn nhân viên phục vụ cứng nhắc cười, đưa lên hộp bento có logo tiệm Bảo Bảo.

Quân Tư Khuyết khẽ mỉm cười, cũng không có đưa tay nhận.

Được rồi, khách hàng là thượng đế. Cô chấp nhận mà đem tiện lợi đặt ở trước mặt hắn, đem đồ ăn dọn xong, thuận tiện liền nắp hộp cũng thay hắn mở ra.

Giống như là rất hài lòng cử chỉ của cô, hắn đơn giản phun ra một chữ: “Ngồi.”

“Ta còn muốn về tiệm giúp một tay, không bằng. . . . . .Lần sau ngồi .”

“Ngồi.” Ngón tay thon dài cầm đũa lên, lần nữa khạc ra cái chữ này.

“. . . . . .” Phương Y Nhiên không cách nào, đụng phải người luôn nắm quyền trong tay mình như vậy, cô chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi ở một bên trên ghế sa lon.

Hắn khởi động bữa trưa của hắn , mà cô chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn ăn cơm.

“Cô ăn rồi sao?” Quân Tư Khuyết mở miệng hỏi.

“Ăn rồi.” Cô rất cung kính trả lời, hỏi thì đáp, không giống như là bạn bè trai gái, giống như là cấp trên thuộc hạ.

Vì vậy Quân Tư Khuyết không nói thêm gì nữa, bắt đầu chuyên tâm dùng cơm.

Phương Y Nhiên vừa bắt đầu còn có nhàn tình nhã trí quan sát bày biện phòng Tổng giám đốc , càng về sau, là dứt khoát nhìn chằm chằm Quân Tư Khuyết. Không thể phủ nhận, hắn dùng bữa ăn , rất lịch sự, rất tao nhã, giống như trong phim ảnh thấy những quý tộc kia dùng cơm—— cho dù hắn ăn chỉ là một hộp bento đơn giản vô cùng.

Ngón tay trơn bóng đang kẹp chiếc đũa, hắn ăn thong thả ung dung, môi trái tim khêu gợi cho dù nhai, cũng sẽ mang theo một loại mùi vị mị hoặc , nam nhân này, quả thật chính là trời sanh máy phát điện! Phương Y Nhiên âm thầm ở trong lòng cảm thán, tầm mắt từ từ tập trung vào trên môi đối phương, đôi môi này, từng tại cái ban đêm đó điên cuồng, không ngừng gặm nhắm môi của cô, nước miếng giao dung, đầu lưỡi dây dưa, để cho cô lần đầu tiên biết, thì ra là hôn cũng có thể kịch liệt đến loại trình độ này.

Một cỗ rặng mây đỏ, từ từ nổi lên hai gò má, sau đó cô nghe được thanh âm trêu chọc: “Thích những gì cô thấy sao?”

“Hả?” Cô sửng sốt, phục hồi tinh thần lại, đón nhận đôi mắt hắn cười như không cười .

“Cô thích tôi sao?” Hắn để đũa xuống, rút ra khăn giấy lau chùi khóe miệng.

“Dĩ nhiên thích, ha ha. . . . . .” Cô vẻ mặt khoa trương phải dùng hết khả năng a dua nịnh hót, “Tôi chưa bao giờ nghĩ tới, tôi có thể có bạn trai vừa đẹp lại có tiền như vậy,tôi nghĩ nếu như mà tôi nói cho các bằng hữu, chính xác sẽ làm họ hâm mộ c.h.ế.t!”

“Vậy sao? Cô hi vọng bằng hữu của côhâm mộ cô?”

“Đó là đương nhiên. Đúng rồi, anh có phải hay không thật rất có tiền?” Cô cố gắng bày ra diện mạo nữ nhân hám tiền.

“Xem như thế đi.” Hai tay hắn đặt trên đầu gối, liếc nhìn cô.

“Nếu như tôi là bạn gái của anh rồi, anh có phải hay không cũng có thể đưa tôi châu báu a, phòng ốc xe tất cả?” Hai mắt của cô, rất đúng lúc lộ ra ánh mắt tham lam.

“Nếu như cô muốn, tôi đều có thể đưa cho cô.” Khóe miệng của hắn nâng lên đường cong ý vị sâu xa, nhưng không có lộ ra suy nghĩ thấy chán ghét vẻ mặt cô.

“Vậy thì thật là quá. . . . . . Thật tốt quá.” Không phải nói nam nhân đều ghét nữ nhân ham giàu sao? Rốt cuộc muốn cô làm đến trình độ gì, hắn mới sẽ đối với cô phát ngán, sau đó một cước đạp cô a?

“Chỉ cần cô đáp ứng điều kiện của tôi.” Hắn kèm trên phần ngoại lệ.

“Điều kiện?”

“Rất đơn giản, tôi muốn cô khi gọi là đến.”

“Khi gọi là đến?” Làm ơn, phải như vầy không? Cô hiện giai đoạn chỉ là bạn gái trên danh nghĩa của hắn , không phải nữ bộc có được hay không?”Nhưng là, tôi còn có công việc, sợ rằng. . . . . .”

“Tôi đưa cho cô những thứ đồ này, có thể so với chỗ cô bây giờ mỗi tháng kiếm nhiều gấp trăm ngàn lần.”

“. . . . . .” Nếu như cô thật là nữ nhân hám giàu, vậy hẳn là sẽ không chút do dự ra lựa chọn, nhưng vấn đề là. . . . . .

Tựa hồ nhìn thấu Phương Y Nhiên do dự, Quân Tư Khuyết đứng lên, dạo bước đến trước mặt của cô, ngón tay sờ lên một nhúm tóc của cô, nhẹ nhàng v**t v*.

Hắn muồn làm sao? Trong mắt của cô trồi lên nghi ngờ.

Hắn cười một tiếng, cúi người xuống.

Khuôn mặt tuấn mĩ, càng ngày càng gần, không ngừng ở trước mắt của cô phóng đại.

Uy uy! Hắn sẽ không phải là tính toán thi triển mỹ nam kế chứ? Mặc dù cô không thích hắn, vì nam nhân quá nguy hiểm, quá khó khăn suy nghĩ, thế nhưng không có nghĩa là cô đối với gương mặt này có sức miễn dịch a!

Cô đã có thể cảm thấy hô hấp của hắn phun trên mặt mình, cái kia trong con mắt đen nhánh , phản chiếu gương mặt bối rối của cô, lông mi của hắn đen đặc như phiến, tầm mắt không có chớp động hạ xuống, lông mi liền tùy theo vỗ, ch.óp mũi, cơ hồ mau chống đỡ lên ch.óp mũi cô. Đang lúc trái tim của cô cơ hồ nhảy lên cổ họng, mặt của hắn, lại cùng mặt của cô trượt qua.

Môi của hắn, tiến tới tai của cô, hơi thở ấm áp, thổi vào vành tai cô có chút ngứa..

“Chẳng lẽ ncô không muốn có nhiều hơn thời gian tới cùng tôi chung đụng sao? Thân ái.” Giống như cây xuân mà tan ra tuyết phủ mà lẩm bẩm, mang theo hơi thở gợi cảm, chui vào màng nhĩ của cô.

“Tôi. . . . . .” Cô bản năng muốn lui về phía sau, lại phát hiện thân thể chẳng biết lúc nào đã bị hắn vòng chắc.

“Nói cho tôi biết, phải làm sao, cô mới có thể trở thành của tôi sao? Hoàn toàn, trở thành của một mình tôi , cho đến chúng ta kết thúc sinh mạng của mình .”

Đó là tiếng ma quỷ lẩm bẩm, hòa cùng hơi thở điên cuồng.

Giống như một loại cam kết, một loại người bình thường không cách nào cam kết hứa hẹn.

Chương 12 - Cô Vợ Có Thai Của Tổng Giám Đốc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia