Năm đó gia đình vốn dĩ đã giới thiệu cho Thẩm Kiến Nghiệp một cô gái ở thôn bên cạnh, cô gái đó trông rất dịu dàng, tướng mạo cũng không tệ, nhưng lão ta nhất quyết không đồng ý, sau đó cứ khăng khăng chọn Trương Thúy Anh trong thôn này.
Lúc đó mọi người đều không hiểu, sau này một lần say r-ượu lão ta mới nói thật, cưới Trương Thúy Anh là vì lão ta thấy bà ta giỏi làm lụng, bao nhiêu năm qua Thẩm Kiến Nghiệp đúng là vẫn thực hiện cái tiêu chuẩn đó một cách cực kỳ ổn định.
Công điểm mà Trương Thúy Anh làm ra còn nhiều hơn Thẩm Kiến Nghiệp hai điểm, cái hạng lười chảy thây như vậy mà Trương Thúy Anh còn cứ nghĩ là ai cũng nhắm vào Thẩm Kiến Nghiệp nhà bà ta.
“Xem ra hôm nay trong thôn còn phải xử lý chuyện lời đồn này nữa, nếu không cứ đồn chuyện vàng thỏi sẽ ảnh hưởng đến tinh thần làm việc của mọi người.”
Chúc Xuân Nhu nghĩ đó là chuyện của thôn, bà chỉ thấy mẹ góa con côi nhà người ta phải gánh chịu lời đồn như vậy thì cuộc sống thật không dễ dàng.
Buổi chiều, loa truyền thanh của thôn đã phát suốt nửa tiếng đồng hồ về việc phê bình những phần t.ử xấu tung tin đồn nhảm.
Chuyện này coi như cũng qua.
Mấy ngày sau đó, Thẩm Uyển Chi ở nhà vẫn còn nghe thấy tiếng bà nội Thẩm bới lông tìm vết, rồi một lát sau hai người lại bắt đầu cãi vã, ồn ào không lớn, cứ ngươi một câu ta một câu qua lại.
Thẩm Kiến Quốc cũng đã nhậm chức, chính thức trở thành bí thư của thôn.
Chẳng mấy ngày sau, Thẩm Bảo Trân dẫn theo Nữu Nữu về nhà, chủ yếu là vì đã xem giúp em út được một nhà đám, muốn về hỏi ý kiến của mẹ và em gái, nếu thấy được thì hẹn thời gian để hai bên xem mặt nhau.
Nữu Nữu mấy ngày nay có chút cảm cúm, ho mãi không khỏi, ở nhà thì mẹ chồng lại tái phát bệnh phong thấp, chân đau đến không đi lại được, cô muốn đưa con về tiện thể nhờ mẹ giúp trông nom vài ngày.
Thẩm Uyển Chi trước đây thích nhất là xem mấy cái video người ta bị cha mẹ giục cưới theo đủ kiểu khác nhau, nhưng cô vạn lần không ngờ mình cũng có ngày này, hơn nữa còn bị ép xem mắt đúng vào cái tuổi thanh xuân nhất.
Cô cứ ngỡ mình đã chân thành bộc bạch suy nghĩ của mình với cha mẹ thì họ sẽ để cô ở nhà thêm vài năm nữa, nào ngờ chuyện xem mắt này vẫn không tránh khỏi.
Chúc Xuân Nhu nhận ra suy nghĩ của Thẩm Uyển Chi, ăn cơm trưa xong dỗ Nữu Nữu ngủ liền gọi hai cô con gái lại bên cạnh mình.
“Em út à, mẹ hiểu suy nghĩ của con, cha mẹ đương nhiên cũng muốn con ở nhà với cha mẹ thêm vài năm nữa, nhưng sớm muộn gì con cũng phải lấy chồng, con thì không vội, nhưng ở cái tuổi này những chàng trai ưu tú cũng không nhiều, đến lúc đó nếu con lỡ mất cơ hội, tuổi tác lớn dần người trong thôn không những chỉ trỏ con, mà con có chọn đại một người bình thường thì sau này cuộc sống cũng chẳng dễ dàng gì, có đúng không?”
Thẩm Bảo Trân cũng nói:
“Đúng thế em út ạ, chúng ta cứ xem thôi chứ đã bảo phải kết hôn ngay đâu, nếu xem mà thấy hợp thì còn có thể tìm hiểu nhau trước một thời gian.”
Thẩm Uyển Chi đã nhận ra, chuyện hôn nhân trong mắt cha mẹ thời đại này là việc cực kỳ hệ trọng trong đời người, đến tuổi thì phải kết hôn, chẳng liên quan gì đến những chuyện khác cả.
Nhà cô còn tốt chán, ít nhất là nghiêm túc giúp cô lựa chọn, chứ không trực tiếp thấy ưng là ép buộc cô ngay.
Trong thôn những người bị ép gả đi không hề ít, nghĩ vậy Thẩm Uyển Chi cuối cùng cũng đành đồng ý, cô cũng không nỡ để cha mẹ cứ mãi lo lắng cho mình:
“Được rồi, vậy thì cứ xem thử trước đã.”
Lần đầu tiên trong đời đi xem mắt, Thẩm Uyển Chi không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.
Thấy em gái đồng ý, Thẩm Bảo Trân liền kể cho mẹ nghe về tình hình gia đình đó:
“Là người ở hợp tác xã cung tiêu trên trấn đấy ạ, nhưng không làm việc ở quầy bán hàng, mà là ở bộ phận thu mua, năm nay hai mươi mốt tuổi, dì của cậu ấy ở ngay sát vách nhà con, cậu thanh niên đó con đã nhìn qua rồi, trông mắt to mày rậm, tướng mạo đàng hoàng lắm.”
Chúc Xuân Nhu nghe xong điều kiện này thì đã vô cùng hài lòng, làm việc ở hợp tác xã cung tiêu là đủ hài lòng rồi, lại còn là bộ phận thu mua, một người phải phụ trách việc thu mua qua lại cho mấy trấn liền, đây đúng là công việc rất tốt mà.
“Gia đình có mấy anh em?
Cha mẹ thế nào?”
“Ba anh em ạ, trên có một anh trai, một chị gái, cậu ấy là thứ ba, cha mẹ chắc đều dễ tính cả, dì của cậu ấy cũng là người rất dễ gần, con đã nhờ người hỏi thăm qua rồi, cả nhà đều không phải hạng người hay gây chuyện hay khó tính đâu.”
Chúc Xuân Nhu gật đầu, một gia đình không có những chuyện phiền phức mới là lựa chọn hàng đầu, bà từng làm dâu rồi nên biết, nếu không có cha mẹ chồng tốt thì làm dâu khó khăn đến nhường nào.
Thẩm Uyển Chi không ở lại trong nhà mà kéo anh tư lên núi hái nấm, đúng là nấm rừng không còn bao nhiêu nữa, quả nhiên là càng hái càng ít đi.
Thấy chất lượng cũng bình thường nên cũng chẳng cần mang đi bán nữa, để lại cho chị hai ở đây ăn thôi.
“Tiểu Ngũ, có phải em không muốn kết hôn không?”
Thẩm Dục Cảnh nhận ra hễ trong nhà nhắc đến chuyện tìm người cho em út là cô lại không vui, thực ra cũng không có thay đổi gì lớn, chỉ là cảm giác ánh sáng trong mắt bỗng chốc tắt lịm đi.
Đương nhiên là không muốn rồi, thực ra cô cũng không phải là người theo chủ nghĩa không kết hôn, chỉ là không muốn kết hôn quá sớm thôi.
Thẩm Dục Cảnh thấy cô không nói gì, liền đoan chắc em gái không muốn kết hôn rồi, mặc dù người trong thôn đều bảo con gái lớn tuổi không lấy chồng là không gả đi được nữa, nhưng anh chỉ có mỗi một đứa em gái này, không muốn kết hôn thì thôi không kết nữa.
Lập tức quyết định:
“Em út, không muốn kết hôn thì thôi không kết nữa, anh tư về nói với cha mẹ ngay, cùng lắm thì anh nuôi em.”
Một ngày không lấy chồng thì nuôi một ngày, cả đời không lấy chồng thì nuôi cả đời.
Thẩm Uyển Chi nhìn Thẩm Dục Cảnh, có người thân đúng là tốt thật, nhưng cô cũng không thể làm liên lụy đến gia đình, nếu thật sự không kết hôn thì nước bọt của người trong thôn này cũng đủ nhấn chìm nhà cô rồi, bản thân cô không quan tâm nhưng cũng không thể không suy nghĩ cho cha mẹ.
Huống hồ anh tư cũng phải lấy vợ, trong nhà có cô em gái già không chịu xuất giá thì con gái nhà người ta cũng không muốn gả về đây đâu.
“Được rồi mà, cha mẹ đâu có bắt em kết hôn ngay đâu, cứ xem thử đã.”
Dù sao cũng là sống chung với nhau, hơn nữa đúng như mẹ nói, giờ còn có thể chọn người mình thấy vừa mắt, còn hơn là hôn nhân mù quáng sau này.
“Tiểu Ngũ...”
“Được rồi mà, anh tư chúng ta mau về thôi, lát nữa Nữu Nữu thức dậy còn phải chơi với con bé nữa.”
Lúc xuống núi hai người đi theo một hướng khác, Thẩm Uyển Chi thấy dưới chân núi có mấy cây lê, lúc này trên cây treo đầy những quả lê, không giống như trong sách miêu tả là vàng óng ánh, ngửi vào thấy thơm ngọt ngào.
Đó là giống lê dại của địa phương, trông quả không nhỏ nhưng vỏ dày, thịt quả xù xì, ăn không ngon lắm.
Nếu không thì đã bị người ta hái sạch từ lâu rồi.
Thẩm Uyển Chi tiện tay hái một quả, mặc dù vỏ dày thịt xù xì nhưng hương vị cũng không tệ, mọng nước cũng tạm được, nghĩ đến Nữu Nữu cứ ho mãi, trẻ con uống thu-ốc lại khó khăn, hay là về nấu cho con bé ít cao lê tuyết (tuyết lê cao).