Lúc bước ra ngoài vừa vặn đụng phải Thẩm Nhị Ni, người vừa quay về giữa chừng và vẫn luôn trốn ở ngoài cửa.

Thẩm Nhị Ni là con gái của Trương Thúy Anh, lớn hơn Thẩm Uyển Chi vài tháng, nhưng cô bé chẳng giống người lớn hơn vài tháng chút nào, trông mặt vàng như nghệ, g-ầy trơ xương, chẳng giống một thiếu nữ mười tám tuổi, mà chỉ như mười lăm, mười sáu.

Nhìn thấy bác cả bước ra, nhớ tới cảnh bác cả đ-ánh mẹ mình lúc nãy, cô bé sợ hãi lùi lại mấy bước liên tục.

Điều mà Chúc Xuân Nhu không bao giờ làm trong đời chính là liên lụy đến con cái nhà người khác, chuyện thất đức đều do Trương Thúy Anh làm ra, bà chỉ cần chỉnh đốn Trương Thúy Anh là đủ.

“Mẹ cháu là mẹ cháu, còn cháu là cháu, bác không phải loại người không phân biệt được phải trái."

Chúc Xuân Nhu nhìn Thẩm Nhị Ni nói một câu.

Thẩm Nhị Ni nhìn theo bác cả rời đi một lúc lâu mới quay đầu đi vào sân.

Chỉ là vừa mới bước vào sân đã cảm thấy có vật gì đó ném tới, “Cái đồ phá gia chi t.ử nhà mày, mẹ mày sắp bị người ta đ-ánh ch-ết rồi mà mày còn đứng bên cạnh xem kịch vui, sao tao lại sinh ra cái thứ như mày chứ?

Mày mà có được một nửa xinh đẹp của con gái nhà người ta thì tao có phải đi tìm người khác không?"

Nếu Nhị Ni tranh giành chút, bà ta đã chẳng nhắm vào Thẩm Uyển Chi.

Trong mắt Trương Thúy Anh, đám con gái chỉ nên làm bàn đạp cho tương lai của anh em trong nhà, nếu không thì nuôi chúng nó làm gì.

Thẩm Nhị Ni cũng không thích mẹ mình, vì từ nhỏ đến lớn, cô luôn bị mẹ ghét bỏ.

Rõ ràng cô chỉ lớn hơn em trai út một chút, thế mà trong nhà có đồ gì ngon đều phải ưu tiên cho em trai.

Chỉ cần cô phản kháng một chút, nhẹ thì bị mẹ c.h.ử.i mắng, nặng thì bị tát tai bạt tai.

Em trai cũng bắt nạt cô, cha cũng chỉ đứng nhìn, nhìn được thì nhìn, nhìn không nổi thì nói vài câu.

Cô lớn chừng này chưa bao giờ cảm thấy được người khác che chở là cảm giác thế nào.

Có lẽ vì câu nói vừa rồi của bác cả, mọi người đều biết ai làm sai thì phạt người đó, cô là cô, em trai là em trai, cớ gì cô phải hy sinh vì em trai chứ.

Trương Thúy Anh thấy cô không nói lời nào thì càng bực mình, “Mày câm rồi à, còn không mau vào dọn dẹp nhà cửa, sao tao lại sinh ra cái thứ như mày, nếu em trai mày ở đây chắc chắn không thể để tao bị người ta bắt nạt thế này."

Lúc này Thẩm Nhị Ni mới ngẩng đầu nói với mẹ:

“Vậy mẹ đợi em trai về dọn đi."

Nói xong liền đi về phía trong phòng.

Chúc Xuân Nhu trở về nhà, bà Lưu đã đợi sẵn ở phòng chính, bên cạnh có em út đi cùng.

Thẩm Kiến Quốc đang bế Nữu Nữu nấu cơm trong bếp.

“Xuân Nhu, chị về rồi à?"

Bà Lưu thấy người về liền ngẩng đầu hỏi.

Chúc Xuân Nhu bước vào phòng, Thẩm Uyển Chi rót cho bà một ly nước, trong đó còn thêm chút đường trắng.

“Bà Lưu, bà mau ngồi ạ."

Chúc Xuân Nhu trên đường đi đã nghe con gái thứ hai kể sơ qua, biết bà Lưu đến vì chuyện gì, lúc này sự thiện chí của người khác chính là sự an ủi đối với gia đình họ, đương nhiên bà nhìn bà Lưu đầy hy vọng.

Bà Lưu hỏi:

“Chuyện bên chỗ Trương Thúy Anh không sao chứ?"

“Bà Lưu, bà yên tâm, cháu biết chừng mực ạ."

Bà Lưu vốn biết Thẩm Kiến Quốc và Chúc Xuân Nhu đều là những người hiểu chuyện, “Loại người đó nên bị đ-ánh một trận, đ-ánh xong mới biết nhớ đời."

Ai mà chẳng bảo vệ con cái nhà mình, chỉ cần không gây ra chuyện lớn, bà Lưu vẫn ủng hộ.

Lúc này đám người xem kịch vui hết đợt này đến đợt khác, vừa từ nhà Trương Thúy Anh ra, lại nghe tin bà Lưu tìm được mối tốt cho em út nhà họ Thẩm.

Mọi người lại nhao nhao hứng thú, “Mối tốt gì vậy?

Có thể hơn cả nhà họ Tiêu không?"

“Không biết nữa, chắc là không bằng nhà họ Tiêu đâu."

Mặc dù trong thôn nhiều người không biết gia cảnh nhà họ Tiêu cụ thể ra sao, nhưng nghe nói là con trai của giám đốc nhà máy quốc doanh, lại còn là chủ nhiệm ủy ban, thân phận này ở trong huyện có mấy nhà đâu?

“Vậy không bằng thì chẳng phải uổng công sao?

Tôi nghe nói gã họ Tiêu kia đã tuyên bố rồi, đừng nói là trấn Bạch Sa, ngay cả trong huyện cũng không ai dám lấy em út nhà họ Thẩm đâu."

“Đúng vậy, chẳng phải hôm nay em út nhà họ Thẩm đi xem mắt sao?

Kết quả đến trấn người ta còn chẳng thèm ló mặt ra gặp."

“Trời ơi, gã họ Tiêu kia lợi hại thế sao?"

“Chứ sao nữa, cho nên mối tốt bà Lưu nói chắc cũng chỉ là mừng hụt thôi."

“Chuyện này thì không biết được."

“Nếu nói như tôi thì nhà họ Tiêu sao lại không phải mối tốt?

Hôm nay tôi cũng nghe lời Chúc Xuân Nhu nói, mà nói đi cũng phải nói lại, đàn ông thì ai chẳng phạm sai lầm?

Chị Triệu, chị nói xem chẳng phải lần trước anh Triệu nhà chị còn dán mắt vào nhìn góa phụ nhà người ta đó sao?"

“Đồ đàn bà độc mồm độc miệng, mày bị bệnh à, nói chuyện thì nói chuyện, sao lại lôi anh Triệu nhà tao vào?"

“Tôi chỉ thuận miệng nói thôi mà."

“Thuận miệng thì sao mày không nói thằng Đại Trụ nhà mày ngày nào cũng chạy sang khu trí thức trẻ, không phải xách nước cho người ta thì cũng là mang đồ cho người ta."

“Chị Triệu, cơm có thể ăn bậy nhưng nói không được nói càn, nhà tôi Đại Trụ bao giờ sang khu trí thức trẻ chứ."

“Hừ, trong thôn ai mà không thấy."

Vốn đang nói chuyện của Thẩm Uyển Chi, người xem kịch lại suýt nữa đ-ánh nh-au.

Ngược lại nhà họ Thẩm lại yên tĩnh hơn nhiều, mọi người đều đang nghe bà Lưu giới thiệu là mối tốt nào.

Thật ra Thẩm Uyển Chi đã không ôm hy vọng gì nữa, hoặc là cứ như vậy không gả đi, chỉ là cuộc sống trong nhà có lẽ sẽ không dễ dàng như vậy, gã cặn bã Tiêu Văn Thao chắc chắn sẽ đến quấy rầy họ.

Hoặc là tìm cơ hội tố cáo nhà họ Tiêu, con đường này vẫn rất gian nan, địa vị xã hội của hai gia đình chênh lệch quá lớn, muốn hạ bệ một cái cây đại thụ thực sự rất khó khăn.

Nhưng nhìn thấy cha mẹ bảo vệ mình, cô cũng không hề sợ hãi, hơn nữa vì là người xuyên không đến, dựa vào kinh nghiệm sống thêm một kiếp, cô cũng không nên để người khác tùy ý sắp đặt mới đúng.

Thẩm Uyển Chi chính là tính cách như vậy, vẻ ngoài nhìn có vẻ yếu đuối, nhưng sau khi buồn bã xong rất nhanh lại có thể vực dậy tinh thần.

“Đối phương là quân nhân, còn là cấp trên của Đại Hữu nhà chúng ta."

Quân nhân?

Thẩm Uyển Chi nghe xong lời của bà Lưu lập tức nhen nhóm hy vọng, đúng rồi, thời đại này chẳng phải có câu vè khi lấy chồng sao?

Một quân, hai cán, ba công nhân.

Người thường sẽ sợ Tiêu Văn Thao, đó là vì những thủ đoạn của hắn có thể gây hại thực sự cho người bình thường.

Nhưng quân đội thì không giống vậy, tay hắn có thể vươn tới quân đội sao?

Điều đó là không thể.

Nhắc đến quân nhân, cả nhà ai nấy đều thả lỏng sắc mặt.

Quân nhân thì tốt quá rồi!!

Chỉ là cấp trên của Đại Hữu, Đại Hữu đã hai mươi tám tuổi rồi, cấp trên của cậu ta chẳng phải lớn tuổi hơn sao?

Chương 32 - Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia