Giọng Thẩm Uyển Chi không lớn, nghe thanh mảnh và dịu dàng.
Lục Vân Sâm cũng không thể cứ nhìn cô mãi, sau khi liếc nhìn một cái rồi rót nước, hai người cùng đi về phía bàn bát tiên nơi mọi người đang ngồi.
“Chú, thím hai người cứ ngồi chơi ạ, trong nồi đang nấu cơm, cháu vào xem một chút."
Thẩm Uyển Chi quay lại lịch sự chào hỏi Hứa Thành Quân và Tần Mỹ Liên rồi mới rời khỏi gian chính.
Hai người cũng mỉm cười gật đầu, cô gái này thật sự không tệ, cơm nước tiếp khách đều có thể làm, chắc hẳn là có tay nghề nấu nướng khá lắm, cháu trai mình đúng là gặp may rồi.
Lúc này ánh mắt của Lục Vân Sâm cơ bản đều dừng trên người Thẩm Uyển Chi.
Tần Mỹ Liên thấy vậy, lặng lẽ dùng tay vỗ vào cánh tay cháu trai, nhắc nhở anh là mẹ vợ vẫn đang ở bên cạnh, cháu bớt bớt lại cho thím.
Thật ra Lục Vân Sâm không phải nhìn Thẩm Uyển Chi đến thất thần, mà là anh nghe cô nói phải đi nấu cơm, không ngờ cô còn biết nấu nướng.
Được thím nhắc nhở, anh vội vàng thu hồi ánh mắt, bưng chén nước lên uống một ngụm tự nhiên.
Thẩm Bảo Trân cũng muốn giúp một tay, chào hỏi một tiếng rồi dắt Nữu Nữu theo em gái về bếp.
Lúc này Thẩm Kiến Quốc nhận được tin, từ văn phòng thôn đi về nhà, đến đầu đường thì gặp Thẩm Dục Cảnh.
Cậu vừa nghỉ làm sớm đã chạy ra sông đầu thôn mò được một con cá, vùng này gần sông Mân, nguồn nước phong phú nên trong sông cá cũng không ít, chỉ là thiếu dầu, cá không có dầu thì mọi người đều không thích ăn mấy.
Hơn nữa cá sông nếu làm không khéo sẽ có mùi bùn đất, rất thử thách tay nghề nấu nướng, nhà ai không có tay nghề giỏi thì hiếm khi chủ động tìm cái này về ăn.
“Đi đâu về đấy?"
Thẩm Kiến Quốc mở lời trước.
Thẩm Dục Cảnh bỏ cái gùi từ sau lưng ra một bên, rồi xoay gùi ra trước ng-ực cho cha xem.
“Con cá mè này sao to thế, con bắt kiểu gì đấy?"
“Con mượn cái lưới nhà chú Triệu đi quăng đấy ạ."
“Phải chú ý an toàn, một mình con thì ít ra bờ sông thôi."
“Con bơi giỏi mà."
Thẩm Dục Cảnh nói.
“Mấy người ch-ết đuối toàn là người bơi giỏi đấy."
Thẩm Kiến Quốc bảo.
“Ba, hôm nay con rể mới của ba đến nhà, ba đừng nói mấy lời xui xẻo thế."
Thẩm Dục Cảnh rất tự tin vào khả năng bơi lội của mình, chỉ là lần trước dắt em gái đi bắt cá suýt nữa làm em gái ngã xuống nước, cha mẹ liền không cho cậu dắt em gái đi theo nữa, cũng không cho cậu bén mảng ra bờ sông.
Hôm nay cậu cũng nghĩ nhà có khách nên muốn thêm một món ăn mới đi.
Thẩm Kiến Quốc bấy giờ mới nói, “Được rồi, mau về nhà dọn dẹp đi."
Hai cha con vừa nói vừa đi về nhà.
Thẩm Dục Cảnh về đến nơi trước tiên đem cá đưa vào bếp cho em gái, “Anh đi chào hỏi một tiếng đã, lát nữa anh quay lại làm cá."
“Dạ."
Thẩm Uyển Chi lấy một cái chậu lớn đặt xuống đất, múc vào hai gáo nước.
Thẩm Dục Cảnh đổ cá vào chậu, lại rửa tay một cái mới đi về phía gian chính.
Hứa Thành Quân làm việc ở chính quyền trấn, cũng từng gặp Thẩm Kiến Quốc một lần, chỉ là không ngờ hai nhà lại nhanh ch.óng thành thông gia như vậy, dù chỉ là cháu trai.
Đây cũng coi như là người một nhà rồi.
Hai người gặp mặt mời nhau một điếu thu-ốc, cũng là chỗ quen biết nên nói chuyện rất tự nhiên.
Tiếp đó giới thiệu Lục Vân Sâm, Thẩm Dục Cảnh không ngờ em rể mình trông lại lớn tuổi hơn mình.
Vì vậy khi Lục Vân Sâm gọi cậu là anh, Lục Vân Sâm không cảm thấy có gì, anh gọi theo Thẩm Uyển Chi thì không có gì sai cả.
Cưới được cô gái mình thích, gọi một tiếng anh cũng không thiệt thòi gì.
Điều này khiến Thẩm Dục Cảnh có chút lúng túng, lúc “ừ" một tiếng trên má thoáng hiện lên một vệt hồng.
Hơn nữa cậu cũng chưa cao bằng Lục Vân Sâm, tiếng “anh" này gọi kiểu gì cũng thấy kỳ kỳ, nhưng cậu vẫn có chút hài lòng với em rể, trông khôi ngô, vóc dáng cao lớn, lại là quân nhân.
Xứng với em gái nhỏ đấy.
Lúc này những người đương sự của nhà họ Thẩm coi như đã có mặt đông đủ, Tần Mỹ Liên nhìn qua tất cả mọi người trong nhà họ Thẩm, cuối cùng cũng hiểu vì sao Thẩm Uyển Chi lại đáng yêu như vậy, gia phong nhà họ Thẩm tốt quá, những đứa trẻ đều được giáo d.ụ.c rất tốt.
Hơn nữa khi vào sân bà cũng lặng lẽ quan sát sân vườn nhà họ Thẩm, khoảng sân nhỏ được dọn dẹp sạch sẽ, trong nhà bày biện tuy không nhiều nhưng thanh thoát gọn gàng, đặc biệt là Thẩm Kiến Quốc, tuy là người làm nông nhưng toát ra khí chất của người có học, Chúc Xuân Nhu cũng dịu dàng hòa nhã.
Cả nhà đều hòa thuận, không phải kiểu người thích tranh giành hay tính toán chi li.
Gia giáo thì khỏi phải bàn, bất kỳ đứa trẻ nào ra ngoài cũng khiến người ta không chê vào đâu được.
Làm thông gia với một nhà như vậy là phúc khí, có nhạc phụ nhạc mẫu như thế này cũng là vận may của Vân Sâm.
Hai bên gia đình gặp mặt đều là sự quan sát và xem xét lẫn nhau, Tần Mỹ Liên hài lòng với nhà họ Thẩm, Chúc Xuân Nhu cũng hài lòng với họ.
Tất nhiên không thể chỉ hài lòng thầm trong lòng lúc mới gặp, chuyện cần hỏi vẫn phải hỏi, chuyện cần nói vẫn phải nói, dù sao đây cũng là hạnh phúc cả đời của hai đứa trẻ.
Cho nên sau vài câu hàn huyên, Thẩm Dục Cảnh vào bếp giúp em gái một tay, Tần Mỹ Liên là người lên tiếng trước, “Xuân Nhu, hôm qua hai đứa nhỏ gặp nhau đều rất ưng ý, chúng ta cũng không cần khách sáo lễ nghi quá nữa, hôm nay chúng tôi qua đây là để định ngày cho hai đứa, nhưng trước đó tôi vẫn xin giới thiệu lại một chút về tình hình gia đình bên này."
Tần Mỹ Liên là giáo viên, rất biết cách ăn nói, cộng thêm bà vốn là người hay cười, giọng điệu dịu dàng khiến người nghe thấy rất thoải mái.
Nói xong bà bắt đầu giới thiệu tình hình gia đình mình và tình hình của Lục Vân Sâm, bao gồm cả gia đình anh chị ở thành phố Bắc Kinh.
Chúc Xuân Nhu và Thẩm Kiến Quốc biết điều kiện của Lục Vân Sâm tốt, nhưng nghe Tần Mỹ Liên kể chi tiết như vậy, chỉ thấy điều kiện quá cao, lại nhìn vẻ ngoài của Lục Vân Sâm, nhất thời nảy sinh ý nghĩ là nhà mình trèo cao rồi.
Càng huống hồ hiện tại con gái vẫn đang bị Tiêu Văn Thao đeo bám như vậy, người ta lại nói không chỉ có thể bảo vệ em út mà ngay cả người nhà của em út cũng có thể bảo bọc được.
Chúc Xuân Nhu còn có thể nói gì nữa, Lục Vân Sâm đẹp trai thì thôi đi, trông lại càng đầy chính khí, biết lễ nghĩa biết tiến thoái.
Gia đình như vậy mà không có nửa điểm kiêu ngạo, bộ quân phục kia khoác lên người anh lại càng thêm rực rỡ.
Ban đầu bà thật sự vì vẻ ngoài mà có chút lo lắng cho Lục Vân Sâm, nhưng nói đi cũng phải nói lại, không phải có câu nói sao, người xấu hay làm trò, cũng không thể lấy tướng mạo mà định nhân phẩm.
Cái tên Tiêu Văn Thao kia trông như quả mướp đắng ấy, suốt ngày toàn là những tâm tư dơ bẩn không đáng lên mặt bàn.