Thẩm Uyển Chi đỏ bừng mặt, lúc nãy Nữu Nữu gọi Lục Vân Thâm là dượng nhỏ, anh liền ngẩng đầu nhìn cô, chẳng lẽ anh tưởng là cô dạy bé nói thế sao, a!

Xấu hổ quá đi mất, có nên giải thích không đây.

Nữu Nữu thấy người ta không nói lời nào, lại gọi thêm một tiếng, “Dượng nhỏ?"

Giọng điệu có chút khó hiểu, cái đầu nhỏ đầy rẫy sự thắc mắc, sao dượng nhỏ không trả lời mình nhỉ?

Lục Vân Thâm lại nhìn Thẩm Uyển Chi một cái, thấy cô đỏ mặt, c.ắ.n môi, dáng vẻ như có điều muốn nói mà không biết nói gì, anh thản nhiên nhướng mày, quay đầu nhìn Nữu Nữu hỏi, “Ừ, Nữu Nữu gọi dượng có việc gì nào?"

“Dượng nhỏ, sau này dượng còn mua kẹo cho con nữa không?"

“Có."

“Cảm ơn dượng nhỏ, sau này dượng sẽ là người tốt thứ năm trong lòng Nữu Nữu."

Hửm?

Lục Vân Thâm thực sự cảm thấy vô cùng vinh dự, cười hỏi, “Vậy người thứ nhất, thứ hai, thứ ba, thứ tư là ai thế?"

Nữu Nữu nghiêng đầu bắt đầu sắp xếp vị trí cho mọi người trong nhà, dĩ nhiên là mẹ, ba, bà ngoại và dì nhỏ rồi, vị trí thứ năm thuộc về Lục Vân Thâm.

Trong nhà đông người như vậy, có thể xếp hạng thứ năm đã là một vị trí vô cùng ưu tú rồi.

Thẩm Ngọc Cảnh đứng bên cạnh có chút ghen tị, cái anh Lục Vân Thâm này bị làm sao vậy, vừa đến đã cướp mất em gái mình, giờ đến vị trí trong lòng Nữu Nữu cũng bị cướp luôn, rõ ràng vừa nãy Nữu Nữu còn nói cậu nhỏ đây xếp thứ năm mà.

“Nữu Nữu, không phải con nói cậu nhỏ mới là người tốt thứ năm trong lòng con sao?"

Thẩm Ngọc Cảnh thấy tổn thương rồi, lúc này cũng chẳng màng thân phận mình là anh trai hay cậu nữa, anh không muốn tỏ ra rộng lượng chút nào.

Nữu Nữu đứng cạnh Lục Vân Thâm, nhìn cậu mình một cái, trịnh trọng nói, “Dượng nhỏ mua kẹo cho Nữu Nữu."

Thật ra không chỉ đơn giản là mua kẹo, mà lúc nãy bé nghe mẹ nói sau này dượng nhỏ sẽ bảo vệ dì nhỏ, không để người xấu bắt nạt dì nhỏ.

Mấy lời dài dòng quá Nữu Nữu không biết nói, cũng nói không hết, nên chỉ nói một câu dượng nhỏ mua kẹo cho mình thôi.

Dù sao cũng còn bao nhiêu người tốt khác nữa, cứ tùy tiện nói một cái khiến mình vui nhất vậy.

Mà không ngờ câu nói này lại khiến Thẩm Ngọc Cảnh bị tổn thương nặng nề, chỉ vì hai viên kẹo mà con phản bội cậu rồi sao?

Chương 19 (Tiếp nối Chương 52)

Vết thương lòng của Thẩm Ngọc Cảnh cuối cùng cũng được xoa dịu sau khi Nữu Nữu đưa cho anh một viên kẹo.

Nữu Nữu rất giỏi an ủi cậu nhỏ, dù sao cậu còn phải dắt bé lên núi hái quả mà, cho nên lúc đút kẹo sữa cho cậu nhỏ, tuy không nói lời nào nhưng ánh mắt lại như muốn bảo:

“Nhìn xem, con cho cậu ăn kẹo rồi nè, tuy là thứ hạng của cậu bị tụt nhưng cái đó không quan trọng mà."

“Cậu không ăn, để dành cho Nữu Nữu ăn."

Thẩm Ngọc Cảnh đưa tay xoa đầu Nữu Nữu, có tấm lòng này là tốt rồi, anh là người lớn rồi sao lại đi chấp nhặt với trẻ con.

Hoàn toàn quên sạch vẻ mặt ghen tị lúc nãy.

Anh vừa mới làm cá xong, trên tay vẫn còn mùi tanh, vừa giơ tay lên Nữu Nữu đã ngửi thấy mùi, vội vàng tránh ra có chút ghét bỏ nói:

“Cậu nhỏ, tay cậu thối quá."

Mẹ nói bé là Nữu Nữu thơm tho, không muốn biến thành Nữu Nữu thối đâu.

Thẩm Ngọc Cảnh giơ tay nhìn Nữu Nữu đang né tránh, hừ, giận thật rồi đấy!!

Kết quả Nữu Nữu không chỉ biết an ủi cậu, mà còn biết “đ-âm" thêm một nhát, bé chạy về bên cạnh Lục Vân Thâm, nép vào anh ngồi trên chiếc ghế gỗ trước bệ bếp, lại bóc một viên kẹo bỏ vào miệng nhai, hương thơm ngọt lịm vị sữa khiến cô bé hài lòng nheo mắt cười.

Kẹo ngọt có thể dỗ dành dạ dày trẻ nhỏ, lại càng khiến chúng dẻo miệng, bé vừa ngậm kẹo, vừa ngước đầu nhìn Lục Vân Thâm nói:

“Dượng nhỏ, dượng không thối, dượng thơm giống như dì nhỏ vậy."

Mọi người:

...

Con dìm người này tâng bốc người kia như thế có tốt không hả???

Lục Vân Thâm vốn tính tình không mấy vồn vã, lúc ở Lục gia mấy đứa cháu trai cháu gái cũng không thân thiết với anh lắm, cộng thêm việc anh ở trong quân đội quanh năm, cũng chẳng có kinh nghiệm chung đụng với trẻ nhỏ, không ngờ Nữu Nữu lại thích anh đến vậy.

Anh đưa tay về phía cô bé, hỏi:

“Vậy Nữu Nữu có muốn dượng nhỏ bế không?"

Nữu Nữu không ngờ dượng nhỏ lại chủ động bế mình, vội vàng dang hai cánh tay ngắn ngủn ra.

Lục Vân Thâm bế bé lên lòng, cô bé thực sự rất đáng yêu, anh nghĩ nếu sau này mình cũng có một cô con gái xinh xắn như vậy, anh nhất định cũng sẽ nâng niu con bé trên lòng bàn tay mà yêu chiều.

Thẩm Bảo Trân thấy Nữu Nữu cứ bám lấy Lục Vân Thâm, miệng bé lại đang ngậm đầy kẹo, miệng cô bé thì nhỏ mà lại ham ăn, sợ nước kẹo dính vào quần áo Lục Vân Thâm, vội nói:

“Nữu Nữu, đừng làm phiền dượng nhỏ, lại đây mẹ bế nào."

Nói xong định đưa tay bế Nữu Nữu.

Nữu Nữu không chịu, cứ nép vào lòng Lục Vân Thâm.

Lục Vân Thâm hiếm khi được trẻ con thích đến thế, lại còn là một cô bé đáng yêu, anh cũng muốn bế thêm một lát, hy vọng sau này mình cũng có vinh dự có được cô con gái đáng yêu như vậy, anh bế Nữu Nữu và nói với Thẩm Bảo Trân:

“Chị hai, Nữu Nữu rất ngoan."

Ý nói không phiền, anh thích bế bé.

Nữu Nữu vừa nghe được khen là lưng thẳng tắp luôn, bé đã bảo dượng nhỏ sẽ không thấy bé phiền mà.

Thẩm Bảo Trân nhìn dáng vẻ của Nữu Nữu, biết ngay con bé này không thể khen được, nhưng Lục Vân Thâm đã nói vậy cô cũng không tiện nói gì thêm, chỉ dặn dò con gái:

“Nữu Nữu tự lau miệng đi, không được làm bẩn áo dượng nhỏ đâu đấy."

Đúng lúc này nước kẹo trào ra từ khóe miệng Nữu Nữu, cô bé vội vã túm lấy chiếc yếm treo trước ng-ực lau loạn xạ một hồi, ban đầu chỉ ở khóe miệng, giờ thì hay rồi, bết đầy cả lên mặt.

Lục Vân Thâm thấy vậy, cúi đầu cầm lấy yếm của cô bé, động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ giúp Nữu Nữu lau sạch vết kẹo trên mặt.

Thẩm Bảo Trân nhìn dáng vẻ tỉ mỉ và cẩn thận của anh, quay lại cạnh em gái, khẽ kéo tay áo cô, hất cằm ra hiệu cho cô nhìn.

Thẩm Uyển Chi ngượng ngùng liếc nhìn một cái rồi lại vội vàng nhìn chằm chằm vào nồi.

Thẩm Bảo Trân nói nhỏ bên tai cô:

“Xem ra đồng chí Lục này thích em út nhà mình cực kỳ rồi nha, đến cả Nữu Nữu cũng được thơm lây từ dì nhỏ rồi."

Giọng cô rất nhỏ, lẫn vào tiếng nước sôi “ục ục" trong nồi, người thứ ba hoàn toàn không nghe thấy.

Đối mặt với sự trêu chọc của chị gái, Thẩm Uyển Chi khẽ cau mày, lại không dám nói quá to, chỉ có thể hạ thấp giọng thẹn thùng gọi một tiếng:

“Chị hai!" rồi lại nói, “Nữu Nữu đáng yêu thế này, biết đâu người ta vốn dĩ đã thích trẻ con rồi."

Cho nên chuyện này không liên quan đến cô.

Thẩm Bảo Trân lại bảo:

“Thích đến mấy thì cũng chỉ trêu đùa vài câu thôi, phải là thật lòng thích em thì mới coi cháu gái em như cháu ruột của mình, yêu ai yêu cả đường đi mà!"

Cô là người từng trải, ánh mắt của Lục Vân Thâm không lừa được ai đâu.

Chương 52 - Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia