Cũng may là bao lì xì đổi miệng bên nhà chồng phải đợi rước cô dâu về nhà mới đưa, nếu không hôm nay phải muối mặt ở đây rồi.

Lục Vân Thâm nhận lấy bao lì xì, không đút vào túi mình mà đưa trực tiếp cho Thẩm Uyển Chi.

“Em cầm lấy đi."

Thẩm Uyển Chi bị hành động của anh làm cho giật mình, vội hỏi, “Anh đưa em làm gì?"

Đây là ba mẹ em cho anh mà.

Lục Vân Thâm nói, “Nhà đều là của em."

Nhà đều là của cô, vậy nên cái gì cũng là của vợ hết!!

Thẩm Uyển Chi nghe xong mặt đỏ rần, cái người này...

Chẳng phải nói người thời đại này rất kín đáo sao?

Sao cái người này lại chẳng kín đáo chút nào thế, cả một bàn người đang ngồi kia mà.

Hứa Thành Quân thấy vậy thì lắc đầu, không nhịn được trêu chọc, “Ái chà, không hổ danh là con rể Xuyên Thành, vừa mới đổi miệng đã biết đàn ông có vợ thì không được có tiền riêng rồi!"

Thẩm Uyển Chi nghe xong lời này liền nhớ tới một mẩu chuyện vui từng xem trước đây, các ông chồng ở Xuyên Thành cướp được bao lì xì mười đồng trong nhóm cũng phải nộp lên hết, đúng là truyền thống được truyền từ đời này sang đời khác thật!!

Lời tác giả:

Lục Vân Thâm:

Cưới vợ mà, không vội một chút lỡ vợ hối hận thì sao!!!

Từ nay về sau mỗi ngày ba chương, viết xong là đăng luôn!!

Thời gian không cố định!!

Chương 20 (Tiếp nối Chương 54)

Lời của Hứa Thành Quân vừa thốt ra, mọi người trên bàn đều bật cười thành tiếng.

Chỉ có hai người trong cuộc, một người thẹn đỏ mặt, bưng bát không dám ngẩng đầu, một người thì tỏ ra đoan chính nghiêm túc, còn có thể rảnh tay gỡ thịt từ cái đùi gà trong bát mình bỏ vào bát Thẩm Uyển Chi.

Tay nghề của Thẩm Uyển Chi rất tốt, tâm trạng mọi người cũng vui vẻ, bữa cơm này ai nấy đều vô cùng hài lòng, Thẩm Kiến Quốc cùng Hứa Thành Quân uống mấy chén r-ượu, nghĩ đến việc ngày mai Lục Vân Thâm phải đến đưa lễ, hôm nay về còn phải chuẩn bị đồ lễ, nếu không nhất định phải uống đến mức không say không về.

Thông thường trong tình huống này, cánh đàn ông với nhau có vô vàn chủ đề để nói, từ công việc đến mùa màng, những người cha vốn ít nói lúc này cảm giác như được mở khóa miệng, luôn có rất nhiều chuyện nói mãi không dứt.

Nhưng trong lòng vẫn nhớ có việc nên không dám uống nhiều.

Ăn cơm xong, vì phải bận chuẩn bị đồ lễ cho ngày mai, Lục Vân Thâm có nhiều thứ cần chuẩn bị nên họ không ở lại quá lâu.

Thẩm Bảo Trân phải vội về đi làm, nhân tiện Nữu Nữu sang đây hai ngày cũng đã kh-ỏi h-ẳn ho, cô cũng định đưa con bé về luôn.

Em út còn hai ba ngày nữa là rời khỏi nhà mẹ đẻ, mẹ chắc chắn muốn ở bên em út nhiều hơn, Nữu Nữu ở đây kiểu gì cũng phải chia thời gian chăm sóc trẻ nhỏ, thế thì sẽ làm giảm thời gian mẹ và em gái ở bên nhau.

Vả lại đám cưới của em út, cô và chồng cũng sẽ tới, còn phải đến trước một ngày để lo liệu mọi việc.

Lục Vân Thâm nghe nói Thẩm Bảo Trân chiều nay phải về nhà, liền bảo, “Chị hai đi cùng chúng em đi, em tiện đường đưa chị và Nữu Nữu về."

“Không cần đâu, chị dẫn Nữu Nữu đi bộ một lát cũng nhanh lắm."

Thẩm Bảo Trân rất khách sáo, thật ra cũng sợ vừa mới bắt đầu mà cứ luôn làm phiền người ta, lo anh thấy nhà gái rắc rối quá nhiều chuyện.

Thời buổi này trong làng đi lại đều là đi bộ, lúc cô tới cũng là dắt Nữu Nữu đi về, cũng chỉ mất nửa tiếng, chẳng tốn sức gì.

Kết quả Nữu Nữu đứng bên cạnh không chịu, lúc nãy dượng nhỏ vừa bảo sẽ cho bé ngồi xe ô tô nhỏ, bé chưa được ngồi xe ô tô nhỏ bao giờ, bé muốn ngồi, cho nên nghe thấy mẹ từ chối, vội vàng chạy lại nói, “Mẹ ơi, chân Nữu Nữu đau quá."

Thẩm Bảo Trân biết rõ tâm tư của con gái, vừa định nói gì đó thì thấy Lục Vân Thâm đưa tay về phía Nữu Nữu, “Chân Nữu Nữu đau à?

Thế thì chúng ta không đi bộ nữa, dượng nhỏ đưa con đi ngồi xe có được không?"

“Dạ được ạ!"

Chân Nữu Nữu bây giờ tuy còn ngắn, nhưng vừa nghe dượng nhỏ nói thế, bé guồng chân chạy tót về phía dượng nhỏ, đôi chân ngắn ngủn chạy nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh!

Sợ chạy chậm một chút là không được ngồi xe mất.

Sau đó Lục Vân Thâm cúi người một cái đã bế bổng bé lên.

Câu đầu tiên của Nữu Nữu khi được bế lên chính là ôm lấy dượng nhỏ sung sướng hét lớn, “Dượng nhỏ, dượng cao quá!!"

Cao hơn ba, cao hơn cả cậu nhỏ, được dượng nhỏ bế có thể nhìn thấy những nơi thật xa, dượng nhỏ thật là giỏi quá đi!

Lúc này Thẩm Uyển Chi cũng ở bên cạnh nói với chị gái, “Chị hai, chị cứ dẫn Nữu Nữu ngồi xe về đi."

Nếu Lục Vân Thâm là người ngoài thì đúng là nên khách sáo, hôm nay anh ấy đã nhận bao lì xì của ba mẹ, là con rể được gia đình công nhận, ngay cả cách xưng hô anh ấy cũng đổi thành ba mẹ rồi, vậy thì là người một nhà.

Chị hai mà cứ khách sáo như vậy thì lại thành ra xa cách.

Hơn nữa cô cũng không nỡ để chị và Nữu Nữu vất vả.

Lục Vân Thâm bế Nữu Nữu đi tới đứng cạnh Thẩm Uyển Chi, nói với Thẩm Bảo Trân:

“Chị hai, chúng ta là người một nhà rồi, không cần khách sáo đâu ạ."

Một câu “chúng ta là người một nhà" lập tức kéo gần khoảng cách của mọi người, người một nhà thì không nói những lời khách sáo sáo rỗng đó nữa.

Thẩm Bảo Trân nếu còn từ chối nữa thì thấy mình thật không biết điều, cô nói, “Vậy để chị vào dọn dẹp một chút, mấy phút là xong ngay."

Quần áo của Nữu Nữu phải mang theo, thời buổi này quần áo cũng chẳng có nhiều, chỉ xoay quanh mấy bộ đó thôi, không mang về thì về nhà không có gì mặc.

“Không vội ạ."

Lục Vân Thâm nói.

Thẩm Bảo Trân không dám chậm trễ, sợ Lục Vân Thâm về muộn không đủ thời gian chuẩn bị đồ lễ.

Cô nhét quần áo vào túi vải rồi chạy ra ngay.

“Đi thôi."

Lúc này Chúc Xuân Nhu đã ra vườn hái một ít rau tươi, có ớt, dưa chuột, đậu cô-ve, dùng một cái giỏ đựng đầy ắp để cho Tần Mỹ Liên mang về nhà ăn.

Họ sang đây mang theo lễ gặp mặt rất hậu hĩnh, kẹo sữa, đường trắng, bánh quy, sữa bột mạch nha không thiếu thứ gì.

Không chỉ vậy, phía bà nội Lưu cũng được chuẩn bị riêng một phần, kẹo sữa của Nữu Nữu cũng là một phần riêng biệt.

Người nông thôn cũng chẳng có vật phẩm gì quý hiếm, chỉ có rau tươi tự trồng là thứ tốt để đãi khách, khách quý đến đều phải hái một phần tặng họ mang về ăn.

Tần Mỹ Liên nhìn giỏ rau Chúc Xuân Nhu đưa tới cũng không từ chối, cười nhận lấy, “Xuân Nhu, tôi không khách sáo với chị đâu nhé, dưa chuột chị trồng tốt quá, nhìn đã thấy thích rồi."

Buổi trưa có món dưa chuột trộn, bà thấy rất thanh mát ngon miệng.

Hơn nữa dưa chuột giòn ngọt thơm mát, ngon hơn dưa bà đi mua nhiều, dưa mua đôi khi còn chát và tê lưỡi nữa.

“Đều là người một nhà rồi còn khách sáo gì nữa, nói đến khách sáo thì đống quà trong nhà chúng tôi còn chẳng dám nhận kìa."

“Đó đều là Vân Thâm chuẩn bị cả đấy."

Tần Mỹ Liên không hề nói dối, tuy là bà đi mua giúp nhưng tiền và tem phiếu đều là cháu trai đưa, không chỉ vậy, ngay cả việc chuẩn bị mấy phần cũng là cháu trai dặn dò.

Chương 54 - Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia