Theo lý thường ngày xưa lễ thành phải đốt pháo, nhưng bây giờ là thời đại đặc thù, nhiều thứ rườm rà đều bỏ qua, bên ngoài bạn bè thân thích nhà họ Thẩm tự phát vỗ tay, mang đến âm thanh vui vẻ cho mảnh sân nhỏ.

Tịch Chí Ngôn ngẩn ngơ nhìn hai người đứng cạnh nhau, cảm xúc của Lục Vân Thâm thường ngày rất nhạt, khoảnh khắc này lại toát ra niềm vui sướng từ trong ra ngoài khiến người ta ngưỡng mộ.

Cô gái bên cạnh anh lại đẹp như một bông hoa, anh đứng cạnh đó giống như cây đại thụ che chở cho bông hoa nhỏ bên mình.

Một người kiều diễm, một người thanh tú, phải nói rằng hai người đứng cạnh nhau như một bức tranh tuyệt mỹ.

Trước đây anh luôn cảm thấy Lục Vân Thâm đẹp trai thật nhưng cái đẹp đó có chút xa vời, giờ chỉ thấy “mẹ nó chứ xa vời", rõ ràng anh ta cũng có thất tình lục d.ụ.c đấy thôi.

Tịch Chí Ngôn bỗng nghĩ ra điều gì đó, quay đầu thấy cha của Lưu Đại Hữu đang giúp bổ củi, bèn vội vàng chạy tới giúp đỡ, gọi theo vai vế của Lục Vân Thâm hiện tại:

“Ông Lưu, để cháu giúp ông."

Cha của Lưu Đại Hữu nhìn chàng trai trẻ đột nhiên nhiệt tình, lại thấy bộ quân phục chỉnh tề sạch sẽ của người ta, sợ làm bẩn quần áo của anh nên vội nói:

“Cái này tốn sức lắm, để tôi làm cho."

Ông là thợ đục đ-á ở bãi đ-á, đừng nhìn tuổi đã cao nhưng người vẫn tràn đầy sức lực.

Tịch Chí Ngôn lập tức đáp:

“Bộ đội chúng cháu cũng tràn đầy sức lực ạ."

Nói đoạn anh giật lấy chiếc rìu trong tay cha Lưu Đại Hữu.

Lúc này mọi người vẫn đang vây quanh hai người trẻ tuổi vừa làm lễ, người làm việc chỉ có mỗi Tịch Chí Ngôn.

Anh đúng thật như lời mình nói, làm việc có sức lực dùng không hết.

Cha Lưu Đại Hữu nghe mẹ nói hôm nay hai chàng trai trẻ này ở bộ đội đều là lãnh đạo của con trai mình.

Nhìn Tịch Chí Ngôn lại càng thấy hài lòng, không chỉ trẻ tuổi tài cao mà còn bình dị gần gũi, đúng là một chàng trai tốt.

Ông lấy ra điếu thu-ốc mình không nỡ hút đưa cho Tịch Chí Ngôn một điếu rồi nói:

“Lãnh đạo của Đại Hữu, hút điếu thu-ốc rồi hãy bổ tiếp."

Đàn ông hút thu-ốc có thêm sức.

Tịch Chí Ngôn không hút thu-ốc, xua tay nói:

“Theo vai vế cháu đều gọi ông là ông, ông đừng gọi cháu là lãnh đạo nữa, cứ gọi cháu là Tiểu Tịch hoặc Chí Ngôn là được rồi ạ."

Cha Lưu Đại Hữu cũng là người sảng khoái, nghe anh nói vậy cũng không khách sáo nữa, dù sao giờ lãnh đạo trực tiếp của con trai đã cưới cháu gái nhà họ Thẩm, riêng tư cũng phải gọi mình một tiếng ông.

Có một người cháu rể như vậy, ông cũng cảm thấy mát mặt.

Tự nhiên cũng coi Tịch Chí Ngôn như hậu bối.

Tịch Chí Ngôn cũng là người biết chuyện trò, tám chuyện trên trời dưới biển với ông, hai người cứ thế một người ngồi hút thu-ốc, một người cúi đầu bổ củi kiêm luôn cả việc bầu bạn tâm sự.

Cả sân ngoài bên Lục Vân Thâm và Thẩm Uyển Chi không khí vui vẻ nhất thì chỉ còn phía Tịch Chí Ngôn đây thôi.

Cha Lưu Đại Hữu thật sự càng nhìn càng thích Tịch Chí Ngôn, rít hơi thu-ốc cuối cùng rồi dập tắt lửa trên hòn đ-á bên cạnh, sau đó lại nhét mẩu thu-ốc thừa vào túi.

Hai ngày nay Thẩm Uyển Chi kết hôn, nhà họ Thẩm chuẩn bị thu-ốc l-á hỷ cho họ nên cũng khá dư dả.

Qua đợt này thì lâu lắm mới có được một điếu, những mẩu thu-ốc này vẫn còn mùi, sau này thèm quá có thể mang ra ngửi một chút cho đỡ ghiền.

“Tiểu Tịch năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

Có đối tượng chưa?"

Cha Lưu Đại Hữu biết người ở bộ đội vì nhiệm vụ nặng nề nên kết hôn đều muộn, Đại Hữu nhà ông nếu không nhờ mẹ lo liệu kết hôn sớm thì chắc cũng là một ca khó rồi.

Nghe nói đối tượng của con bé út này cũng hơn hai mươi lăm rồi, xem người ta ưu tú thế kia mà cũng muộn vậy mới kết hôn, chẳng biết chàng trai trước mặt này đã kết hôn chưa.

Tuy anh không bằng đối tượng của bé út nhưng cũng là chàng trai khôi ngô hiếm thấy ở mười dặm tám thôn này, nếu chưa có đối tượng thì cũng có thể tìm luôn ở chỗ họ đây mà.

Tịch Chí Ngôn làm bao nhiêu việc chẳng phải là để đợi câu này sao, vội đáp:

“Ông Lưu ơi, cháu kém Lục Vân Thâm một ngày, công việc bận rộn nên vẫn chưa có đối tượng đâu ạ."

Anh chỉ thiếu nước viết chữ “mau giới thiệu đối tượng cho tôi" lên mặt thôi.

Nếu nói Lục Vân Thâm trước đây là hoàn toàn không muốn tìm, thì Tịch Chí Ngôn là từ năm mười tám tuổi đã một lòng muốn kết hôn, kết quả gia đình giới thiệu, người thân đồng đội giới thiệu, ầm ĩ bao nhiêu năm mà thật sự chẳng thành ca nào.

Khó khăn lắm mới chủ động một lần, nhìn trúng một nữ bác sĩ mới phân công đến bệnh viện đồn trú, kết quả mình còn chưa kịp nhờ người hỏi thì đã bị kẻ khác phỏng tay trên mất rồi.

Nói tóm lại Tịch Chí Ngôn cảm thấy con đường tình duyên của mình vô cùng lận đận, đâu có như Lão Lục, người ta hoặc là không tìm, hễ tìm là rước ngay một tiên nữ về nhà, hèn gì mà gấp gáp đến thế, một người vốn ít biểu lộ cảm xúc mà suốt dọc đường cứ cười đến hoa nở trong lòng, nếu để anh tìm được một đối tượng như thế, anh cười đến rách miệng luôn ấy chứ?

Lại còn mắng họ nông cạn, kết quả chính mình lại tìm được một người xinh đẹp thế này, rốt cuộc là ai nông cạn đây?

Sao càng nghĩ càng thấy không cam tâm nhỉ?

Lại nữa, giờ Tịch Chí Ngôn bắt đầu nghiệm ra rồi, Lão Lục này thâm thật đấy, tuyệt đối là đã gặp cô gái kia từ trước rồi, nếu không một người bài xích xem mắt như anh ta sao chỉ nghe Lưu Đại Hữu nhắc qua một câu mà ngày hôm sau đã hùng hục chạy tới xem mắt chứ?

Lúc này anh nhớ lại lúc hai người đến thăm bà nội Lưu Đại Hữu, anh vừa ra đã thấy Lão Lục nhìn chằm chằm vào cổng sân nhà người ta, nói đi cũng phải nói lại, Lục Vân Thâm là người cực kỳ cảnh giác, chuyện anh thẫn thờ đến mức không nhận ra có người đi đến bên cạnh là điều cơ bản không bao giờ thấy.

Hồi đó mình ngu thật, cứ tưởng anh ta nhắm vào mấy cây cải trắng trong ruộng nhà người ta, hóa ra... là nhắm vào “cải trắng nhỏ" nhà người ta nuôi bấy lâu nay sao?

Cha Lưu Đại Hữu nghe vậy cũng thấy hứng thú, người vùng Xuyên Thành đều rất nhiệt tình hiếu khách.

Giờ lại có thêm mối quan hệ với Lục Vân Thâm, ông liền coi Tịch Chí Ngôn như con cháu ruột thịt, niềm nở nói:

“Vậy để tôi bảo bà nội Đại Hữu lưu ý giúp cậu, xem quanh đây có cô gái nào phù hợp không, cậu thấy sao?"

Ông hỏi cũng rất thấp thỏm, dù sao người ta cũng là sĩ quan quân đội trẻ tuổi tài cao, chẳng biết có coi trọng gái quê không.

Dù phía trước có Lục Vân Thâm làm gương nhưng mỗi người mỗi ý mà.

Tịch Chí Ngôn vội nói:

“Vậy thì tốt quá, cháu cảm ơn ông Lưu trước ạ."

Chẳng phải cơ hội đến rồi sao?

Đều nói con gái Xuyên Thành dịu dàng lại xinh đẹp, anh cũng muốn làm rể vùng này!!

Thấy anh thật lòng vui mừng, cha Lưu Đại Hữu lại hỏi yêu cầu của Tịch Chí Ngôn, dự định nhất định phải giúp tìm một cô gái thật tốt.

Hai người cứ nói chuyện như vậy, ông nhận ra Tịch Chí Ngôn thật sự có tính cách rất đáng yêu, vô tình đã coi anh như cháu nội mình, còn hứa nhất định sẽ tìm một cô gái xinh đẹp như Thẩm Uyển Chi giới thiệu cho Tịch Chí Ngôn.

Chương 64 - Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia