Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục

Chương 122: Đắc Thủ! Khẩu Cung Của Tiết Trì

Bên trong lao phòng, Tiết Trì bị giam giữ riêng biệt ở một nơi.

Nhìn thấy Phượng Yến Trần, hắn quỳ trên mặt đất cầu xin.

"Yến Trần, huynh cứu ta ra ngoài đi! Ta cầu xin huynh, ta thật sự biết sai rồi, nể tình nghĩa nhiều năm của chúng ta, huynh tha cho ta được không?

"Huynh... huynh cho dù không cứu được ta, cũng cho ta một cái c.h.ế.t thống khoái đi!

"Lăng trì quá đáng sợ rồi, ta không muốn bị Lăng trì a!"

Kẻ từng sỉ nhục mình, nay lại quỳ gối cầu xin mình, Phượng Yến Trần vốn nên cảm thấy thống khoái hả giận, nhưng lại chỉ cảm thấy bi lương.

"Ngươi không muốn bị Lăng trì, không muốn c.h.ế.t, A Tài bọn họ liền muốn c.h.ế.t sao!

"Bọn họ vô tội biết bao! Tha cho ngươi, ta làm sao đối mặt với những vong hồn đó!

"Tiết Trì, ngươi vì muốn bản thân leo lên trên, hại c.h.ế.t những người tình như thủ túc với ngươi, thật sự đáng giá sao?

"Chúng ta từng rất thân thiết.

"Ta tưởng rằng, chúng ta tinh tinh tương tích.

"Tại sao lại làm như vậy, tại sao!"

Phượng Yến Trần tay nắm c.h.ặ.t cửa lao, đáy mắt phiếm hồng.

Bao nhiêu huynh đệ, đều bị Tiết Trì hại c.h.ế.t rồi.

Hắn thật sự rất muốn một câu trả lời.

Tiết Trì ngẩn người, nhìn ra Phượng Yến Trần không thể nào giúp mình, hắn lập tức phá quán t.ử phá suất (vò mẻ lại sứt) cười lớn.

"Ha ha... Tại sao?

"Ngươi vậy mà không biết xấu hổ hỏi ta tại sao!

"Ngươi là quý công t.ử xuất thân danh môn, còn ta chỉ là xuất thân từ gia đình nghèo khổ. Thứ ta dốc hết toàn lực nhảy lên mới có được, lại chỉ là thứ ngươi hơi khom lưng liền có thể nhặt được.

"Ngươi tưởng rằng chúng ta tinh tinh tương tích?

"Đánh rắm!

"Lão t.ử chán ghét nhất cái dáng vẻ thao thao bất tuyệt thi thư của ngươi! Lần đầu tiên ta đến Phượng phủ làm khách, đến thư phòng của ngươi, một nghiên mực tùy tiện của ngươi, chính là khẩu phần ăn nửa năm của cả nhà chúng ta!

"Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì ngươi có thể dễ dàng sở hữu tất cả những thứ này, còn ta chỉ có thể đứng nhìn từ xa!"

Phượng Yến Trần không ngờ, lý do lại đơn giản như vậy.

Ghen tị có thể khiến con người trở nên điên cuồng.

Tiết Trì nhớ lại nói.

"Ta tưởng rằng cả đời này đều phải sống dưới ánh hào quang của ngươi, cho đến khi có người nói cho ta biết, ta có thể thay thế ngươi, làm Tham tướng, giẫm ngươi dưới chân..."

"Là Uông đại nhân sao." Phượng Yến Trần hỏi.

"Đúng! Là hắn! Phượng Yến Trần, ngươi xem, không chỉ một mình ta chán ghét ngươi, ta và Uông đại nhân mới là tinh tinh tương tích!"

Phượng Yến Trần lạnh giọng truy hỏi.

"Ngươi muốn hủy hoại ta như vậy, có phải đã sớm biết chuyện tỷ thí hôm nay, hôm qua làm ta bị thương ở cánh tay, cũng là kế hoạch của ngươi, vì chính là muốn để ta thua."

Tiết Trì cười khẩy.

"Ngươi tưởng ta ngốc sao? Ngươi hỏi cái gì, ta liền đáp cái đó?

"Phượng Yến Trần, lão t.ử cho ngươi biết, cho dù ngươi quan phục nguyên chức, sau này cũng không có ngày tháng tốt đẹp để sống đâu!

"Kẻ thật sự muốn mạng của ngươi, đâu chỉ có ta và Uông đại nhân, ngươi cứ đoán đi!"

Phượng Yến Trần không vì thế mà phẫn nộ, hắn khống chế cảm xúc, trực tiếp hỏi.

"Là Quý phi. Kẻ chỉ sử ngươi làm ta bị thương, là ả. Đúng không?"

Lời này vừa ra, thần sắc Tiết Trì rõ ràng có sự thay đổi.

"Không phải."

Phượng Yến Trần không nhanh không chậm mở miệng.

"Hôm qua những lời ngươi cảnh cáo ta, trong lời nói đều trực tiếp chỉ ra Phượng gia chúng ta đắc tội Quý phi. Ngươi còn bảo ta chuyển lời cho Hoàng hậu, đừng chọc vào Quý phi.

"Tiết Trì, đáp án thực sự, ngươi đã sớm nói cho ta biết rồi."

Tiết Trì trầm mặc không nói.

Phượng Yến Trần lại nói,"Ngươi không muốn bị Lăng trì, ta có thể giúp ngươi, nhưng ngươi phải ra mặt chỉ nhận Quý phi."

Tiết Trì quát lớn.

"Câm miệng! Ngang dọc đều là một chữ c.h.ế.t, ta tại sao phải để ngươi được thống khoái!"

Phượng Yến Trần ánh mắt rực lửa nhìn hắn.

"Tiết Trì, cho dù ngươi có tin hay không, ta là thật tâm, coi ngươi là huynh đệ tốt nhất của ta. Chúng ta lần đầu gặp gỡ, liên thủ giáo huấn một tên hoàn khố t.ử đệ. Ta đến bây giờ vẫn nhớ, ngươi lúc đó chính nghĩa lẫm liệt, không sợ cường quyền.

"Ngươi hâm mộ xuất thân của ta, ta lại làm sao không hâm mộ sự tự tại như gió, sự tiêu sái của ngươi. Phượng gia tuy lớn, nhưng phụ thân chỉ quan tâm ta có công thành danh tựu hay không, lần đầu tiên đến nhà ngươi, ta liền hâm mộ mẹ con các người thân thiết..."

"Đừng nói nữa!" Tiết Trì c.ắ.n răng, có lẽ cũng là vì nhớ lại bản thân thời niên thiếu, hốc mắt càng thêm đỏ.

Nếu có thể, hắn hy vọng biết bao, mình chưa từng quen biết Phượng Yến Trần, chưa từng bước qua cổng lớn Phượng gia.

Phượng Yến Trần lại nói hâm mộ hắn?

Thật là nực cười...

Nửa canh giờ sau.

Phượng Yến Trần bước ra khỏi đại lao, trong tay cầm một bản cung trạng, ánh mắt khôi phục lại một mảnh lạnh lẽo.

Từ nhỏ đến lớn, hắn rất ít khi nói dối.

Hôm nay lại liên tiếp nói rất nhiều lời nói dối.

Vĩnh Hòa Cung.

Liên Sương từ bên ngoài bước vào, hưng phấn cầm bản sao cung trạng đưa cho Phượng Cửu Nhan.

"Nương nương, Đại công t.ử làm theo lời ngài nói, quả nhiên đã hỏi ra rồi! Đây là Đại công t.ử đưa vào cung, cho ngài xem qua trước! Còn nói Tiết Trì kia nguyện ý ra mặt chỉ nhận Quý phi!"

Phượng Cửu Nhan ngồi bên bàn đọc sách, lộ ra sự bình tĩnh thong dong, liếc nhìn cung trạng kia, ngay sau đó gấp sách lại.

"Thay y phục, diện thánh."

"Nương nương, nhanh như vậy sao?"

Phượng Cửu Nhan trầm giọng nói,"Nếu không nhanh lên, đợi Quý phi tỉnh lại, mạng của Tiết Trì sẽ không giữ được nữa."

Liên Sương vô cùng kinh ngạc,"Nương nương, lẽ nào Quý phi ngất xỉu, không phải là ngoài ý muốn?"

Phượng Cửu Nhan không nói rõ, chỉ hỏi ngược lại một câu.

"Nếu không ngươi tưởng, ả sao lại ngất xỉu lâu như vậy?"

Chương 122: Đắc Thủ! Khẩu Cung Của Tiết Trì - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia